loading...

* » » »

 Bà xã à! Anh yêu em

Bà xã à! Anh yêu em sv TienThinhPro(Admin)
* 02.04.2014 / 08:50
Giới thiệu
Cô, thực sự đã cùng một người đàn ông hoàn toàn lạ lẫm triền miên trên giường quay cuồng suốt mười giờ!
Bạn tốt sắp kết hôn, cô đến dự lễ cưới, nhưng là không ngờ tới ngay tại hôn lễ, chú rể không biết cô dâu là ai,
Tiến đến hỏi tội anh ta, nào ngờ chính mình bị anh ta đe dọa: "Cô phải là cô dâu",
Nổ quá mức! Trên thế giới có chuyện nào ly lỳ như vậy không? Nhưng đây là cô giúp bạn bè của cô, bạn cô vì muốn giúp đỡ công ty cha mình vượt qua khủng hoảng nên mới đồng ý chấp nhận kết hôn.
Người đàn ông này thật là một con sói đói muốn ăn cừu non, anh ta dám đem cô đặt lên giường, hại cô tò mò muốn biết hôn là cái gì tư vị, bị anh ta dẫn dụ ăn sạch vô số lần, nhưng là, lần đầu tiên của cô lại cùng với một nam nhân anh tuấn mê người, gợi cảm như vậy, hình như người có lợi là cô thì phải.
Cô trở thành vợ của một giám đốc điều hành, mỗi ngày đều ngủ trong phòng điều hòa không khí nhiệt độ ổn định,
Cùng cô xuống phố, anh ta thật kiên nhẫn và hào phóng; trên giường cộng miên anh ta lại siêu ấm áp và nhẹ nhàng,
Ông trời ơi, bằng cách nào lại để cô kết hôn với một người đàn ông tuyệt vời như vậy.
Chẳng lẽ cô đều không cần trả bất cứ giá gì sao?
chương 1
Edita-chan
" Nam Tuệ, ở đây!"
Nghe thấy tiếng gọi của người bạn từ thời đại học, Nam Tuệ đi vào một quán cà phê ở phía Nam, đi đến chỗ bàn ăn, quay đầu lại, ngay lập tức nhìn thấy một cô gái đang mỉm cười, vẫy cô đến, cô nhanh chóng di chuyển về hướng cửa sổ, nơi cô gái đó đang ngồi.
" Thực xin lỗi, Danh Lị, để bạn chờ lâu rồi?"
" Đúng đó, tớ chờ cậu tận năm phút rồi đấy." An Danh Lị nghiêm trang, đưa tay lên dọa nạt.
Nam Tuệ ngẩn ngơ, nhịn không được cười lên một tiếng, cô giưt lại cái ghế rồi ngồi xuống.
" Hôm nay sao lại rảnh mà đi tìm tớ thế này?" Cô hỏi.
"Cậu làm như tớ là người bận rộn giống cậu chắc, người suốt ngày bận rộn chính là cậu." An Danh Lị tròn mắt mắng.
Nam Tuệ làm việc ở PUB? Giờ làm việc từ 7 giờ tối đến 3 giờ sáng, những ngày cuối tuần còn làm đến tận 5 giờ sáng, còn An Danh Lị làm việc theo giờ của một viên chức nhà nước.
Thời gian của hai người hoàn toàn tương phản.
Hơn nữa ngoại trừ làm việc tại PUB, Nam Tuệ còn làm thêm việc ở ngoài, việc bán thời gian bằng văn bản, là một nhà văn trẻ tuổi đã được xuất bản một cuốn về điều tửu thư, hơn nữa nghe nói tiêu thụ cũng được, cho nên nhà xuất bản cũng muốn Nam Tuệ viết thêm một cuốn nữa.
Hai tập, cũng làm cho công việc của Nam Tuệ thêm bận rộn hơn. Bởi vậy, các cô đã lâu rồi mới có thời gian ngồi ăn tối cùng nhau như thế này.
Nam Tuệ cười một tiếng.
"Cậu viết lách thế nào rồi?" An Danh Lị hỏi.
" Hôm qua tớ mới đem nộp bản thảo, kết quả còn chưa biết thế nào."
" Ra là vậy, cậu đã nộp bản thảo rồi, khó trách hôm nay tớ lại mời được cậu đến đây dùng bữa."
"Có đến mức như vậy không." Nam Tuệ nhịn không được lộ ra chút xấu hổ.
"Này, tớ không có nhìn lầm chứ, cậu mà cũng để lộ ra vẻ mặt ngượng ngùng xấu hổ ư." An Danh Lị trêu cô.
"An Danh Lị, cậu hôm nay tìm tớ ra đây chỉ là để trêu tớ thôi có phải không?" Cô giả vờ không hài long nhìn, trừng mắt với Danh Lị.
"Đương nhiên không phải."
"Vậy thì là chuyện gì?"
"Tớ muốn kết hôn."
"Cái gì" Nam Tuệ sững sờ nhìn Danh lị, quả thực là bị dọa ngây người.
"Làm chi mà phải biểu hiện sợ hãi như vậy?" An Danh Lị cười nói.
Nam Tuệ cau mày, hồi lâu sau mới phục hồi lại tinh thần.
"Bởi vì tớ còn chưa có gặp qua bạn trai cậu, mà giờ đột nhiên cậu lại nói với tớ là muốn kết hôn, tớ không bị dọa ngốc mới là lạ! Cậu vẫn là đang đùa giỡn với tớ có phải không?" Cô nghiêm túc hỏi.
