loading...

* » » »

 Bảy lần canh cửa - Alfred Hitchcock

Bảy lần canh cửa - Alfred Hitchcock sv TienThinhPro(Admin)
* 08.05.2016 / 21:05
bóng tối. Một người đàn ông trong một bộ comple màu đen. Ông ta thấp nhưng vạm vỡ, tóc đã thưa. Ông ta trân trân nhìn Justus trong vẻ vô cảm, rồi khoát tay làm một cử chỉ mời mọc. Đúng lúc Justus vừa định cất tiếng thì người đàn ông đã lại lùi vào bóng tối. Chần chừ, Justus bước qua cửa.

Sảnh phía ngoài nhỏ hơn là Justus mường tượng. Cậu nhìn chẳng mấy rõ trong ánh sáng lờ mờ. Người đàn ông vừa mở cửa kia giờ đang đứng bên cạnh cậu và đóng cánh cửa nặng nề lại. Đột ngột, trong phòng còn tối hơn nữa. Thứ ánh sáng duy nhất mà họ có bây giờ là ánh sáng hắt từ ngoài vào qua những khuôn cửa sổ nhỏ, nhỏ gần như lỗ châu mai, được đục vào hai khoảng tường đứng bên trái, bên phải cửa vào và ở đâu đó thật cao trên đầu họ. Justus nhìn lên và ngạc nhiên hít một hơi dài. Phòng không rộng, nhưng những bức tường của nó đâm thẳng lên cao, khiến người đứng dưới hầu như không nhận ra trần phòng trong ánh tối lờ mờ. Những phần tường trên tất cả các cánh cửa và cửa sổ đều lồi ra thành những hình dạng kỳ quặc: những chiếc mặt quỷ, những con ma có cánh, những mặt người cười nhạo một cách khùng điên, tay cầm những ngọn đuốc hoặc những cây kiếm bằng đá. Thế nhưng ngoại trừ những thực thể đó ra, tất cả các bức tường, đúng hơn là toàn bộ căn sảnh, hoàn toàn trống trơn. Không có duy nhất một tấm tranh nào được treo, không có đèn, không có gì cả. Cũng không có đồ gỗ, chỉ có một tấm thảm dày và nặng màu đỏ phủ nền và phủ cả khoảng cầu thang nối với nó. Căn sảnh nhỏ gây ấn tượng như thể nó là hậu trường cho một bộ phim hiệp sĩ, hiện vẫn còn thiếu đạo cụ.

- Ấn tượng đấy, - Justus thì thào. Thế rồi cậu nhớ ra rằng cậu vẫn chưa nói duy nhất một lời nào với người đàn ông kia. Justus ngượng ngùng hắng giọng. - Xin lỗi, tên tôi là Justus Jonas. Có phải ông...

Người đối diện xoay đi và bước về phía cầu thang Ngỡ ngàng, Justus nhấp nháy mắt nhìn theo. Gã này hoàn toàn coi cậu như không khí! Cần phải làm gì đây? Cứ đứng im ở đây và chờ một chuyện thần kỳ chăng?

- Này! - Justus bực bội kêu lên.

Đột ngột, người đàn ông xoay lại. Lần đầu tiên trên nét mặt ông ta hiện lên cảm xúc: một cơn thịnh nộ. Ông giơ ngón tay trỏ lên môi và ra hiệu cho Justus đi theo.

Mặc dù không thích thú chuyện này chút nào, nhưng Justus vẫn đi xuyên qua căn sảnh ngoài. Tấm thảm dày nuốt chửng mọi tiếng bước chân. Họ đi dọc theo một đoạn cầu thang dài và hẹp, dải cầu thang dẫn vào một khoảng hành lang cũng được trải thảm màu đỏ và lạnh lùng trống rỗng như căn sành phía trước. Nguồn sáng duy nhất ở đây là một quầng đèn sáng tiêu điều tỏa ra từ một bóng đèn tròn trần trụi, lủng lẳng từ trần. Họ rẽ vào một lối đi, dẫn tới nhiều cánh cửa đóng kín. Cánh cửa cuối đang mở. Họ bước thẳng về phía đó.Justus thấy trong người bất an. Cậu chỉ thích nhất là được xoay ngược lại và rời khỏi ngôi nhà này. Nhưng cậu vẫn cứ bước tiếp, bước tới cánh cửa đang mở kia, nơi người đàn ông để cho Justus đi ngang qua mặt mình - và bước sang bên.

Cậu cần phải bước vào trong phòng. Rõ ràng cho tới nay cậu chưa gặp chủ nhân của ngôi nhà, mà mới chỉ tiếp xúc với một gia nhân. Chần chừ, Justus bước vào trong.

