loading...

* » » »

 Bài học làm người

Bài học làm người sv TienThinhPro(Admin)
* 05.06.2015 / 11:24
Ông ngoại bị Tây lấp vào một cái hố tập thể ở Hảo Sơn khi má là cái thai ba tháng tuổi. Trẻ chưa rời bú mẹ, ông cố đành đoạn ép ngoại tái giá…Ngoại bỏ tang, bỏ con thơ còn đỏ hỏn…

Ông cố khó tính, khắt khe không ai bằng. Tuổi thơ má trầy trụa, kỉ niệm về ngày nhỏ chỉ là nước mắt và mùi bùn đất. Mới 8 tuổi đầu, má đi ẵm em để được ăn cơm. Ôi! Má bảo, đứa nhỏ sao mà ngang, chỉ ẵm trên tay mới chịu ngủ, ngủ rồi thì bỏ xuống võng mà quạt, lỡ ngủ quên, nó ré lên, má ăn đòn. Rồi một ngày má bệnh, người ta không thể cho nằm không ăn cơm nên dẫn má về trả. Má bảo, mình nóng rang, người ta đi thoăn thoắt, má lóc thóc theo sau…

Ngoại lấy một tên địa chủ, nổi tiếng ác ôn. Má chưa một lần được ngoại gửi cho một đồng quà, tấm bánh. Má bảo, một lần ngoại lén về thăm má, má ôm chầm lấy ngoại, năn nỉ mua cho cái áo mới, ngoại ừ ừ nhưng má đã không gặp ngoại lần nào nữa. Người ta hỏi ngoại, sao không chăm lo cho con gái, ngoại bảo, cha nó chết nhưng có để lại của đó, chắc cũng đủ nó sống, mình đã có chồng, sao dám qua mặt mà đút lén cho con đời trước, ổng mà biết, chắc ổng bầm ra thành trăm mảnh. Ngoại có biết rằng, ông ngoại có để lại hai con bò to lắm, nhưng má bảo, khi bà cố bệnh, ông cố bán đi một con để thuốc thang, còn một con, bán để má lấy chồng khi lớn. Ai ngờ bán cho một tên ma mãnh, hắn mua nợ và trả lãi tháng, có làm giấy quá hạn hẳn hoi. Một đêm rủ cố nhậu say, hắn lấy tờ giấy quá hạn quấn hút thuốc, sau hắn chối…thế là má “sạch sẽ”…

Má kể, ông cố tính rất độc đoán, gia trưởng. Má nhiều lần xin đi học nhưng ông cố bảo : ” Học biết chữ để viết thư cho bồ phỏng?”. Thế là má hoàn toàn mù chữ. Ngày Tết, má xin may một bồ đồ mới, mà may máy cho đẹp. Ông cố la, kêu không có tiền mua mắm mua gạo mà may máy chi cho tốn kém ? Thế là bà cố lấy cái dao nhíp, cũng là dao, có điều hơi nhỏ và bén chứ không phải kéo, bà cố cắt may cho má tấm áo Tết, may xách ngược, đã đến tuổi biết mắc cỡ là gì rồi nhưng vẫn mặc. Cái cổ áo níu lên, cứ lấy tay kéo trì xuống nhưng cũng không che hết cái bụng. Chỉ một bộ đồ trên người, đi làm mướn nơi đất đỏ mùa mưa, lỡ trượt té dính bùn, má phải mặc nguyên đồ chà rửa rồi ra đứng hong nắng mãi cho khô. Tối đi làm về, quần còn vén tới bẹn nhưng nằm ngủ, đất cát rơi vãi đầy chiếc chiếu rách.

Về già, cố nằm liệt giường hơn hai năm. Má cơm bưng nước rót, nuôi nấng cẩn thận lắm, ngày nào cũng lau mình, thay đồ, má giặt hết đồ bệnh, không vứt đi như người ta vẫn bảo. Lúc hấp hối, cố khó nhọc trút luôn những giọt nước mắt cuối cùng?…Má bảo, không biết vì sao ông cố khóc!?…Má không biết, nhưng chắc bà cố và mọi người đều biết. Má lo ma chay, giỗ chạp cho cố tới bây giờ.

Người chồng mới của ngoại lâm bệnh, má mua một con cá chép to đến thăm. Má hỏi han sức khỏe rồi hối hả vào bếp làm một nồi cháo thơm phưng phức. Chồng ngoại khen cháo ngon, ông rưng rưng, cố nói trong hơi thở đứt quãng, yếu ớt : ” Từ ngày ba bệnh, chưa có một đứa con nào nấu được một tô cháo thơm ngon như vậy!…”.

Nhiều lần tôi hỏi má, thực lòng, má có hận cố, hận ngoại không. Má bảo, là chỗ máu mủ, hơn thua làm gì. Má đi nuôi cố, nuôi ngoại, để mai mốt má già yếu, các con nuôi má…Má tôi là vậy, má dạy con bằng việc làm chứ không răn bằng lời nói.

