loading...

* » » »

 Cô Là Dân Chơi Hả Full

Cô Là Dân Chơi Hả Full sv TienThinhPro(Admin)
* 29.10.2014 / 17:00
Chương 1:

Binh binh, bốp bốp, rầm…”đuổi theo nó cho tao, không được cho nó thoát”. Những âm thanh rùng rợn kia được phát ra từ 1 con hẻm nhỏ ở đường XX, hầu như những người dân ở đây đều quen thuộc với những chuyện đó nên chẳng ai bận tâm đến. Và trong vài giây tiếp theo trong hẻm hiện lên loáng thoáng bóng 1 người nào đó, trên tay còn cầm 1 cây côn dài khoảng 1 mét, người đó lê lết cái thân xát mệt mỏi, toàn thân chỉ toàn máu và máu. Cái áo trắng học sinh bây giờ đã pha thành màu đỏ thẵm…đi một khoảng đường, ngừơi đó ngất đi…xung quanh tĩnh mịt, cảnh quang xác xơ mùi chết chóc…

Ở bệnh viện DM

Cánh cửa phòng 22 mở ra:
- Hi!!! papa mama vào thăm con sớm thế. – Nó vui mừng hét toán lên.
- Con khỏe chưa con gái iu – Papa nó hỏi khi thấy nó tươi cười.
- Con có bịnh hoạn gì đâu mà khỏe với không khỏe hả papa. – Nó vẫn cười tươi như hoa.
- Con nhox này còn cười nữa à! làm papa mama lo gần chết luôn rồi nè!!!- Mama của nó nhí nhảnh thấy sợ.
- Mama đừng bùn mà, mama bùn con cũng bùn zậy!!! – Nó năng nỉ nhìn cực baby lun nhá.
- Pà còn ở đó đùa giỡn với nó nữa à, lo việc chính trước đi!!! – Ông nói với vẻ mặt nghiêm khắc (ghét ông này woa’ y)
- Việc chính!!! là gì dạ pa, có người nào đến nhà mình gây sự hả pa, cứ để con xử tụi nó, xem đứa nào giám đụng đến chúng ta nữa hok cho biết. – Nó nghên nghên cái mặt.
- Con gái con lứa gì không biết, 16 tuổi đầu rồi chứ ít đâu mà suốt ngày cứ tập tụ phá làng phá xóm, rồi còn bài đặt xử này xử nọ nữa chứ, con quá quoắc lắm rồi, ta cần phải xem chừng con tỉ mỉ mới được – Ông papa của nó giảng một bài thuyết lý làm nó rợn cả gai óc.
- Con có làm sai đâu chứ, tại tụi nó kiếm chuyện quậy phá tụi con nên mới oánh nhau ấy chứ, tại tụi nó chứ đâu phải tại con!!! – nó vẫn cố gằng họng lên mà cãi.
- Vậy chứ mỗi lần oánh là tới nổi vào viện nằm cả tháng trời hay sao hả. – Ông cũng mắng lại hok kém.
- Dạ,…tại lần này không có ai đi chung nên mới nặng vậy chứ có đàn em của con là tụi nó bầm dập rùi, hahaha – Nó cười mà không để ý đến papa và mama đang nhìn nó say đắm.
- Anh à, con Băng nó hư quá òi, anh cần phải nói việc đó với nó ngay không thôi thì nó hư thật mất.- Mama nó nói với khuôn mặt lo lắng.
Papa quay sang nó:
- Băng à, ta có việc này muốn nói với con… – Ông nói nhưng lại ngừng khoảng.
- Papa, có việc gì ạ!!! – nó đang đặt 1 dấu? to đùng trên đầu.
- Ta muốn con…
- Ta muốn con chuyển qua trường Royal học. – Ông nói rất nhất quyết.
- Sao con lại phải chuyển trường chớ!! con có làm gì sai đâu, với lại trường dạy rất tốt mà. – Nó nhăn mặt cãi lại.
- Dạy tốt thì đã sao, học sinh có thèm nghe theo lời thầy cô đâu, còn thô lỗ đánh thầy cô nữa chứ, thật hết biết cái trường đó.- Mama nó bây giờ mới lên tiếng.
- Mama con nói đúng đó, con mới học trường đó mới 1 năm mà đã đánh đấm tùm lum rồi, con mà còn ở đó học vài năm nữa thì không biết con sẽ như thế nào nữa đây?
- Dù như thế thì con cũng chấp nhận chuyển trường, nhưng tại sao lại phải là trường Royal ạ!!! Trường đó toàn là 1 lũ nhà giàu kênh kiệu, ăn chơi trác tán chứ có tốt đẹp gì đâu papa!!! – Nó ngán ngẫm nói.
- Dù zậy, nhưng vẫn còn tốt hơn cái trường Neutral con đang học đấy!!!
- Nhưng ở trường đó con có nhiều kẻ thù lắm, học không yên ổn đâu papa ơi. – Nó thở dài nói.
- Ta biết,nên bây giờ ta sẽ nói với con việc thứ 2.
- Còn việc thứ 2 nữa ạ!!! chán chết.- Mặt nó bắt đầu ủ rủ.
- Việc thứ 2 ta muốn nói đó là…con sẽ đính hôn với con nhà Bác Hoàng đó. – Ông vừa cười vừa nói.
- Cái gì ạ!!! đính…đính hôn gì cơ ạ!!! – Nó há hốc mồm ra nói.
