loading...

* » » »

 Cô Dâu Đi Học

Cô Dâu Đi Học sv TienThinhPro(Admin)
* 29.10.2014 / 01:20
Hôm nay chủ nhật, một buổi sáng trong lành, không khí khá thoáng mát, đặc biệt là đối với vùng quê miền tây. Trong ngôi biệt thự " hoa lan" Tô Tịnh đang ngon giấc say nồng, môi mĩn cười hình như trong giấc mơ cô bé gặp phải rất nhiều điều thú vị. Nhưng từ ngoài cửa đang vang rõ những bước chân gấp, do phòng của Tịnh Nằm trên gác gỗ của căn biệt thự_ đây là căn biệt thự khá cổ, bên ngoài xây bằng tường nhưng bên trong các vật dụng, trang trí đa số bằng gỗ, tuy nhiên cũng không làm mất đi vẻ sang trọng của nó.
Cánh cửa phòng bất ngờ được mỡ ra, một bà già khoản 60 bước vào, mái tóc bà bạc phơ búi cao, nét mặt hiện từ nhưng đôi mắt lại rất sáng như nhìn thấu những gì xung quanh. Bà nhẹ nhàng bước tới gần giường Tịnh, khẻ lay vai Tịnh và cất nhẹ giọng gọi:
- bé con, dậy đi nào. Ông ngoại con đang có chuyện cần gặp con đó.
Tịnh đưa gương mặt còn thèm ngũ, khóe miệng còn chảy ke đáp lại bà: - **, ** cho con ngũ thêm tí đi, hnay không cần đi học mà.
Vâng đó là bà ** già, đã sống với Tịnh từ nhỏ, và Chăm sóc Tịnh từ đó giờ. bà cười khẻ thương yêu khi thấy biểu hiện của Tịnh:
- Thôi nào, nếu con cứ nằm như vậy hoài thì ** sẽ lôi con dậy và lấy khăn ướt lau mặt giúp con, thay đồ giùm con như hồi nhỏ ah nha? ko phải con bao ** phải xem con là người lớn hay sao.
Nghe ** nhắc đến việc làm người lớn là cô lập tức ngồi dậy, bời vì ngày hôm qua cô đã nói với **, cô quyết tâm trở thành người lớn rùi, và bản thân cô thấy mình cũng đã lớn rùi chứ bộ. mặc dù gương mặt vẫn còn gái ngũ, nhưng cô cố gắng ngồi dậy, đi vào phòng vệ sinh nhưng cũng không quê dặn bà **:
- ** soạn giúp con bộ đồ đi, con vệ sinh ra rùi thay lun.
Bà ** nhìn theo cô vào vệ sinh với ánh mắt yêu thương: - Muốn làm người lớn mà không chịu tự chăm sóc bản thân, có bộ đồ cũng còn phải nhờ bà già này lấy cho, ko bít mai mốt lấy chồng như thế nào nữa, chắc mang bà già này theo quá. Nói rùi bà tự mỉn cười vu vơ.
Sau khi được bà ** giúp, Tô Tịnh đã ngọn ngàn trong bộ đồ mặc nhà nhưng không kém phần nhí nhảnh, trẻ trung. cô tung tăng chạy xuống lầu gặp ngoại mà ko bít có một chuyện sắp làm thây đổi cuộc đời của cô.
Chạy tới bá cổ của ông ngoại, cô nủng nịu:
- sao ngoại kiếm con sớm vậy ngoại? con vẫn còn bùn ngũ đó. Con bắt đền ngoại, hôm nay ngoại dẫn con đi chơi nha ngoại.
Ông đưa cặp mắt nghiêm túc nhìn cô, nó thất khác với cách đối xử thường ngày của ông đối với nó, mõi khi nghe nó nhõng nhẽo ông thường mĩn cười cứ không như bây giờ. Bây giờ ông không cười với nó, không trả lới đáp ứng những yêu cầu của nó và cũng ko lên tiếng từ chối hen diệp khác khi ông ko rảnh hoặc ko thể đáp ứng ngây được. Ông ngồi yên, mặt như đang suy nghỉ, như có chuyện gì quan trọng lắm trong cái đầu của ông nó.
Mặc dù thấy ông nó như vậy, nhưng nó vẫn nghỉ ông chưa nghe được lời nó nói, nên nó tiếp tục đòi hỏi:
- ông ngoại ơi, dẫn con đi chơi nha, con muốn đi ra ngoài bến tàu, lâu rùi ngoại ko dẫn con ra đó, ở đó thất là đông vui. nhe ngoại.
Bây giờ thì ông ngoại nó không còn yên lặng suy nghỉ nữa rùi, ông quay qua nhìn nó, khẻ nói với nó, nhưng gương mặt ông cũng ko giãn ra được tí nào, cho nó thấy được tính nghiêm trọng của sự việc.
- Tịnh, cháu ngoan của ông. Con ngồi yên và bình tỉnh nghe ông nói này. Ông có quyết định cho con đây, nhưng trước hết con phải hứa với ông, con phải đồng ý và nghe theo tất cả những sắp xếp của ông. Ông làm tất cả mọi việc cũng là vì ông thương cháu mà thui.
Đưa gương mặt phụng nhịu ra nó nhìn ông: - nhưng mà chuyện gì ông ko nói ra thì làm sao con hứa với ông được hả ông.
