loading...

* » » »

 Anh sẽ lại bắt đầu theo đuổi em

Anh sẽ lại bắt đầu theo đuổi em sv tOm(Member)
* 09.03.2015 / 11:59
Có lẽ, hết yêu thì là không yêu nữa. Thứ trò
chơi cảm xúc này, kẻ thắng thì đi, người thua ở
lại, không ai là người có lỗi.
***
Tôi nhớ mùa hè năm ấy, nắng nóng như đổ lửa.
Tôi đứng chờ xe khách từ thành phố về khu
công nghiệp ngoại thành để thực tập. Những
giọt mồ hôi đọng đầy trên trán, làm đám tóc
mai của tôi dính bết vào nhau. Một tay tôi cầm
ô, một tay tôi giữ túi hành lý to uỵch, lưng áo tôi
ướt đẫm như vừa bị nhúng nước. Tôi lúc này
trông thật chật vật. Mọi người xung quanh tôi,
thấy tôi vậy thì hỏi thăm, tôi trả lời nơi mình sẽ
đến, họ liền lắc đầu:
- Chuyến xe này khó bắt lắm, về đâu không về,
về ngay vùng quê hẻo lánh đó. Nghe nói khu
công nghiệp dưới đó sắp giải tán rồi.
Vâng! Tôi biết, tôi biết điều đó. Nhưng dù gì đi
chăng nữa thì công ty tôi sắp đến thực tập
cũng là công ty trực thuộc Nhà nước. Tại thời
điểm này, nó vẫn đang nằm trong danh sách mà
chúng tôi - những sinh viên ngành nông học, ít
nhất phải có ai đó đến. Người đó chính là tôi.
Mà thực ra, người đó ban đầu vốn không phải là
tôi. Bởi chẳng ai dại gì muốn đẩy mình vảo vùng
đất cằn cỗi ấy cả. Nhưng cuối cùng, tôi lại tự
nguyện đâm vào. Con người ta đôi khi chính là
thích tự ngược đãi bản thân mình như vậy.
- Xe đến rồi...
Chuyến xe tôi chờ, cuối cùng cũng xuất hiện.
Tôi cúi xuống, nhặt một nắm cát cho vào túi rồi
vội bước lên xe. Hơi điều hòa lạnh phả ra, tôi
căng lồng ngực mình hít lấy như muốn thỏa cơn
nóng dữ dội này.
- Mã mới được có ba khách. - Bác tài xế thở
dài.
Tôi liếc mắt sang xung quanh, thì sự thật là
ngoài tôi ra chỉ có thêm một người đàn ông
đang ôm một đứa nhỏ. Vạn bất đắc dĩ, bác tài
xế cũng tính đứa bé là một hành khách.
- Cô gái. Sao cô lại đến đó. - Người đàn ông
bỗng cất tiếng hỏi.
Tôi bỗng giật mình. Đến đó? Đến đâu?
- Chẳng lẽ, anh biết tôi đi đâu?
- Hả. Đừng nói với tôi rằng, cô không biết mình
đi đến đâu nhé.
Tôi không trả lời câu hỏi này. Tôi biết, tất nhiên
là tôi biết chuyến xe này chỉ đến duy nhất một
điểm là nơi đó - khu công nghiệp đó. Đó là nơi
mà cố sống, cố chết, tôi đòi đến bằng được sau
khi anh ta - người tôi yêu nói:
- Em nghĩ rằng anh yêu cô ấy ư? Em nghĩ đúng
rồi đấy. Em tốt nhất là hãy cút ra xa khỏi cuộc
đời anh.
Lúc ấy, tôi liền im bặt.
Anh, cô ấy và tôi, chúng tôi ở gần nhà nhau và
chơi với nhau từ khi còn bú sữa mẹ.
Tôi và cô ấy cùng yêu anh từ năm mười sáu
tuổi nhưng lúc đó, anh chỉ yêu tôi. Và kể từ khi
ấy, tôi bỗng đối xử với cô ấy tốt hơn nhiều lần
nữa, như một cách để an ủi tinh thần vậy.
Ấy vậy mà bây giờ, người cuối cùng thực sự tổn
thương lại là tôi. Một ngày, tôi bắt gặp người
yêu tôi ôm eo tình tứ với bạn gái thân của mình,
thế giới dưới chân tôi dường như sụp đổ.
Chúng tôi - ba người, trong mối quan hệ này, tôi
bỗng vô cùng hận anh, căm ghét cô ấy và tôi
chọn cách đi biệt tích này để đày đọa bản thân
mình, để gieo rắc sự áy náy trong lòng anh. Tôi
mong, khi anh rời khỏi tôi, anh cũng không được
hạnh phúc. Thế nhưng, tất cả đều là tôi tự lừa
mình, dối người. Đến cuối cùng, anh cũng không
hề đến gặp tôi, dù chỉ là lời chào tạm biệt trước
lúc đi xa.
Tôi lục túi áo, vân vê nắm đất trong lòng bàn
tay mình. Có lẽ, nơi đó đã từng có dấu chân anh
đi qua.
- Bố ơi, sao cô ấy lại khóc.
Đứa bé đang ngủ ngon lành trong tay người đàn
ông, nghe tiếng nức nở của tôi, nó liền nhổm
dậy, trố mắt lên nhìn.
- Vì bụi bay vào mắt cô ấy. - Người đàn ông trả
lời. Sau đó, anh ta đưa tôi một gói khăn giấy.
Tôi lẳng lặng cầm và dường như tôi lại càng
