loading...

* » » »

 Cạm Bẫy Hôn Nhân

Cạm Bẫy Hôn Nhân sv TienThinhPro(Admin)
* 19.09.2015 / 12:09
Nơi đây là Paris, sáu tháng sau cuộc chiến Waterloo [xảy ra vào tháng 6 năm 1815 và đã kết thúc thời đại thống trị của Napoleon. Giờ đã thuộc về Bỉ], và ngài đại sứ đã tổ chức buổi dạ vũ đầu tiên trong năm mới.
Ellie nghĩ đây cũng là một buổi tiệc thật muôn sắc muôn màu. Những chàng lính đẹp trai trong các bộ lễ phục quân nhân, các quý ông tân thời, và những người phụ nữ với những chiếc áo đầm dạ hội eo cao và mỏng như cánh ve có vẻ rất nhẹ nhàng đang tụm năm tụm ba quanh sàn nhảy trong khi họ theo dõi các cặp đang chuẩn bị cho vũ điệu kế tiếp.
Nàng không thực sự là một phần tử trong đám đông muôn màu này. Là một người bầu-bạn-kiêm-hộ-tống được trả thù lao, nàng buộc phải ăn mặc khiêm tốn và cố gắng tiệp vào khung cảnh để được gần như là vô hình.
Chuyện này không có gì là khó. Nàng không có sắc đẹp và đã quá tuổi để thu hút sự chú ý của nam giới, đấy là số vốn nàng đã phải lãng phí nhiều công sức để tạo ra. Những thiếu nữ trẻ đẹp rất hiếm khi nhận các công việc như là gia sư bảo mẫu hoặc là người hộ tống.
Ánh mắt nàng định lại trên hai người đàn ông tao nhã vừa bước vào đại sảnh. Cả hai đều cao ráo với mái tóc sậm đenvà rất thanh lịch trong bộ y phục kiểu Anh và chiếc quần ống túm [quần bó sát người và chỉ dài đến đầu gối] rồi bằng vải sa-tanh. Nhưng nàng chỉ nhận biết được một trong hai người – đó là Jack Rigg.
Có lẽ nàng đã có định kiến, nhưng nàng không khỏi suy nghĩ rằng, ngay cả khi đứng giữ trong đám đông muôn sắc ấy, chàng vẫn là một hiện diện nổi bật. Một phần của sự thu hút của chàng chính là ngay cả bản thân chàng cũng không ý thức được cái ấn tượng mà chàng gây nên, hoặc là vậy hoặc là bản thân chàng chẳng quan tâm.
Chàng đẹp trai tiêu sái với làn da ngâm ngâm đen, một đôi mắt đẹp chiếu sáng như màu sắc của cốc sô-cô-la Pháp đậm đà nàng nhấm nháp mỗi sáng để giúp nàng từ từ dần tỉnh táo lại sau một giấc ngủ dài. Một ánh mắt từ đôi mắt chàng cũng có tác dụng tương tự.
Nàng mỉm cười bởi tâm trí nàng lại lan man đến ý tưởng không hiện thật ấy.
Mặc dù nàng nhớ đến chàng rất rõ, chàng thì lại không nhớ đến nàng. Khi còn là một thiêú niên, thực sự không hơn gì một cậu bé, chàng đã bị đuổi khỏi đại học Oxford vì tính hoang dại và trốn học quá nhiều và cha của chàng trong cơn lôi đình đã tống chàng đến nhà người cha xứ trong vùng để được dạy kèm. Cha nàng tình cờ lại là người cha xứ trong vùng ấy.
Nàng vẫn có thể nhìn thấy dấu vết của cái cậu bé liều lĩnh ngày xưa trong người đàn ông trưởng thành trước mặt, nhưng giờ đã được quân kỷ tôi luyện. Không phải Jack vẫn còn là một quân nhân. Nàng nghe nói chàng đã từ chức khi chàng được phong tước. Nàng cho là hiện tại nàng nên nghĩ đến chàng với thân phận là Lãnh chúa xứ Raleigh và không chỉ với thân phận Jack Rigg giản dị.
Khi chàng vuốt lọn tóc đen ra phía sau, một nụ cười thoáng hiện khiến nét mặt của nàng trở nên mềm mại. Nàng nhận ra cử chỉ ấy, cũng tia lóe trong đôi mắt nâu đen và viền miệng nhếch được điêu khắc trên khuôn mặt sạm nắng của chàng.
Hồi còn là một cậu bé chàng có cùng một biểu hiện những khi chàng không thể tập trung tâm trí vào ngữ pháp tiếng Hy Lạp, và đã háo hức thoát khỏi phòng học và đi cưỡi ngựa trên các lưng đồi hoặc ve vản các thiếu nữ địa phương.
Không ai phủ nhận rằng Jack rất có cách với phái đẹp như Tiếu_thưsinh và Rùa huynh [mới cưa đổ].
Cha nàng chưa bao giờ tuyên bố rằng ông đã biến Jack thành một học giả, nhưng ông đã truyền lại những kiến thức cơ sở về tiếng La Tinh cũng như Hy Lạp, đủ cho cậu bé nhập học lại phòng học thiêng liêng của đại học Oxford.