` Má đẹp mặn mà, không yểu điệu. Má lấy một chàng trai nghèo, cũng mồ côi. Vì một suy nghĩ chưa thấu đáo, ba phải vô trại cải tạo, một mình má lo tám miệng ăn. Người trong xóm vẫn bảo: ” Mẹ mày làm lở núi lở non!..”

Nhà nghèo, ngày đó, một chén cơm trắng, một đồng quà tấm bánh với chúng tôi là xa xỉ phẩm. Mùa đông tới, má đan cho mấy chị em mỗi đứa một chiếc áo ấm, má nhặt những khúc len mà người thợ đan áo cạnh nhà bỏ. Dù nghèo rớt mùng tơi song má chỉ bắt chúng tôi tới trường, việc trong nhà ngoài ngõ, một tay má làm hết. Má bảo: ” Ráng học đi, phải biết cái chữ chứ đừng như má!”. Chị hai đòi làm đồng, má kêu: ” Khi nào đến tuổi đi làm, không xin má cũng bắt làm!…”.

Năm 1993, tỉnh Phú Yên vừa dứt cơn lũ thế kỉ lại tất tả đón cơn bão cấp 12. Ba vắng nhà, má cặm cụi che chắn cửa nẻo, gió gỡ hết lớp ngói cũ, má giang tay ôm chúng tôi nằm dưới gầm giường. Hễ nghe tiếng động của một miếng ngói rơi, má lấy người choàng lên chúng tôi, lấy tay bịt tai chúng tôi lại…Má không muốn các con sợ hãi…

Ngày còn nhỏ, ngủ dậy đã không thấy má đâu. Má dậy sớm, ăn cơm nguội rồi vào rừng, trưa về sẽ là một gánh củi to tướng và một bịch sim chín. Vừa rớt gánh củi khỏi vai, má vội vàng chia sim cho mấy chị em. Có lần, tôi khóc lóc, đòi đi kiếm củi cùng má hòng kiếm sim, ổi rừng…Má không cho, tôi vẫn lấy cái đòn sóc nhỏ, lẽo đẽo đi theo…

Má cầm rựa đi trước dọn đường, tìm chỗ có nhiều củi khô, dọn hết gai để tôi đứng nhặt. Đến trưa, má cởi chiếc áo ngoài quấn dưới đòn sóc, tôi kĩu kịt quảy gánh củi nhỏ chạy theo sau má, đi được một đoạn thì đứng khóc. Má thở hổn hển vì mệt những vẫn đưa tay nhấc gánh củi khô bỏ chồng lên gánh củi to của má, nặng nhọc bước…Có lần, vì ham tìm sim nên tôi lạc má, sa vào ổ ong đất. Bị chích một mũi, tôi khóc ré, má hối hả chạy lại, dặn tôi nằm im, bẻ lá bỏ lên lưng và lấy tay che. Tay má sưng tấy vì ong chích…

Tôi đi dạy, lấy chồng xa. Tháng nào má cũng gửi gạo lên nhà. Vợ chồng “la”, má bảo, má làm nông, gạo nhiều, bán rẻ, tiếc!…Các con mua gạo ăn, thật không nên! Ngày mùa, vợ chồng chở con về thăm má, nhà cửa vắng hoe, hỏi ra mới biết má đi mót lúa. Tôi chết điếng!…

Vợ chồng trẻ hay lục đục vì những chuyện không đâu. Mỗi lần cãi nhau với chồng thì tôi lại về má. Má ôm con gái, dặn dò, khuyên nhủ. Má bảo, làm thân đàn bà, má không ép con trong nhờ đục chịu nhưng nước mắt chảy xuôi. Một điều nhịn chín điều lành…

Năm kia, tôi bị tai nạn nặng lắm. Vợ chồng công chức, lương tháng nào ăn hết tháng ấy, lúc cần tiền, chạy táo tác không ra. Má vào viện chăm con gái, dúi vào tay con rể cái ruột tượng cũ kĩ. Xổ ra, mấy chỉ vàng sáng bóng…

Má thức thâu đêm xoa tay bóp chân. Những đêm tôi rên la vì đau, má chảy nước mắt, kêu tôi ráng chịu đau …

Tôi dù đã ba mươi, nhưng với má, tôi vẫn là một cô bé chưa trưởng thành. Tôi hạnh phúc, bình an, vì bên mình luôn có má. Má tôi là hình dung mẫu mực về người phụ nữ Việt, tôi vẫn muốn kề vào tai má nói nhỏ như vậy. Tôi đã viết nhiều lắm những dòng tri ân về thầy, những lời yêu thương gửi chồng nhưng bây giờ mới viết gửi má những lời tri ân. Má ơi! Con xin lỗi, vì sự vô tâm, vì lời tri ân muộn này. Nhất định, má sẽ đọc những dòng tri ân này, má nhé!…/.
Lượt xem: 612
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...