Căn phòng này dù sao cũng có cửa sổ, nhưng chỉ có rất ít ánh sáng xuyên được qua lần rèm dày nặng. Có một chiếc bàn viết và một nhóm ghế trong góc phòng. Trên chiếc bàn kê sát tường có để một bể kính lớn. Justus không nhận được ra thêm chi tiết nào. Cậu bước thẳng về phía bể kính. Đó là một bể cá cạn. Từ nền cát phủ kín nền bể mọc thẳng lên một cành cây khô khốc, sần sùi. Trong góc bể có để một cái bát đựng nước. Bên cạnh đó là một con rắn màu nâu xám, nằm cuộn tròn, im lìm như đã hóa đá. Con rắn nhìn trân trân về phía trước. Nếu nó không thỉnh thoảng thè cái lưỡi chẻ đôi ra ngoài, Justus không thể đoán liệu nó còn sống hay là không. Bên cạnh bể cá có để một hộp carton nhỏ, từ hộp đang vang ra tiếng chít chít nhè nhẹ.

Đột ngột, Justus nghe thấy một tiếng động khác, tiếng sột soạt của quần áo, ngay sát sau lưng cậu. Justus xoay về, nheo mắt. Có ai đó đang ngồi trong một chiếc ghế bành bọc da dày và đen. Justus chỉ nhận ra lờ mờ hình dáng một người đàn ông. Chắc ông ta đã ngồi đây suốt thời gian qua và quan sát cậu. Người lạ nhìn cậu chằm chằm.

Justus thấy cổ họng mình như thắt lại. Quyết định đến đây quả thật không phải một sáng kiến tốt. Hoàn toàn không. Thế nhưng trước khi cậu kịp nói một điều gì hay có thể xoay bước bỏ đi thì người đàn ông trong chiếc ghế bành kia đã cất lên cái giọng đơn đớt, khẽ khàng như nói thầm::

- Chào mừng cậu đã tới đây, Justus Jonas!

CHƯƠNG 2 - NGƯỜI CHIM
Justus thấy lưng mình rởn lên. Mặc dù người đàn ông nói rất khẽ, nhưng cái chất giọng kia vẫn xuyên vào tới tận xương tận tủy người nghe.

- Cảm ơn - Justus trả lời bằng giọng đã lạc hẳn đi. Thế rồi cậu hắng giọng và nhắc lại, to hơn một chút. Cảm ơn nhiều!

Một khoảng im lặng nặng nề. Justus gắng sức nhìn xuyên qua bóng tối để nhận mặt người đàn ông trong ghế bành, nhưng mãi cậu vẫn chỉ nhìn thấy một vệt đen.

- Vậy ra cậu là người cầm đầu bộ ba ba thám tử xứ Rocky Beach? - nghi ngờ và một thoáng bực bội thoát ra từ cái giọng thầm thì.

Justus gật đầu, nhanh lẹ rút ví ra, nơi cậu thường đựng danh thiếp. Cậu rút một tấm đưa cho người đàn ông trong ghế bành. Động tác này cho cậu cơ hội lại gần hơn. Gương mặt của người lạ vẫn chìm hoàn toàn trong bóng tối. Chỉ một bàn tay gầy guộc, xương xẩu ló ra từ cái vệt tối đó. Những ngón tay cong cong cầm lấy tấm danh thiếp, trên đó có đề:

Bộ ba???

Chúng tôi nhận mọi vụ án

Thám tử trưởng: Justus Jonas

Thám tử phó: Peter Shaw

Người đàn ông gật đầu và đút tấm danh thiếp vào túi ngực áo khoác.

- Còn ông là ông Carter, tôi đoán vậy.

Lại một lần gật đầu. Thế rồi người đối diện với cậu vừa rên lên khe khẽ, vừa nhổm dậy từ chiếc ghế bành nặng nề, bước ra quầng sáng và giơ tay cho Justus.

- Casper Carter.

Justus phải gắng sức để che dấu cơn kinh hãi của mình. Mặt dù ông Carter nói năng rất nhỏ nhẹ, nhưng giọng nói đó khiến Justus đoán ông ta chừng 35 tuổi. Nhưng gương mặt bây giờ nhô ra trong vệt sáng hẹp hắt từ ngoài hành lang vào là một mặt người xám xịt và hõm sâu, da rất mỏng, hầu như trong suốt, nhăn nhúm như da người già. Một cái mũi nhọn hoắt chọc thẳng từ gương mặt ra phía trước, khiến ông Carter trông thật giống một con chim. Justus bất giác phải nghĩ tới một con kên kên già nua, lông cánh xơ xác. Chỉ riêng cặp mắt Carter là còn trẻ và tỉnh táo. Justus bắt tay ông ta. Bàn tay lạnh như băng giá.

- Rất hân hạnh - cậu nói dối.

Ông Carter đáp lại bằng một ánh mắt dài, đầy vẻ nghi ngờ, rồi ông ta buông tay cậu ra, xoay người đi, vừa còng lưng vừa khập khễnh bước về phía bể cá. Bộ comple màu đen bay lập bập quanh thân hình quá gầy gò. Không biết mình phải làm gì, Justus đành cứ đứng đó và lắng nghe.

- Tôi cứ tưởng cậu lớn tuổi hơn thế này - cuối cùng ông ta lạnh lùng nói.

Ra thế. Ra gió thổi từ chiều này lại. Justus đã quá rõ cái bài ca này.

- Vâng, nhiều người tin như vậy. Nhưng tôi có thể đảm bảo với ông rằng trí tuệ và sự tinh nhạy chẳng mấy khi liên quan tuổi
« 1 2 3 4...29 »

Lượt xem: 4083
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...