loading...

* » » »

 Bà xã! Sinh con cho anh nhé!

Bà xã! Sinh con cho anh nhé! sv TienThinhPro(Admin)
* 29.10.2014 / 01:28
Thể loại: Tình cảm hài, lãng mạn

Tác giả: Giấu mặt, tui up nhờ nên cứ gọi tui là Za, khi nào cần thiết, tg sẽ ra mắt vì h đang tránh nợ

Rating: Ko ai là ko thể

Sơ lược:

Lâm Khánh Ni - hoa khôi số một của một trường trung học phổ thông, vì lí do nào đó mà ai cũng biết, chẳng có chàng trai nào 'dám' tán cô cả. Tình trạng hiện tại vẫn 'ế' chổng vó.

Một ngày nọ, một chàng trai lạ mang theo đám người mặc áo vest đen trông rất giống mafia, tay cầm khẩu súng lục chĩa vào người cô và nói rằng:

-Bà xã! Sinh con cho anh nhé!

Câu chuyện tình căng thẳng và hài hước giữa 2 con người kì lạ từ đó bắt đầu...

Liệu Khánh Ni có chấp nhận? Chàng trai kì lạ đó là ai?


Chap 1: Lời câu hôn 'đột biến gen'

-Cạch!_Tiếng lọm bút chì bi bị đè nặng gãy sứt một mảnh vang lên trong không trung, đánh thức tâm trí đang phiêu bồng của một người nào đó.

Đưa mắt nhìn lại, chủ nhân của cây bút nhíu mày, lạnh lùng tăng áp lực ánh nhìn lên cây bút tội nghiệm rồi phán:

-Có điều gì đó chẳng lành...sắp xảy ra.

-Khánh Ni! Cậu lại muốn làm thầy bói nữa đấy à?_Rời mắt khỏi quyển truyện tranh, cô bạn thân ngả người bên vào thành ghế bên cạnh cười nhạt, bâng quơ khuyên nhủ_Không nên đâu, cậu sẽ bị bắt vì tội lừa đảo.

-Không! Tớ chỉ muốn nói...tớ sẽ phải bỏ tiền ra mua cái lọm khác...Đó là điềm chẳng lành với bóp tiền của tớ!_Lãnh đạm lườm cô bạn thân một cái, Khánh Ni đưa đôi mắt đen sâu nhìn ra ngoài cửa sổ. Do thấu thị quá siêu đẳng, cô vô tình nhìn thấy một vài chiếc máy bay đen như những con ruồi đáng ghét phía đằng xa.

Máy bay? Thật là lạ đối với một miền quê vắng người như nơi cô...nhưng...nó không đáng để cô quan tâm. Việc cô cần xử lí bây giờ...là làm thế nào để nhúm lửa hết toàn bộ thư tình nhận đươc trong tủ để đồ ngoài kia. Mẹ cô sẽ thét la lên vì cái nhà kho đông nghịt giấy mất.

-Ôi! Mệt quá, tớ đi ăn đây!_Nghĩ một hồi bỗng thấy năng lượng sụt đáng kể, Khánh Ni đứng phắt dậy, vươn vai một cái, ngáp to một phát rồi nghiêng đầu nhìn con bạn_Đi ăn không?

-Cậu có biết nguyên nhân tại sao các X-men trong trường đều không dám đối mặt với cậu mà chỉ gửi thư tay không? Đó là vì nếu gặp cậu, họ sẽ bị viêm màng túi nghiêm trọng đấy! Cậu vừa ăn cách đây 20 phút rồi đó!_Tròn mắt nhìn cô bạn mình, Tiểu Nghi vuốt mặt, ngán ngẩm cảnh báo_Nếu cậu còn như thế...sẽ chẳng có ai dám lấy cậu đâu!

-Thì...

-Rầm!_Cắt ngang mọi hành đông, mọi lời nói bên trong phòng học, tiếng đạp cửa mạnh mẽ vang lên, thu hút mọi ánh nhìn đa chiều hướng về cánh cửa đã nằm ình dưới đất.

Bầu không khi nhất thời rơi vào tĩnh lặng đến não nùng, mọi cánh cửa sổ bắt đầu mở khẽ, chuẩn bị chừa đường cho thành viên bên trong tháo chạy nếu có gì không hay xảy ra.

Im ắng một hồi lâu, từ bên ngoài, một chàng trai cao lớn, khuôn mặt tuấn mĩ mê người với mái tóc đen khá dài được buộc một lọm nhỏ đằng sau, hai tay nắm chặt khẩu súng lục hiện đại bước vào, kéo theo đó là một toán người đeo kính râm, mặc áo vest đen trông rất bặm trợn.

Mọi người trong phòng học nhất thời đóng băng, mồ hôi chảy ròng nhìn đám người lạ.

Chàng trai kia tháo chiếc kính râm, đưa mắt quét một lượt căn phòng 48m vuông rồi dừng lại trên người Khánh Ni-khi cô đang nhàn nhã ngáp cái thứ 59.

Ánh mắt đằng đằng sát khí của chàng trai chạm vào ánh mắt ừng ực nước vì buồn ngủ của Khánh Ni, họ nhìn nhau một hồi dài, không chớp.

