loading...

* » » »

 Anh sai rồi !!! Nhưng em không trách anh... nữa đâu!

Anh sai rồi !!! Nhưng em không trách anh... nữa đâu! sv TienThinhPro(Admin)
* 01.04.2014 / 18:56
Em đã không biết bao nhiêu lần mở note ra rồi đóng lại, muốn viết một cái gì đó về anh, nhưng sao mà quá khó. Em đã gồng mình rất nhiều và không thể nói rõ những gì em nghĩ... tất cả những gì em nghĩ...
Em muốn viết ra bởi trong lòng em đang tràn ngập quá nhiều thứ... Tràn ngập nỗi nhớ anh trong nước mắt. Thứ nước mắt vô hình mà vô tình anh sẽ chẳng bao giờ nhìn thấy được...
Ngày qua ngày, nó lại thêm dập dềnh trong tâm trí của em. Mọi thứ đều đầy, chẳng cái gì vơi... Nỗi nhớ anh là một trong rất nhiều thứ đang đầy lên như vậy.
Lại một valentine nữa sẽ tới... và trong danh sách dài dằng dặc những điều em ước mơ, đã không còn có anh nằm ở đó nữa... Bởi anh, có lẽ anh là món quà quá xa xỉ mà em khó lòng có được.... ngay cả trong giấc mơ của mình...
Mà thực ra là, em đã chẳng còn ước ao gì trong ngày valentine nữa...
Chúng ta cứ gồng mình sống như thế này để làm gì? Rồi cô đơn vẫn trở về với cô đơn trong vô vàn lối rẽ.
Em là một người con gái tốt.
Anh kém may mắn quá khi đã mất đi một người con gái tốt và yêu anh.
Em may mắn quá vì đã mất một người không yêu em được nhiều bằng em yêu người đó.
Em muốn nói với anh rằng, em vẫn nhớ anh rất nhiều và yêu anh rất lắm... Nhưng em chẳng thể nào mà nhìn ngắm tình yêu này nữa rồi... Em để nó chảy trôi... và em buông nó ra thôi... Thỉnh thoảng nhắc lại... cho vui vậy đó.
Em để anh nơi đó, em giữ em nơi này. Chúng ta cách xa nhau không chỉ những bàn tay, mà còn vô vàn khoảng cách khác...
Năm mới rồi, câu chuyện về anh khép lại trong nỗi đau của em, ru nó ngủ ngoan để nữa đêm vẫn hay giật mình vì ác mộng.
Yêu anh trong chông chênh...
..........................
Tình cờ em đọc lướt qua câu chuyện này...
Ngấm sâu vào đây...
Nói với anh lần nữa:
Anh sai rồi. Anh sai nhiều lắm. Nhưng em sẽ không trách anh nữa đâu. Để anh yên và học cách quên anh đi. Anh đã để tuột mất em rồi!
"Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!"
Trong suốt đời ta, sẽ gặp hàng nghìn hàng vạn loại người.
Để yêu một người thì không cần cố gắng, chỉ cần có "duyên" là đủ.
Nhưng để tiếp tục yêu một người thì phải cố gắng. ( Em đã cố gắng Rất cố gắng )
Tình yêu như sợi dây, hai người cùng kéo hai đầu, chỉ cần một người kéo căng hoặc bỏ lơi, tình yêu ấy sẽ căng thẳng hoặc chùng xuống.
Vậy khi bạn đi kiếm người ở đầu kia dây, hãy cân nhắc. Hoặc bạn có quá nhiều sợi dây tình cảm, hoặc bạn cứ liên tục tìm cái mới, hoặc khi dây đã đứt, bạn không còn can đảm hay lòng tin, tình yêu để đi tìm một tình yêu mới nữa.
Bất kể thế nào, khi sợi dây đó đứt, bạn chỉ mất đi một người không yêu bạn, nhưng người đó đã mất đi một người yêu họ.
Mất một người không biết trân quý bạn, có gì phải buồn rầu?
Bởi bạn còn cơ hội, một lần nữa, gặp người biết rằng bạn quý giá. ( Không phải là anh! )
Đối với anh, em là một món quà. Anh chưa mở ra, nhưng đã vô tình quăng đâu mất!!!
Lượt xem: 3166
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...