- Thì đính hôn là đính hôn chứ còn gì nữa.- Mama nó lên tiếng.
- Đính hôn cái quái gì chớ, con không thích!!! – Nó bực bội cải lại.
- Ta biết trước sẽ thế mà…nếu con không muốn đính hôn thì hãy nghe theo điều kiện của ta… – Ông không hề biến đổi sắc mặt.
- Điều kiện gì ạ!!! papa cứ nói đi, chuyện gì con cũng hứa hết. – Nó vui mừng khi nghe papa nó nói.
- Điều kiện của ta cũng không khó lắm, ta chỉ cần con vào trường Royal học 1 tháng mà không được sảy ra 1 chuyện to nhỏ nào, mà ngược lại phải ngoan hiền, chăm học nữa. Thì đến lúc hết kì hạn mà con làm tốt nhiệm vụ ta sẽ tha cho. – Ông nói 1 hơi.
- Làm sao mà không sảy ra chuyện được ạ, bọn chúng không để yên cho con đâu!
- Chuyện đó ta đã kêu người sắp xếp hết rồi, bây giờ chỉ dựa vào năng lực đóng kịch của con thế nào thôi. – Ông xoa xoa đầu nó bảo.
- Thế con phải cải trang ạ!!! điều kiện của papa khó chít đi được.- Mặt nó phịu xuống nói.
- Thế con có đồng ý điều kiện của papa không?
- Tất nhiên là đồng ý chứ ạ!!!- Mặt nó vẫn xụ xuống làm cho pa và mama nó cười nghiêng ngã.
- Thôi con nghĩ ngơi đi papa và mama về để chiều còn xuất viện nữa chứ!!!
Khi papa và mama ra khỏi cửa, nó lấy trong ví ra cái điện thoại và gọi cho 1 người nào đó.
- Tí nị hả? chị đây, em tìm được bọn chúng chưa.
- Dạ rồi, em điều tra được bọn chúng là tụi đàn em của bọn”hắc ban hội”đó chị.
- Em làm tốt lắm, bây giờ em biết việc tiếp theo cần phải làm gì rồi chứ. – Nó nói mà miệng nhếch mép cười trong điểu.(tác giả kế bên nên bít).
- Vâng,em sẽ cho tụi nó biết đụng đến ta 1 lần thì ta sẽ làm bọn chúng lãnh hậu quả gấp 100 – 1000 lần và sẽ không thấy được bình minh lun.
- Good!!! em của chị đúng là thông minh hơn người mà. – Lần này thì nở 1 nụ cười hiền làm cho ai nhìn vào cũng bị say…nắng…(nói hơi lố thì fải).
- Em iu của chị mà lại.
- Thôi thôi, khoe khoang đủ rồi đó ông tướng, đi làm nhiệm vụ của mình đi…làm xong thì đến đây, chị có việc nhờ.
- Yes sir, pp sir.
Rụp… nó chỉ nở 1 nụ cười nhẹ, rồi nhanh chóng phai mờ và trở lại ngay với khuôn mặt lạnh như băng của mình. (chuyện j` mà làm cho nó lạnh lùng như thế thì… chap sau sẽ bít), tai nó đeo phone, chân nhịp theo tiếng nhạc và nó ngủ thiếp đi từ lúc nào không biết.
Ở 1 nơi khác, có 2 người đang…
- Con không thích mấy cái chuyện ép hôn đâu, pa làm ra thì pa tự mình giải quyết đi.
- Thằng nghiệt tử này, mày suốt ngày chỉ biết ăn chơi lêu lõng, không làm ra tích sự gì, mà bây giờ ta chỉ nhờ mày có mỗi việc đính hôn thôi mà mày còn cãi bướng với ta nữa à. – 1 người đàn ông cỡ tuỗi trung niên lên tiếng.
- Con biết ý định của pa không chỉ là đính hôn thôi đâu, mà để cho con pé kia quản lí con thì đúng hơn, nhưng con không cần 1 đứa con gái quản thúc, con tự biết lo cho mình.
- Mày…mày…thôi được, ngày mai ta sẽ phá bỏ tất cả các quán bar và làm cho gia đình của bạn bè mày phải tiêu tan sớm nội trong ngày mai
- Pa…pa…ép người quá đáng.chứ bây giờ pa muốn con phải làm gì.
- Ta chỉ muốn con chấp nhận vợ tương lai của con mà thôi.
- Nhưng con chưa biết mặt cô ta ra sao, tính cách như thế nào làm sao mà ưng cho được.
- Con cứ yên tâm pa đã sắp xếp hết rồi, mai, cô pé đó sẽ vào học ở lớp con nên con có thể tìm hiểu con pé đó bất cứ lúc nào.
- Ok, nếu pa muốn…nhưng con không nghĩ cô ta có thể chịu đựng được lâu đâu. – Hắn nở 1 nụ cười rất ưa là điểu trên khuôn mặt baby của hắn
- Con nói gì thế? – Ông này chỉ nghe loáng thoáng thui.
- Dạ đâu có gì,… – Hắn định nói gì đó thì chuông điện thoại vang lên.
- Alo.có chuyện gì không
-
1 2 3...57 »

Lượt xem: 41533
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...