loading...

* » » »

 Boss và Thiên Thiên ai là người lưu manh

Boss và Thiên Thiên ai là người lưu manh sv TienThinhPro(Admin)
* 15.09.2015 / 19:33
Chương 1
Ba giờ chiều nắng gắt như lửa nhiệt khí ngất trời đi trên ngã tư đường có cảm giác như bị thiêu đốt khoảng thời gian này là phần lớn đội ngũ tri thức thành phố A đang làm việc hưởng thụ điều hoà mát mẻ, nếu như lúc này còn có người phải bôn ba vậy chỉ có một nguyên nhân => người này bị lão bản làm khó dễ. Sở Thiên Thiên chính là nhân vật bi thống đó.
Mặc dù phái nàng đã là một chủ quản bất quá công ty cao thấp cũng biết nàng đắc tội với lão bản, hơn nữa đắc tội một cách phi thường đặc biệt và…đặc biệt.
Có một luồng tin nói rằng bởi vì Sở Thiên Thiên ngày đầu tiên tới công ty liền “lỡ tay” đem lão bản đánh một trận, nếu là lỡ tay thì không phải cố ý lão bản vì lòng của người lãnh đạo sẽ không so đo với một nhân viên nhỏ vì vậy không nên cùng nàng so đo cho nên âm thầm làm cho nàng biết khó mà lui và chính mình rời đi.
Có một luồng tin khác lại nói rằng bởi vì nàng lấy sắc dụ không thành nên thẹn quá hoá giận cuối cùng đem đồ uống giội lên người lão bản xả hận lão bản bao dung bởi vì đã nhớ đã từng cùng nàng có một đoạn tình cũ.
Kể từ một tháng trước sau khi Thiên Thiên làm việc công ty các lò bát quái đều hội tụ chỉ có không thể tưởng được, cũng không sai được . Bởi vì Thiên Thiên thân mình thực rất làm cho người ta “hoài nghi” .
Nàng là một số ít sinh viên thế mà thoáng cái thuận lợi tiến vào Lăng thị, ngoại trừ cùng lão bản có bí mật không thể cho ai biết thì chính là quan hệ rất lớn với dáng vẻ của nàng sau một hồi lí luận phân vân, vượt qua tổng kết bát quái hội liền chốt lại một cái : Sở Thiên Thiên có thể tới Lăng thị tuyệt không phải đi theo cách bình thường! Mặc dù là lời đồn rất không thể tin nhưng là ngoại hình của Thiên Thiên đích xác dáng bình hoa rất ngốc nghếch.
Tất cả mọi người nói con đường của mỹ nữ đi là bằng phẳng, Thiên Thiên vì thế đau lòng không thể lí giải cuộc đời của nàng đường vì sao vẫn khúc chiết như vậy…
Tất cả bát quái cùng mọi sự bi ai đều xuất xứ từ một tháng trước khi ngày đó Thiên Thiên đến Lăng thị phỏng vấn.
Ngày đó đúng lúc là sinh nhật của bạn thân Thiên Thiên Hách Sảng kết quả ngày đó Hách Sảng chịu khổ yêu một bạn trai mới yêu bảy ngày mà bắt cá hai tay nên thương tâm quá độ muốn tiêu phí cho hả giận, mãnh liệt ăn một bàn toàn hải sản, và còn có Thiên Thiên thèm thuồng tôm hùm to đã lâu… tóm lại vị cô bạn nhà giàu này chuyên chọn đồ đắt tiền, xong rồi tính tiền kéo Thiên Thiên rời đi.
Thiên Thiên cảm thấy như vậy quá lãng phí không đành lòng cứ như vậy rời khỏi, trấn an bạn thân một chút dự định ăn xong mới đi. Bạn nàng rất hào sảng ném cho nàng một tấm thẻ tín dụng: “Tùy tiện thanh toán!”
Thiên Thiên lau sạch khóe miệng muốn chảy nước miếng đem thẻ trả lại cho nàng:
“Được rồi được rồi, trở về ngủ một giấc ngày mai sẽ không sao, tuần sau nhất định mục tiêu mới so với hắn tốt hơn vài chục lần.”
Thiên Thiên hết sức an ủi bởi vì Hách Sảng 7 ngày đã thất tình lần này rõ ràng hơn mọi khi đến bảy ngày xem bộ dáng nàng thì nghiêm túc, mặc dù phú nhị xinh đẹp nhưng nàng tâm tình vĩnh viễn không hiểu nổi bạn mình sao lại thế…
Hách Sảng có nổ lên cũng không ảnh hưởng đến khẩu vị của Thiên Thiên, nàng hiểu rất rõ tính tình nóng nảy của bạn, kiểu gì trở về sẽ lại vui tươi hớn hở rồi căn bản cũng sẽ không nhớ rõ sự việc thất tình này.
Đại khái là động tác và cử chỉ của Thiên Thiên do tại đây là nhà hàng cao cấp toát ra hơi hướng nghệ thuật có vẻ… Ách… phá lệ làm cho người khác chú ý, phi thường đặc biệt, cho nên sau khi ăn uống no đủ Thiên Thiên phát hiện cách vách có 1 đạo mục quang thỉnh thoảng nhìn nàng hướng tới.