thút thít nhiều hơn.
Người đàn ông kể cho tôi câu chuyện giữa anh
ta và người yêu cũ của anh ấy. Câu chuyện
không có gì đặc biệt, không có gì lãng mạn cũng
chẳng lâm li, bi đát. Anh kể, ngày anh và cô gái
ấy chia tay tôi, cô ta nói duy nhất một câu:
- Mình chia tay. Em không còn yêu anh nữa.
Sau đó, cô gái ấy rời đi. Từ đầu đến cuối, một
chữ xin lỗi cô ta cũng không hề thốt ra. Có lẽ,
hết yêu thì là không yêu nữa. Thứ trò chơi cảm
xúc này, kẻ thắng thì đi, người thua ở lại, không
ai là người có lỗi.
Lúc này, tôi chợt nhớ đến trò chơi xếp nhà hay
chơi hồi bé. Để tạo thành một ngôi nhà như ý,
phải cẩn thận, tỉ mỉ xếp từng hàng gỗ một. Thế
nhưng đến lúc sắp hoàn thành, đứa trẻ bỗng
dưng không thích trò chơi này nữa. Cậu ta liền
rút tay một cái, thành quả gây dựng bấy lâu nay
hoàn toàn bị phá hủy. Tình yêu của tôi và anh
cũng vậy. Đâu phải cứ quen nhau, yêu nhau,
hiểu nhau, gắn bó với nhau từ những năm tháng
đầu đời niên thiếu thì sau này sẽ là bền vững,
son sắt mãi mãi không chia lìa. Tình yêu của
anh và tôi vốn ngỡ có sự khác biệt, cuối cùng
cũng chỉ là câu nói anh không còn yêu, thế là
anh liền quay đầu rời đi không chút lưu tình.
Đó là lần đầu tiên tôi gặp Trường. Anh hơn tôi
ba tuổi. Anh chưa kết hôn nhưng kỳ lạ con trai
anh đã ba tuổi.
Có những người đi mải miết một vòng trái đất,
để rồi gặp nhau một lần mà lại ở bên nhau. Và
có những người yêu nhau, cứ ngỡ rằng sẽ song
hành cùng nhau trên một con đường. Nhưng có
kẻ đi trước, người đuổi sau cho đến trạm dừng
đèn đỏ, kẻ không đuổi kịp phải dừng lại và cứ
thế họ lạc mất nhau.
Ba năm sau, tôi và Trường tổ chức đám cưới -
một đám cưới ba người. Bé Bi tròn sáu tuổi,
ngồi lọt thỏm trong lòng tôi. Tôi nhìn nó âu yếm,
nó nhìn tôi cười tít mắt và chu cái miệng đáng
yêu lên nói:
- Bố ơi. Con đã có mẹ rồi.
Tôi không yêu Trường. Đến giờ phút này, mặc dù
đã là cô dâu của anh nhưng tôi vẫn không hề có
chút động lòng với anh. Tôi nghĩ, anh biết điều
đó. Bởi vậy, chúng tôi chỉ làm lễ cưới nhưng
không đăng ký kết hôn, cũng như tổ chức đám
cưới. Chúng tôi đến với nhau, có lẽ vì sự đồng
cảm và hơn hết là anh muốn cho con trai anh
một gia đình. Và vì tôi yêu ai hay ở bên ai cũng
không còn quan trọng. Nên tôi chọn cách ở bên
anh chỉ bởi vì anh đã nói: Khi nào muốn, em có
thể rời đi bất kể lúc nào.
Thế nhưng hạnh phúc không thật sự ấy cũng
chẳng tồn tại được bao lâu nếu mẹ ruột của bé
Bi không xuất hiện.
Ngạc nhiên thay, người con gái ấy lại là chính là
bạn thân tôi, lại chính là người đã cướp mất anh
- tình yêu đầu đời của tôi.
Cơ thể tôi rét run giữa bầu trời mùa hè nắng
gắt.
- Một mình cô mà hai lần làm tôi tổn thương. -
Tôi nhìn cô ấy chua xót.
- Thảo nào, năm cô mười chín tuổi, cô bỗng mất
tích rồi trở về trong cơ thể tàn tàn tạ yếu đuối.
Hóa ra là trốn đi để đẻ hoang.
Cô ấy mím môi nhìn tôi, hai con mắt cô ta nổi
lên sự giận dữ khiến tâm trạng tôi có chút hả
hê.
Một lát sau, cô ta nói:
- Anh Hải vẫn tìm cậu.
- Vậy sao. Vậy ý cô là bây giờ, tôi nên quay về
với Hải, để Trường lại cho cô. Cô xuất hiện đúng
lúc lắm, Trường mới được bổ nhiệm làm phó
giám đốc đó.
- Cậu nghĩ thế nào thì nghĩ nhưng tôi chỉ muốn
bé Bi sống cùng em gái nó.
Giây phút này, tôi chết lặng. Mọi chuyện cứ như
một vòng luẩn quẩn xảy ra xung quanh tôi mà
tôi lại không hề biết chuyện gì đang diễn ra.
Cứ thế, tôi đứng bất động rất lâu sau khi cô ấy
rời đi. Cho đến lúc, điện thoại tôi đổ chuông.
Đầu dây bên kia lên tiếng:
- Anh là Hải.
Tôi không trả .
- Anh
1 2 »

Lượt xem: 1053
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...