loading...

* » » »

 Anh đã tìm được cách để quên em

Anh đã tìm được cách để quên em sv TienThinhPro(Admin)
* 01.04.2014 / 18:53
Một câu chuyện có thật với niềm đau của hiện tại và ám ảnh của quá khứ. Tặng những trái tim vẫn son sắc thủy chung với một người dù thế nào đi nữa.

Viết cho Ngỗng pro – chúcanh sớm tìm được hạnh phúc.

Ngân

Một ngày mưa... chuông điện thoại reo bài Vertu như mọi khi.Màn hình hiện lên dòng chữ: "Ngânbờm is calling".

- Ừm... sao em?

- Anh ơi, mưa rồi.

- Ừ... mưa... ngủ thôi.

- Thôi, đừng ngủ mà anh.

- Nghe lời em vậy, dậy thôi, làm vài ván dota nào.

- Em ghét anh rồi.

- Thế em muốn sao nào?

- Cafe đi anh.

- Lại cafe. Uống cafe nổi mụn. Xấu gái ma nó thèm yêu.

- Chả cần nhá. Có đi không đây?

- Roài... Haizzz... Đợi anh năm phút.

- Nhanh thế. Anh nhớ đánh răng rửa mặt và đừng có mặc quầnđùi đó. Lemount nhé anh.

- Sao em biết? Hehe. Thế thì 30 phút, em cứ ra trước, gọianh bạc sỉu.

Một tiếng sau....

- Sao anh đến trễ thế? Tắc đường à?

- Không, anh lạc đường.

- Điêu, lại dota chứ gì? Suốt ngày game.

- Thôi, anh xin lỗi mà. Hì hì. Em gọi anh có việc gì không?

- Không, rảnh thì gọi thôi, anh cũng rảnh mà.

Nửa tiếng sau....

- Anhphải về thôi. Buồn ngủ quá.

- Từ từ đã, em bảo chuyện này.

- Nhanh nào. Anh buồn ngủ lắm rồi. Lại phải về sửa laptopcho cái Phương nữa.

- Em... yêu anh.

-Cái gì? Em khùng à? Một tuần nữa mới đến cá tháng 4nhé!

-Em nói thật. Em không thích làm em gái anh... Mình yêunhau đi anh!

- Em khùng thật rồi, anh về đây.

***

Tối hôm đó.

- Buzz!!!

- ?

- Em xin lỗi

- Về chuyện gì ?

- Chuyện sáng nay... đừng giận nhé.. .em nói linh tinh mà.

- Được rồi, nhưng không nhắc lại chuyện này nữa nhé ...

- Rồi mà.

- Hứa đi.

- Em hứa, anh rách việc quá.

- Ơ, em là người xin lỗi đấy nhé. Mà thằng Tùng dạo này sao?

...

1 tuần sau, 1/4. 14 giờ 32 ." Tùngis calling"

- A lô. Sao mày?

- Ngân bị tai nạn giao thông, nhanh ra bệnh viện X đi.

- Mày định lừa ai hả thằng kia?

- Mày điên à? Tao lừa mày làm gì.

- Gì thế? Thế có chuyện gì? – Tôi bắt đầu hoảng

- Ngân bị tai nạn, đến bệnh viện X đi, khoa cấp cứu ... đếngọi tao ra đón.

- Cái gì thế? Mày khùng à? Nói đùa thì đừng có lôi truyệnnày ra. Tao *** đùa đâu – Tôi tức lên, văng tục.

- Tao đùa gì chuyện này. Không tin cứ đến đây. Tao nói dốithì nhảy từ tầng hai xuống chết ngay bây giờ. Nhanh.

- Được rồi? Tao tới ngay.

Tôi hoảng loạn thực sự. Ngồi trên taxi tôi rủa thầm thằngTùng: " Cứ cho là cá tháng 4 đi. Nhưng nếumày dám lừa tao, tao sẽ giết mày! Tao thề đấy !". Tôi bấm loạn số Ngân." Calling Ngân bờm".

Không liên lạc được...

***

"Ngân mất rồimày ạ".

" Ngân à, em vẫn thế,có khi còn xinh hơn. Em trắng ra rồi nhé, trắng như em muốn rồi, em cười đi anhxem nào. Anh tưởng em không thích ngủ giống anh cơ mà, cuộc sống có nhiều điềuvui, ngủ gì mà lắm thế em, dậy đi! Em thích hoa ly vì nó đẹp đúng không? Anh ghétnó lắm, vì nó hắc. Thế bây giờ cắm một bình hoa ly nhé, anh ngồi nhỏ hết nhuỵhoa ra là được mà, đúng không em? Hay anh để một bông hoa ly vào tay em nhé,tay em lạnh quá, em chả bảo tay anh lạnh, sao giờ tay em còn lạnh hơn kìa?

Anh đi tiễn em nhé Ngân.... Người ta để em vào một cái hòm đen sì .... em nói em thích màu xanh, saokhông có cái hòm nào màu xanh nhỉ? Người ta thả em xuống rồi. Anh không thấy emnữa rồi.

Anh trồng ở đây mộtcây bạch đàn nhé, nó sẽ thay anh ở bên cạnh em.

Mỗi năm anh sẽ đếnthăm em một lần, anh hứa đó!!!"

...