Nhiều lần mấy lần sau Thiên Thiên nhịn không được cố gắng đem thân thể sắp chống không nhúc nhích được dạo qua một vòng, đặc biệt nhìn thẳng đối phương lộ ra lễ phép mặc dù gian nan mỉm cười:
“Tiên sinh, xin hỏi có chuyện gì sao?”
“Là… Như vậy.” Đã quan sát Thiên Thiên hơn nửa canh giờ trợ lí Tổng kinh lý Lăng thị Tống Minh hiếm khi nói chuyện không lưu loát đứng lên bởi vì trước mắt cô gái trẻ này là lần đầu tiên sau hai mươi mấy năm thấy được một người dạ dày lớn đến như vậy.
Ngoài dự đoán mọi người chính là nàng tuyệt không mập, tư thái dấu hiệu mặt tiêu chuẩn bằng lương tâm nói đó là một mỹ nữ điển hình.
“Là như vậy, bằng hữu của tôi rất cần một tiểu thư có khí chất như cô giúp đỡ thay anh ta giải vây…” Nàng rõ ràng lại quay đầu lại bưng lên một ly đồ uống dự định tiếp tục uống…
“Hả?” Ngày ngày đã thành thói quen bị người ta dùng loại ánh mắt xem kỹ rồi nhìn qua nam nhân đối diện giày chờ đợi một đoạn sau.
Ý thức được của mình thất lễ, Tống Minh điều chỉnh một chút tư thế đứng thẳng đưa tay chỉ hướng một nam một nữ cách đó không xa Thiên Thiên nghiêng đầu đánh giá một chút, nam nhân đưa lưng về phía nàng trên người đồ mặc không biết của nhãn hiệu gì bất quá xem ra là giá trị xa xỉ, nữ đối diện trên mặt trang phục tinh xảo chỉ là chuỗi dây kim cương trên cổ kia lấp lánh kia cũng đem Thiên Thiên con mắt loé chói.
“Tiểu thư, cô không sao chứ?”
Thiên Thiên khoát khoát tay: “Ách ~ loáng choáng 50 độ”
Vừa liếc nhìn đối diện nữ kim cương kia giống như cùng với người nam nhân kia gây gổ, hai mắt đỏ bừng tâm tình có điểm mất khống chế mắt thấy nàng sẽ phải chạy thì hơn Thiên Thiên theo bản năng nhanh chóng lễ phép đặt câu hỏi:
“Cái kia… Tiên sinh, ngài còn có cái gì cần tôi giúp sao?” Không có tốt nhất, chuồn là thượng sách.
“Có!” Tống Minh đang muốn móc túi tiền, pằng một tiếng ly thuỷ tinh giòn vang tan nát dưới đất, Thiên Thiên cũng bị sợ hết hồn.
Ở nhà hàng cao cấp này trừ Hách Sảng mỗi tuần lễ vì thất tình mà tiêu phí muốn thì nàng có thể tới địa phương này thêm một lần, lại có loại khách dã man như vậy. Đang muốn đẩy lấy cái bụng phình hoả tốc rời đi thì tay cùi chỏ đột nhiên bị người ta túm lên.
Thiên Thiên quay đầu lại nhận ra nam nhân vừa rồi đưa lưng về phía nàng rồi sau đó nàng còn chưa kịp mở miệng nói cái gì, một màn cẩu huyết liền thuận lợi như vậy mà lại xảy ra một cách tự nhiên.
Cho đến khi nữ kim cương tuyệt vọng chạy đi, Tống Minh ngầm hiểu đuổi theo ra, Thiên Thiên mới từ giữa cẩu huyết hồn về xác, hành động nhanh hơn tư duy né tránh cái ôm của nam nhân vừa rồi liên tục không chịu buông ra, nàng ấp úng nói:
“Tiên sinh, ngài mới vừa nói diễn xong liền cho tôi tám trăm khối .” Ôm bụng no rất muốn kêu rên.
Lần sau tiến hành loại diễn xuất khiêu chiến độ khó cao này nhất định phải bụng rỗng…
Đối phương gật gật đầu, đưa tay ra móc túi Thiên Thiên theo dõi hắn đột nhiên nhớ tới cái gì dường như dừng lại tay nội tâm dâng lên mãnh liệt một dự cảm xấu, còn lưu lại một tia may mắn hỏi:
“Tiên sinh ngài… Chẳng lẽ ví tiền quên mang theo?” Tiếp thu được đối phương ánh mắt khẳng định chưa từ bỏ ý định:
“Có thể để quên ở trong xe hay không?” Ngươi có thể trở về đi lấy nha…
Có một ban gái trước kim cương, không có nói xe cao cấp mới xứng. Thiên Thiên phân tích.
Đối phương quả nhiên gật đầu, buông buông đồng hồ đeo tay bày tỏ hắn cũng rất bất đắc dĩ nhưng không có muốn đi lấy tiền số tiền đã trao đổi trước đó.
Thiên Thiên trầm mặc một hồi.
Mặc dù
1 2 3...51 »

Lượt xem: 4453
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...