loading...

* » » »

 Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc

Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc sv TienThinhPro(Admin)
* 20.02.2015 / 21:52
Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc
----------
Chương 1
Một cơn gió lạnh vừa lướt qua khiến Thiên Đức rùng mình tỉnh giấc. Người thư ký đã đứng trước bàn làm việc từ bao giờ. Thiên Đức sửa lại tư thế ngồi. Không chờ câu hỏi của anh, Trần Lương đã nói:
-Đã có tin tức của người đó thưa chủ tịch!
-Vậy sao?
Thiên Đức không giấu nổi sự bồn chồn, anh vội lật tập hồ sơ trước mặt:
- Ông ta đang ở đâu?
Giọng thư ký Trần đột nhiên trầm xuống:
-Đang ở bệnh viện ạ! Tình hình có vẻ không tốt lắm!
Thiên Đức bỗng khựng lại, im lặng vài giây, anh vội lấy chiếc áo khoác rồi đứng dậy:
-Chuẩn bị xe, đến đó đi!
Chiếc xe đen bóng loáng đổ xịch trước tiền sảnh bệnh viện. Thiên Đức hạ cửa kính. Ở ngay đó anh chứng kiến cảnh tượng một cô gái khốn khổ đang níu áo người bảo vệ van xin. Giọng cô ta lạc đi trong dòng nước mắt:"Xin đừng làm vậy, chỉ một tiếng nữa nếu không được thở oxy ông ấy sẽ chết mất. Làm ơn hãy cứu bố tôi, tôi cầu xin các người. Chiều nay tôi sẽ đem viện phí đến mà, tôi hứa đấy". Thiên Đức nhớ lại mười năm trước anh cũng đã cầu xin người bác sĩ giỏi nhất bệnh viện như thế khi cha anh đột ngột tắt thở mà chưa kịp nhìn mặt anh lần cuối. Chợt thấy cay cay nơi khóe mũi, anh kìm lại sự xúc động.
-Là người đó à? Thiên Đức nhìn sang người đang thoi thóp trên chiếc giường bệnh đã gỡ hết các thiết bị y tế.
-Vâng ạ!
"Cuối cùng thì cuộc đời ông vẫn không thoát khỏi sự trừng phạt. Nhưng chừng đó vẫn chưa đủ đâu, vậy thì quá dễ dàng cho ông rồi. Cứ đợi đi, nỗi đau của ông sẽ còn tăng lên gấp bội"
-Liên lạc với bệnh viện bảo rằng tôi sẽ trả viện phí.
-Sao ạ? Thư ký Trần ngạc nhiên .
Giọng Thiên Đức lạnh tanh:
-Trước tiên ông ta phải có ý thức trở lại đã. Sau đó nỗi đau cùng cực mới dần giết đi con người khốn nạn đó!
Thiên Đức mở cửa xe, anh tiến đến chỗ cô gái vẫn đang cầu xin đó. Rất nhẹ nhàng anh khoác lên người cô chiếc áo của anh. Cô gái ngạc nhiên nhìn người đàn ông lạ mặt bên cạnh, nước mắt vẫn chưa khô còn ươn ướt nơi khóe mắt. Thiên Đức mỉm cười. Có lẽ với cô đó là nụ cười đẹp nhất cứu cô thoát khỏi những đau khổ trong cuộc đời nhưng đối với anh đó là một nụ cười giả tạo không hơn không kém. Anh từ từ dìu cô đứng lên. Trần Lương nói với người bảo vệ:
-Tiền viện phí đã được thanh toán , các anh đưa người này vào điều trị đi!
Hai người bảo vệ còn đang ngơ ngác thì một bác sĩ trung niên vội chạy ra. Thiên Đức nhận ra người này, ông ta là trưởng khoa nội của bệnh viện.
-Chủ tịch Đồng!
Thiên Đức mỉm cười đáp lại. Vị bác sĩ họ Triệu kia tiếp tục hỏi:
-Anh đến có việc gì sao?
-Tôi đến là vì người đó.
Thiên Đức nhìn sang chiếc giường bên cạnh. Bác sĩ Triệu hốt hoảng, vội bảo một nữ y tá đứng gần đó:
-Còn làm gì nữa, mau đưa bệnh nhân vào trong đi!
-Vâng ạ!
Cô gái không hiểu người đàn ông lạ mặt kia là người như thế nào mà có thể khiến vị bác sĩ nổi tiếng khó tính đó cũng phải nép mình. Cô nói với anh:
-Xin hãy chờ chút! Tôi sẽ quay trở lại ngay!
Thiên Đức không nói gì, cô vội chạy theo bố mình vào bên trong. Chờ người đó khuất khỏi tầm mắt, anh cũng rời khỏi đó.
Cảm giác thật khó chịu. Thiên Đức lái xe đến nghĩa địa. Tấm ảnh cha anh đang mỉm cười khiến trái tim anh thổn thức. Ông vẫn luôn hiền lành như thế. Thiên Đức đặt tay lên tấm bia mộ đã lạnh ngắt. Bất chợt dòng nước mắt từ từ trào ra chảy xuống khóe môi. Mặn chát. "Hãy chờ thêm chút nữa bố nhé! Tất cả những ai khiến gia đình ta tổn thương con sẽ khiến bọn họ phải trả giá, phải để họ chịu nổi đau mà con và bố đã gánh chịu. Con sẽ không để bố ra đi một cách đau đớn như vậy đâu. Dù phải xuống địa ngục nhất định con cũng phải kéo những người đó đi cùng".