Thấm thoắt, ba năm rồi em nhỉ. Bố mẹ em vẫn khoẻ, bác traidạo này cai được thuốc lá rồi nhé, nhưng mà anh thì lại bị dính rồi... Nhưngchắc không nghiện đâu. Nếu anh nói, anh đang cố quên em, em vui hay buồn? Bạn anh,đứa nào cũng bảo anh quên đi, vì em muốn thế mà, nhưng mà chúng nó có là em đâumà biết, đúng không?

Cây bạch đàn lớn lắm rồi em ạ. Và xanh tốt nữa. Em có thấykhông? Anh đã không giữ lời hứa với em là mỗi năm tới thăm em một lần. Anh đếnnhiều đến nỗi anh cũng không nhớ nổi nữa. Và em biết không, Trâm không chịu nổiđiều này.

Trâm

Trâm là bạn đại học của Phương. Vậy là cô ấy bằng tuổi emđấy nhỉ? Em vẫn còn nhớ Phương chứ Ngân? Hai đứa là bạn thân cấp 3 cơ mà. Cũngnhờ Phương mà anh quen em, rồi lại nhờ Phương mà anh quen Trâm. Nó luôn nói vớianh nó là "đệ nhất mai mối" cho ông anh trai dở dở ương ương này. Ừ, cũng đúng,em nhỉ!

Phương nó lo cho anh lắm. Nó thương em. Ngày tiễn em đi nókhóc ngất bên cạnh bác gái. Thương em, nó lại càng lo cho anh. Nó sợ anh trầmcảm. Và cũng đúng thế thật. Anh như một gã điên luôn bị ám ảnh và ân hận vìbuổi sáng hôm đó, anh đã cư xử như một thằng ngốc với em. Anh hận mình. Anh dàyvò bản thân trong những đêm vắng, bên ly cafe đen đắng ngắt. Anh chợt nhận raanh yêu em, nhưng muộn quá rồi. Em chưa thấy anh khóc bao giờ đúng không Ngân.Em nghĩ anh mạnh mẽ đúng không? Vậy mà vì em, anh trở nên yếu đuối vậy đó. Anhcứ giữ mình trong trạng thái như vậy, cho tới ngày Trâm len lỏi qua cánh cửatrái tim mở hé, bước vào cuộc đời anh...

Trâm không rắc rối như em đâu Ngân ạ. Cô ấy dịu dàng, điềmđạm nhưng không kém phần đáng yêu đâu nhé. Và nhất là, cô ấy chẳng làm anh đaukhổ như em. Trâm kiên nhẫn mở cửa trái tim anh, từng chút, từng chút một. Cô ấykéo anh ra ánh sáng, kéo anh ra khỏi những hoài niệm về em, kéo anh ra khỏi quákhứ đau buồn, mặc cho ban đầu anh không thèm quan tâm và đoái hoài đến. Thế mà Trâmvẫn kiên trì, kiên trì đến mức đến một ngày anh đã cảm thấy thèm được nghe cô ấylảm nhảm bên cạnh như đã làm những ngày trước đó mà anh không để ý đến.

Lần đầu tiên anh có cảm giác đó. Hơn hai năm, kể từ ngày emra đi...

***

Sáng chủ nhật. Mưa. Trâm hẹn anh đi cafe...

....

- Emyêu anh.

- ...

- Dùanh có trả lời hay không, có đồng ý hay không, em vẫn yêu anh.

- Anhxin lỗi.

- Emsẽ chờ cho đến khi anh quên hẳn Ngân, được chứ? Những ngày đó em sẽ ở bên cạnhanh, được chứ?

Và cô ấy khóc, Ngân ạ. Trâm đang khóc trước mặt anh. Anh bốirối lắm em biết không? Em đã khóc trước mặt anh bao giờ đâu. Anh cảm thấy mìnhthật quá đáng. Và em biết không, anh gật đầu. Anh đồng ý ở bên cô ấy...

Ngân à, làm như vậy là xấu đúng không? Như vậy là có lỗi vớiem đúng không?

Càng gần Trâm, anh càng cảm thấy cô ấy là một cô gái rấttốt. Cô ấy có một tâm hồn trong trẻo vàngây thơ, giống như em vậy. Trâm không cấm anh chơi dota như em đâu, nhưng nếuđã hẹn thì nhất định không được trễ. Cô ấy khó tính hơn em nhiều. Nhưng chẳngbiết từ bao giờ, anh không thấy khó chịu vì cô ấy nữa. Anh thường xuyên đếnthăm em, hầu như là một mình, thỉnh thoảng tới cùng Trâm. Anh kể với Trâm vềem, kể nhiều lắm. Kể về tính cách của em, mà toàn là tính xấu thôi. Em xấu lắm.Em dợm bước vào trái tim anh rồi ra đi mà không thèm biết anh sống thế nào. Và,Ngân ạ, anh vẫn không quên được em, kể cả khi có Trâm bên cạnh...

...

- Anhà, hôm nay mình gặp nhau được không?

- Hômnay anh bận rồi. Mai em nhé!

- Khôngđược, phải hôm nay cơ.

- Vậythì không được rồi. Hôm nay anh không về sớm được.

- Anhbận gì vậy?

- Ừm.Anh bận tí việc.

- ThămNgân à?

- Ừ.

- Maiđi không được sao? Mai em đi cùng
1 2 3 »

Lượt xem: 4516
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...