- Ko, con chỉ cần biết ông làm bất cứ việc gì cũng là vì con. Ta ko cho con từ chối mà chỉ được đồng ý thui.
Tại vì cô rất ít khi thấy ông ko chìu mình, nên hnày thấy ông có những biễu hiện khác ngày thường cô hơi sợ và đáp xuôi:
- vâng, ông cứ nói đi ạh.
- Tịnh ah, con năm nay cũng đã 18 tuổi, ta thì ko sông thêm được bao lâu nữa để mà chăm sóc con. Giờ ta muốn con phải lấy chồng, năm xưa cha con đã hứa sẽ gã con cho con trai bác Triệu, và ta cũng tìm hiểu kỷ rùi, thằng đó là một người tốt đàng hoàn, nó cũng như con chịu nhìu bất hạnh trong gia đình, mẹ nó đã bỏ ba con nó đi khi mà nó vừa tròn 11 tuổi. Hiện nay nó đang là một giám đốc cho một hãng thời trang có Tiếng ở sài gòn. Mấy hôm trước ta đã liên hệ với họ và họ đã đồng ý giúp ta chăm sóc cho con, hôn lể sẽ được cử hành trong tháng này.
Thở dài, ông đưa mắt nhìn Tịnh xem phản ứng của cô, nhưng ông ko nhìn ra được gì bởi hiện giờ cô như bị đóng băng tại chổ. cô ko còn bít gì khi nghe những lời ông nói bên tai. nó quá xa lạ với cô " cái gì vậy? mình phải lấy chồng, một thằng chồng giám đốc, hôm qua mình mới quyết định tập làm người lớn, giờ chưa kịp tập đã phải lấy chồng sao?" và những lời đó cứ ong ong trong tai cô.............một thời gian rất lâu, bỗng nhiên trên khéo mắt cô chảy ra những giọt được mắt bởi vì cô chợt nhớ ra " lấy chồng là phải theo người ta, lấy chồng là phải xa ông ngoại, ** nữa, lấy chồng rùi phải làm mẹ, mà làm mẹ là sao ta..." nhiều thất nhiều câu hỏi hiện ra trong đầu cô làm cho cô phải bất khóc vì sợ. và cô méo mó năng nỉ ngoại:
- ngoại đừng bắt con lấy chồng được ko ngoại, ngoại chê con phiền phức, nên bắt con lấy chồng hả ngoại, con hứa từ nay con sẽ ko làm khó ngoại nữa, con sẽ ko bắt ngoại làm cái này cái nọ cho con đâu, nha ngoại. ( tại vì cô nghỉ tại ngoại cô thấy cô cứ hay nhõng nhẽo nên muốn bỏ cô cho người ta......hii ngố thiệt)
xoa xoa đầu của cô, ông Tô Phú nối: - cháu ngoan, ông yêu con ko hết thì sao ông lại bỏ con chứ, thui con đừng nghỉ lung tung nữa, rữa mặt đi ăn sáng đi con. con nên nhớ là ông yêu con nhất đó.
Buồn hiu ngồi lại một mình trên bộ ghế sofa khi mà ông của cô đã đứng dậy đi vào phòng nghỉ rất lâu rùi. bà ** già mới từ bếp mang ra một dĩa trứng chiên và một ổ bánh mì, bà đã nghe được những lời ngoại nó nói với nó, và bà cũng tin rằng có chuyện gì đó mà ông Tô Phú còn giấu, vì chỉ khi có chuyện xãy ra thì ông mới mau tìm nới gửi gắm cô cho người khác như vậy. nhẹ nhàng bà khuyên cô:
- con nên ăn sáng đi mới tốt cho sức khẻo, ông con làm như vậy chắc là có nguyên do của ông, con nên nghe lời vì ông cũng chỉ muốn tốt cho con thui, thui, quen đi và sông vui với ** trong những ngày còn ở với **.
Bổng cô ngẩn mặt lên và lần này thì khóc thật to - bộ ** cũng bỏ con mà kêu con lấy chồng.
- con vẫn có thể về đây thăm ** mà, ** sao bỏ con dc, con gái lớn thì phải đi lấy chồng chứ con. ngoan đi, vui vẻ lên đi con, con là người lớn mà hở chút là khóc ha.
Tô Tịnh đã nín khóc, và cũng đưa lây lấy bánh mì ăn, nhưng nhìn cách cô nhai bánh thực tức cưới, như con nít bị ba me bắt ăn món mình ko thĩ vậy. bà ** nhìn cô đã chịu ăn rùi thì an tâm đi trở vô bếp, nhưng bà cũng ko nén được nỗi bùn khi bít sắp phải xa cô.
Và rùi ba tuần lể trôi qua nhanh chống, ngày cô về nhà chồng đã đến, từ trước giờ chỉ bít ăn với ngủ rùi học, cô ko phải lo nghỉ chuyện gì cả cho nên khi nghe ngoại bắt lấy chồng cô chỉ bùn khóc một chút, nhưng ăn thì vẫn ăn, ngũ thì vẫn ngon và đêm còn mơ thấy mộng đẹp. việc chuận bị cưới đã có nhà chồng lo hết
1 2 3...28 »

Lượt xem: 7278
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...