Cha nàng luôn cho rằng mặc dù Jack có chút hoang dại, chàng lại rất nghiêm chỉnh trong những việc quan trọng, và ông cho rằng chàng sẽ thành nhân.
Nàng tự hỏi, nếu cha nàng vẫn còn sống thì hiện giờ ông sẽ nghĩ gì về Jack.
Dòng suy nghĩ của nàng bị phân tán khi nàng nghe thấy giọng của bà chủ mình, mỏng manh và như nói bằng mũi, giai điệu át cả tiếng ồn ào khi bà nói với cô con gái của bà. "Này Harriet, con hãy nhìn xem," phu nhân Sedgewick kêu lên: "Có Lãnh chúa Raleigh và bạn cậu ấy kìa. Hãy xem, đấy là một quý ông mà mẹ mong cha của con sẽ đến làm quen. Cậu ta là người độc thân đủ điều kiện nhất tại Paris, chỉ đứng sau Devonshire."
Bà phe phẩy quạt đôi má nóng rực trong khi bà say sưa ngắm nhìn người đàn ông đang được nói đến. Tiểu thư Harriet là một cô gái với vóc người cao cao, yểu điệu với những lọn tóc vàng và một khuôn mặt dễ thương hơn là xinh đẹp. Cô nhìn dõi theo hướng ánh mắt của mẹ cô. "Có đến hai quý ông, cơ Mẹ. Ai mới là Lãnh chúa Raleigh?”
Mẹ cô nhíu mày. "Không phải cái ‘người ăn diện’ với cái kính một tròng nọ! Đó là Lãnh chúa Denison, và mọi người đều biết cậu ấy phải kết hôn với tiền". Bà liếc nhanh về hướng Ellie. "Tôi hy vọng cô, Cô Hill, sẽ để ý chặt chẻ những tên đào mỏ và giữ chúng cách xa Harriet."
"Tự nhiên phải thế," Ellie dịu dàng đáp.
Phu nhân Sedgewick không cần phải lo lắng về những tên đào mỏ. Harriet đã yêu phải một chàng quân nhân trẻ hiện đang đóng quân tận Canada, vì vậy cô được miễn nhiểm với tất cả nam nhân, thậm chí với cái thủ đoạn mà mẹ cô đang kế hoạch để gả cô ra ngoài.
"Mẹ ơi!" Harriet phản đối. "Ông ấy quá là già cho con. Ông ta tối thiểu cũng đã ba mươi tuổi rồi."
Chính xác hơn là ba mươi hai, nhưng Ellie đã lưu đoạn thông tin này lại trong lòng. Nàng dư biết địa vị của mình.
Bà chủ của nàng tặc lưỡi. "Toàn lời tàm xàm! Và điều đó có liên quan đến chuyện gì chứ? Cậu ta phải có giá trị tối thiểu là ba mươi ngàn bản Anh một năm."
Ellie tự nghĩ, người ta không bao giờ có thể cáo buộc tầng lớp thượng lưu của xả hội về sự tinh tế khi thảo luận đến vấn đề tiền bạc và hôn nhân. Nhưng khi nói đến lương bổng của hạ nhân thì nó lại là một đề tài khác hẳn. Trong trường hợp của nàng, tiền lương của nàng đã bị giam lại hơn hai tháng, nhưng Phu nhân Sedgewick lại chưa bao giờ nghĩ đến việc người hộ tống con gái bà lại cần tiền khi chủ của nàng đã trang trải hết tất cả mọi chi phí cho nàng.
Trong khi đó bà đã chỉ rõ khi bà cần mướn Ellie làm công việc này rằng mặc dù tiền lương ít ỏi nhưng nó là một cơ hội cả cuộc đời của một thiếu nữ không có tiền và các mối quan hệ để được tiếp xúc với một phần nhỏ của thế giới [thượng lưu].
Và sự việc đã được chứng minh. Lẽ ra Paris là trạm dừng đầu tiên của họ, nhưng họ đã ở đây cả tháng và cũng không ai vội vã rời đi, và Ellie lại là người càng không muốn rời khỏi nhất. Tiểu thư Harriet là một cô gái tốt bụng và sự gắn bó của cô với chàng lính trẻ đã hành quân đến tận Canada khiến công việc hộ tống nàng càng thêm dễ dàng.
Ellie không cần phải làm nản lòng những người ngấp nghé. Tự mình Harriet đã làm tốt chuyện ấy. Và Paris là một thành phố sôi động. Dường như một nửa tầng lớp quý tộc Anh đã đến viến thăm [nơi này] dài hạng bởi cuộc chiến tranh với Pháp giờ đã kết thúc. Mỗi tối đều có các buổi yến tiệc, các buổi dạ vũ và các cuộc tiếp tân, hoặc các chuyếnviến thăm đến nhà hát và kịch viện opera [có thể xem như là cải lương của phương Tây].
Tất cả như nhau, nàngvẫn cảm thấy mình như là một người ngoài nhìn vào cái thế giới này. Địa vị
1 2 3...94 »

Lượt xem: 6962
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...