Rồi bỗng, khóe môi mỏng lãng tử của chàng trai cong nhẹ. Anh ta nghiêng đầu ra hiệu ngầm ý gì đó cho đám người sau lưng rồi sải chân bước đến trước mặt Khánh Ni vẫn đang thản nhiên ngồi ngáp, chĩa nòng súng vô tình vào mặt cô.

Khuôn miệng há to như quả trứng gà của Khánh Ni đột ngột tê cứng lại, dường như hóa thạch ngay tai trạng thái đấy, để lộ cả một cuống họng béo tròn. Cô tròn mắt nhìn người trước mặt, lòng dấy lên vô số kinh hãi và tự vấn.

Rốt cuộc, cô đã làm gì để người ta chĩa súng vào thế này?

Không để Khánh Ni hồi tưởng lại quá khứ hào hùng, ngón tay của chàng trai cựa nhẹ, bóp còi...

Nhưng...không phải là tiếng nổ xét nát tim người vang lên...mà là tiếng bật nhẹ của một bông hoa hồng giả nào đó từ trong lòng khẩu súng bật ra, chao đảo trong đáy giác mạc của Khánh Ni.

Theo đó, toán người mặc áo vest nhịp nhàng gập người 90 độ chuẩn, kính cẩn nâng những chiếc hộp sang trọng đựng các vật dụng trang sức thời thượng, chìa về phía Khánh Ni.

Dây chiều kim cương, khuyên tai ngọc lục bảo...tất cả theo ánh sáng hắt vào tròng mắt đen đang lóa lên của Khánh Ni, khiến cô xoay đầu mòng mọc hết bên này sang bên kia ngắm nghía không ngớt.

Thấy cô gái trước mặt tinh thần đã bị phân tán, dường như bị những đồ trang sức mình đem đến 'hóa cảm', chàng trai kia đột ngột quỳ một chân xuống đất, điệu bộ rất giống cầu hôn, nâng mắt nhìn Khánh Ni, hai tay vô cùng tự nhiên đến lỗ mãn đeo một chiếc nhẫn với 'cục' kim cương to chảng nặng nề vào ngón áp út của cô, miệng cười vô cùng ấm áp:

-Bà xã! Sinh con cho anh nhé?

Thoáng chốc, ngay khi câu nói kia bắn vào không trung, bầu không khí huyên náo thêm lần nữa im bặt, nặng nề đến khó tả. Mọi ánh mắt hâm mộ cùng ghen tị lũ lượt đổ dồn phía khuôn mắt hóa thạch của nhân vật nữ chính, mong chờ một câu trả lời cũng biến dị như câu hỏi.

Nhưng, Khánh Ni vẫn chưa mở miệng hoạt động, chàng trai kia đã nhanh miệng nói tiếp một câu rất chi là ngây thơ:

-Đúng rồi! Anh là Thánh Lãm, em tên là gì nhỉ?

-...

Lần này, tất cả mọi người...đều cùng Khánh Ni hóa thạch.

P/s:
Mog các bà ủng hộ và cho ý kiến để tg giấu mặt khỏi hành tui nhé!!!

Chap 1.2: Lời cầu hôn 'đột biến gen'

-Anh...!_'Xúc động' đến mức không thể bật ý nghĩ thành tiếng, Khánh Ni toàn thân run rẩy như gà mắc dịch, chỉ biết trơ mắt nhìn 'quái vật' trước mặt.

Lần đầu tiên, Khánh Ni hiểu được số phận bèo bọt của hồng nhan mà giang hồ đồn đại.

-Em nói thì nói to lên đi! Anh không nghe được tiếng ruồi muỗi!_Nhăn mày tỏ vẻ vô cùng không hài lòng, Thánh Lãm khẩu khí thiếu gia trầm lạnh ra lệnh, vẫn kiên trì quỳ gối dưới đất.

-Anh...Anh..._Khánh Ni cô nên cho anh ta một cái bạt tai dáng trời cho tỉnh hay đá anh ta một phát thăng thiên luôn đây?

-Bà xã! Anh không thích người nói lắp, em hiểu chứ? Giờ thì nói cho anh biết, em tên là gì? Nhà ở đâu? Bao nhiêu tuổi? Đưa anh giấy chứng minh nhân dân để anh đi đăng kí kết hôn luôn, để lâu đêm dài lắm mộng_Tuôn một tràng dài, Thánh Lãm mặt lạnh tanh ra chiếu chỉ, mắt ra sức ám thị cho đám tôi tớ tiện thể dò hỏi thêm thông tin từ đám người gần giải đông xung quanh.

-Tiểu Nghi!_Suy sụp tinh thần một cách trầm trọng, Khánh Ni không giữ nổi bình tĩnh, đưa đôi mắt vằn đỏ đầy tức giận nhìn Thánh Lãm, tay liên tục đập bồm bộp vào người con bạn thân bên cạnh, cầu cứu sự giúp đỡ_Tớ...đau tim quá! Gọi bác sĩ cho tớ đi! Gọi luật sư nữa, tớ phải viết di chúc!

-Bà xã! Em muốn gọi ai anh sẽ sai người áp tải họ đến cho em, nhưng trước tiên, hãy đưa giấy chứng minh nhân dân đây cho anh!_Sa sầm mặt mũi khi có người coi nhẹ lời nói của mình, Thánh Lãm hạ giọng, thanh âm tỏ ra sự bất nhẫn như cái đùi anh đang run lên vì mỏi lúc này
1 2 3...17 »

Lượt xem: 5326
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...