Ráng chiều dần lên, cả bầu trời đỏ rực một màu u ám. Không khí xung quanh chùng dần xuống, chỉ còn Thiên Đức ngồi đó, ánh mắt dấy lên sự oán hận lạnh lùng.
Chương 2
Có tiếng chuông báo từ văn phòng thư ký, Thiên Đức ấn nút:
-Chủ tịch, có cô Dương nói là ở bệnh viện hôm trước muốn gặp ạ!
Thiên Đức khẽ cười "đến nhanh vậy sao?"
-Bảo cô ta lên phòng tôi đi.
Một lát sau, thư ký Trần đã đưa cô gái đó vào. Thiên Đức gấp lại đống tài liệu trước mắt, anh đứng dậy bước ra phòng khách.
-Chủ tịch Đồng. Cô khẽ cúi chào anh.
-Dương tiểu thư mời ngồi.
Thiên Đức nói với Trần Lương:
-Cho chúng tôi hai tách cà phê nhé!
-Vâng!
Hôm nay trông cô có vẻ tươi tỉnh hơn, gương mặt không trang điểm nhưng vẫn toát lên nét thanh tú dịu dàng. Cô không quên mang trả chiếc áo khoác của anh đã được gấp lại phẳng phiu. Chờ cô uống xong một ngụm cà phê, Thiên Đức bắt đầu hỏi:
-Cô đến đây có việc gì vậy?
-Tôi đến để trả anh chiếc áo và để cảm ơn anh!
Cô gái nhoẻn miệng cười, nụ cười thân thiện và khiến người ta cảm thấy nhẹ nhỏm đến lạ kỳ. Thiên Đức cảm thấy bối rối, anh vội quay sang chỗ khác.
-Tôi là Dương Tuyết Vũ , chắc anh đã biết.
Thiên Đức gật đầu, trong tập hồ sơ anh đọc hôm qua có xuất hiện cái tên đó. Tuyết Vũ nói tiếp:
-Xin hỏi anh có quen biết với gia đình tôi không? Vì hôm qua anh đã giúp bố tôi nên tôi cảm thấy hơi lạ, phải chăng anh quen ông ấy?
Thiên Đức nhếch mép cười một cách khinh bỉ."Biết". Phải nói là quá rõ con người đó. Dường như Tuyết Vũ không để ý đến nụ cười đó của anh, cô vẫn đang đợi câu trả lời. Anh chậm rãi nói:
-Tôi không quen bố cô cũng như không có bất kỳ quan hệ nào với gia đình cô.
Tuyết Vũ kinh ngạc :
-Vậy tại sao anh lại giúp đỡ chúng tôi?
Thiên Đức bình thản:
-Chỉ là muốn trao đổi một số điều kiện mà thôi! Hãy kết hôn với tôi!
Tuyết Vũ đứng bật dậy:
-Anh vừa nói cái gì vậy?
-Rất rõ ràng. Là câu cô vừa nghe đó thôi.
Cô nhìn anh vẻ khó hiểu:
-Tại sao?
-Chỉ là muốn mướn thêm một người giúp việc cao cấp trong nhà mà thôi! Thú vui của nhà giàu đó mà!
-Anh....anh đúng là đồ đê tiện!
Tuyết Vũ định cầm cốc cà phê hất vào anh nhưng đã bị Trần Lương giữ lại. Thiên Đức nhìn sâu vào ánh mắt giận dữ của cô, giọng bình thản như chẳng có chuyện gì:
-Tôi biết bố cô đang cần một quả thận, bất kể có nhiều tiền đi chăng nữa, ông ta cũng khó lòng qua khỏi. Với cô, có lẽ sẽ phải rất lâu mới đợi được nhưng chỉ cần tôi gọi một cú điện thoại , quả thận phùhợp với bố cô sẽ được chuyển đến ngay lập tức.
Thiên Đức ngồi tựa ra sau chiếc ghế bành, anh nhìn thấy vẻ mặt thất thần của Dương Tuyết Vũ, vẻ đắc thắng hiện lên trong nụ cười kiêu ngạo của anh.
-Cô cứ tiếp tục suy nghĩ nhưng bản tính tôi vốn không kiên nhẫn. Ba ngày. Tôi muốn có câu trả lời. Hoặc là "Đồng ý" hoặc là trả lại số tiền viện phí mà tôi đã trả giúp cô.
-Trần Lương tiễn khách!
Thiên Đức nhìn theo bóng cô đi ra khỏi phòng làm việc cuả anh. Bờ vai cô dường như hơi trĩu xuống một cách nặng nề. Không thể tin được cô ta một thời là thiên kim tiểu thư nhà họ Dương. Thiên Đức trở lại bàn làm việc của mình, anh muốn vùi đầu vào đống sổ sách để quên hết mọi thứ xung quanh. Anh tự cười chính mình:"Từ lúc nào mà mày trở nên khốn nạn như thế?"
Chương 3
Tuyết Vũ gần như ngã khuỵu khi đi ra khỏi tòa nhà to lớn đó. Giống như một cơn ác mộng, mọi ký ức tuyệt đẹp ngày hôm qua bỗng chốc sụp đổ. Hôm qua, khi Đồng Thiên Đức đột nhiên xuất hiện, cô đã nghĩ anh chính là thiên thần được
1 2 3...39 »

Lượt xem: 9559
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...