"Không phải."
"Không phải?" Cô nhíu mày, " Vậy người yêu của cậu là trộm ở đâu mà ra vậy, vì sao cho tới bây giờ tớ đều không có nghe cậu nói qua? Chuyện này rốt cuộc là như thế nào vậy?" Cô không cho rằng Danh Lị là cái loại người tin tưởng vào tình yêu sét đánh, sau đó lại tia chớp kết hôn.
"Là vừa thấy đã yêu, trong khoảng thời gian ngắn đã bị sét đánh trúng, ngoài tầm kiểm soát rồi—-."
"Đừng nói đùa, cậu nghĩ rằng hôm nay tớ mới quên cậu sao? Vừa thấy cđã yêu, chuyện này căn bản không thể xảy ra với cậu, tớ muốn nghe lời nói thật, Danh Lị." Nam Tuệ đột nhiên làm gián đoạn lời nói của Danh Lị.
"Tớ chính là đang nói sự thật."
"Nếu tớ tin tưởng đó là sự thật, tớ và cậu đã chẳng là bạn tốt rồi."
"Tớ đã biết nhất định sẽ không thể gạt được cậu mà." An Danh Lị trầm mặc một chút, đột nhiên cười khổ nói.
"Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra?"
"Công ty của ba tớ đang xảy ra chuyện, cần gấp một số tiền
lớn—-"
"Cho nên ông ta đem cậu đi bán sao?" Nam Tuệ khó có thể tin làm gián đoạn lời nói của cô.
"Nghe nói đối phương điều kiện tốt lắm." An Danh Lị mỉm cười.
"Điều kiện tốt, thế thì đã sao, sau đó cậu sẽ như thế nào? Ông ta chắc là có một đứa con riêng chứ gì? Sau đó, cậu sẽ sống như thế nào đây, cậu không cần dối gạt chính mình." Nam Tuệ tức giận nói.
An Danh Lị vốn là một đứa con ngoài giá thú, từ nhỏ đã không được quan tâm chăm sóc, ngay cả người cha sinh ra cô cũng không hỏi han, quan tâm gì đến, cho nên mười tám tuổi cô đã chuyển ra ngoài sống độc lập, hiếm khi về nhà, mà những người trong nhà cho tới bây giờ cũng không có chủ động đi tìm cô.
Danh Lị tuy là có cha, cũng có nhà, nhưng trên thực tế cô so với đứa trẻ mồ côi chả khác nhau là mấy, đây cũng là lí do tại sao, Danh Lị và cô mới có được tình cảm thật gắn bó.
Chính là hiện tại chuyện gì đnag xảy ra vậy? Cô đã nghĩ rằng Danh Lị sớm đem đám người lạnh lung vô tình kia ném ra khỏi đầu rồi, kết quả là cô ấy lại muốn vì bọn họ mà hủy hoại cuộc sống của chính mình, cô ấy là điên rồi sao?
"Tớ không có lừa dối bản thân. Nghe nói đối phương có rất nhiều tiền, mới có ba mươi ba tuổi mà thôi, không phải là một ông già, hơn nữa nghe nói còn rất đẹp trai, ngay cả em gái tớ cũng muốn kết hôn với đối phương. Điều kiện như vậy không ai dám nói là không tốt."
"Một khi đã như vậy, tại sao còn đến phiên ngươi phải kết hôn?" Nam Tuệ giương mắt hỏi, nhìn chằm chằm vào cô.
"Bởi vì đối phương có một đứa nhỏ, còn có một lần hôn nhân."
" Xem đi, tớ đã biết mà, điều kiện nếu thực sự tốt, đã chẳng còn đến phiên cậu rồi?" Nam Tuệ chán nản hỏi "Cậu thật sự vẫn muốn có cuộc hôn nhân này?"
"Đúng vậy"
"Vì sao?" Cô nghĩ đến Danh Lị đã sớm cùng người trong nhà cắt đứt liên hệ từ lâu rồi, bởi vì những năm gần đây, kể cả lễ mừng năm mới Danh Lị cũng là về nhà cô ăn tết, hầu hết là cô và Danh Lị luôn đi chơi cùng nhau, mà người trong nhà cô ấy cũng chưa một lần gọi điện đến tìm cô ấy.
"Công ơn dưỡng dục đến lúc tớ phải trả lại cho họ rồi"
"Điều đó cũng không nhất thiết phải dung phương thức này."
" Phương thức này cũng không có gì là không tốt, tớ có được một người chồng giàu có, còn có sẵn một đứa nhỏ, không nghĩ sinh đứa nhỏ cũng không quan hệ, chuyện tốt như vậy tại sao tớ lại không chấp nhận?"
"Danh Lị……"
"Yên tâm, trong cuộc sống này tớ chưa làm bất cứ điều gì trái với lương tâm, cho nên ông trời sẽ không quá tàn nhẫn đối với tớ đâu." An Danh Lị cười trấn an cô, " Nam Tuệ, tớ hi vọng cậu có thể là phù dâu cho tớ, có được không? Có cậu ở bên cạnh tớ, tớ sẽ có thêm rất
1 2 3...29 »

Lượt xem: 32770
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...