loading...

* » » »

 Cô giáo! Em sẽ mãi ở trong tim anh!

Cô giáo! Em sẽ mãi ở trong tim anh! sv TienThinhPro(Admin)
* 29.06.2014 / 22:23
quen cậu sao có thể yêu cậu được, mà cho dù có quen tôi cũng không thể yêu người ít tuổi hơn mình được.
Tôi choáng váng, chuyện gì đang diễn ra thế này, không lẽ cô bị mất trí nhớ, không thể nào, bác sĩ có nói cô sẽ bị mất trí nhớ đâu. Tôi ra ngoài tính tìm bác sĩ.
- Hiếu!
Tôi quay lại, Phong bước đến.
- Đừng tìm bác sĩ làm gì, bác sĩ nói do não bị chấn thương nên khi tỉnh lại Lan đã mất trí nhớ về một khoảng thời ở gian hiện tại, họ nói rất khó để lấy lại phần trí nhớ đã mất.
Tôi không biết nói gì, thật sự rất sốc, tôi đấm mạnh vào tường, mọi người quay ra nhìn tôi.
- Em về đi, khi nào bình tĩnh lại thì quay lại đây anh em ta nói chuyện.
Nói xong Phong đi vào phòng cô, tim tôi lúc này rất đau, như có ai đó đang bóp nát trái tim tôi vậy, tôi ngồi phục xuống cầu thang bần thần một lúc mới ổn định trở lại, sau đó tôi đi về nhà. Về nhà tôi không biết nên làm gì bây giờ, mọi chuyện thật... Tôi không biết phải là sao, tôi suy nghĩ. Càng nghĩ càng buồn càng đau, càng ân hận vì là nguyên nhân chính khiến cô trở nên như vậy. Tôi nghĩ về mấy ngày vừa qua, cuối cùng tôi quyết định sẽ buông tay cô. Cô đã không còn nhớ tôi là ai, có lẽ thế sẽ tốt hơn, cô sẽ không phải đau vì tôi nữa...
Hôm sau tôi cùng Linh đến gặp cô, cô vẫn nhìn tôi với ánh mắt ấy nhưng có phần ác cảm hơn, cô cũng không nhận ra Linh, tôi và Phong ra ngoài hành lang ngồi nói chuyện.
- Nếu trước đây anh không hứa với Lan sẽ không động đến cậu thì có lẽ khi nghe tin từ mẹ Lan anh đã cho người dằn mặt cậu rồi.
- ....
- Thôi, như thế này cũng tốt, Lan không nhớ cậu đâu nên từ nay đừng đến làm phiền cô ấy nữa.
- Em cũng quyết định buông tay Lan rồi, thế này có lẽ sẽ tốt hơn, Lan bên anh sẽ hạnh phúc hơn, mong anh hãy đối xử tốt với cô ấy.
- Chuyện này cậu không phải lo, anh sẽ làm tốt hơn cậu rồi.
- Ừm.
Phong vỗ vai tôi cười, tôi vào nhìn mặt cô một chút rồi về.
- Anh đừng buồn nhiều quá, chị Lan cũng không muốn thấy anh buồn đâu.
- Ừ.
Về nhà, tôi suy nghĩ về cô, khóa mình trong phòng rồi bật máy tính xem lại những bức ảnh chụp chung của hai chúng tôi và khóc, những giọt nước mắt cứ thế tuôn rơi. Tôi nhớ lại những kỉ niệm của chúng tôi, nhớ những ngày mới quen, rồi đêm giao thừa, khi cô nói lời yêu tôi, khi tôi và cô trao cho nhau nụ hôn đầu tiên, tôi vẫn nhớ như in nụ hôn đó, đôi môi căng mọng ngọt ngào. Rồi lần hụt hẫng khi tôi và cô quan hệ lần đầu, rồi buổi sáng sau cái đêm tôi cướp mất đời con gái của Linh, cô đã khoan dung như thế nào, và còn nhiều hơn nữa. Những ngày tiếp theo không có cô sẽ vất vả lắm đây, nhưng may mắn cho tôi Linh luôn ở bên tôi an ủi, động viên, tôi không đến gặp cô mà chỉ nghe tin từ Phong...
Năm ngày sau cô đã bình phục hoàn toàn và được xuất viện, nhưng phần trí nhớ đã mất thì không thể lấy lại được....
Hai tuần sau kể từ ngày cô xuất viện tôi nhận được một tin nhắn của Phong: "Lan sắp đi Hà Nội rồi, em đến gặp Lan lần cuối đi." Đọc tin nhắn của Phong mà tôi lưỡng lự không biết có nên đến không, nhưng rồi như một điều gì đó thôi thúc tôi vội vàng lấy xe đạp hết sức đến nhà cô. Nhưng tôi lại không dám vào gặp cô, tôi sợ phải gặp lại ánh mắt xa lạ mà cô nhìn tôi lúc ở viện, tôi đứng ở gốc cây bên kia đường nhìn vào ngõ nhà cô, may vẫn nhìn thấy cô đang cùng Phong và mẹ cô mang vali nên ôtô. Hôm nay cô mặc chiếc váy trắng tinh khôi, tóc xõa dài, nàn da trắng hồng, nhìn cô thật đẹp, thiên thần của trái tim tôi. Rồi khi cô cười với Phong, một nụ cười quen thuộc, bao nhiêu hình ảnh lại tràn về, tim tôi lại đau nhói. Khi dọn đồ xong cô chuẩn bị bước lên xe, cô bỗng dừng lại nhìn quanh một vòng như đang tìm thứ gì đó rồi mới bước lên xe. Chiếc xe từ từ lăn bánh, tôi đứng nhìn chiếc xe đi xa dần, cô đi rồi, đi thật rồi. Tôi lẩm bẩm: "Cô giáo! Em sẽ mãi ở trong trái tim anh!".
Hết truyện.....
* * *
« 1... 51 52 53

Lượt xem: 141233
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...