loading...

* » » »

 Công Chúa Giang Hồ

Công Chúa Giang Hồ sv TienThinhPro(Admin)
* 29.10.2014 / 01:17
Chương 1 : Đại ca học đường
Trong 1 ngôi trường cấp 3 ỡ miền quê...Ngày hôm nay là ngày đầu tuần,chim ca hót véo von trên những cành cây xanh mướt. Không khí chuq wanh vô cùng rộn rã và náo nhiệt y như cái chợ bọn học sinh nô đùa ko biết trời trăng mây nước là đâu. Và...tùng tùng tùng,tiếng trống vaq lên,vào lớp thôi bà con cô bác ơi. Khuôn mặt đaq tươi tỉnh bây giờ lại uể oải nhất là cái lớp 10a1.
Tại cái lớp đó,chúng nó nháo nhào lên:\\\\\\Chết ròi tụi bây ơi,bữa nay có tiết của bà cô sử á,học đi nếu ko muốn chết\\\". Thật tình là bà cô dạy sử này phải nói là vô cùng dữ dằn và nghiêm khắc đến nổi ai cũng gọi bả là *Chằn tinh học đường*
\\\\\\Cả lớp nghiêm\\\\\\ tiếng con lớp trưởng như ra lệnh,cả lớp đứng lên chào bà cô vs ánh mắt vô cùng sợ sệt.
- Các em gấp hết sách vở lại để kiễm tra bài cũ. Vừa bước chân vào lớp mà đã phan vào mặt nguyên cái câu rợn da gà đó.Bà cô đeo cái kính và lôi ra cái sổ điễm cá nhân
Run run và run cả lớp nhìn theo ngón tay của bà cô dò từ đầu đến cuối danh sách, *CẠCH* cây bút đk chấm vào cái tên của ai đó....
- Nguyễn Ngọc Uyển Nhi,lên trả bài cũ
Mọi người ai cũng đổ mồ hôi hột nhìn xuống bàn cuối. Cái nơi mà con người tên Nhi đó phải hi sinh cho sự sống của những đứa ko học bài khác. 1 phút trôi wa,ko thấy cô học sinh lên trả bài,bà cô tức giận,sửng cồ lên quát: \\\\\\Uyển Nhi, em lên trả bài cho tôi\\\\\\ . Và những gì bà cô nhận lại cho mình là những tiếng ngáy ngủ của nó..Zzzz :\\\\
Khuôn mặt bà cô đổi màu liên tục,y chang con tắc kè. Cầm cây thước gỗ,à mà ko phải cây thước = nhôm sáng bóng dài khoảng 1 mét.Bà cô đứng bên bàn của nó troq sự tức giận tột đỉnh,máu sôi sùng sục đoán chừng cả 100 độ C chứ ko phải ít...BỐP,BỐP...cả lớp way xuống nhìn,ai chứ bà này bả đánh học sinh gê gớm lắm,dù gái hay trai. Nhưng tiếng lúc nảy ko phải là bà cô đánh nó mà đó là bà đập cây thước xuống bàn thôi.
Nó giật mình,thức giấc sau tiếng động kinh hồn đó.Giọng bực mình quay sang bà cô gắt gỏng:
- Cái bà chằn này có thấy người ta đang ngủ ko hả,bà dạy hay làm gì thì tiếp tục đi,mắc mớ gì phải phá người khác vậy...( ==\\\\\\ hết nói nổi).
Mặt bà cô lúc này như thế nào thì các bạn chắc cũng đoán đk nhỉ. 1 phút 30 giây trôi wa.Nó chắc cũng đã tỉnh ngủ way wa nhìn bà cô: \\\\\\Trời ơi,lúc nảy mình nói gì vậy.Chết chắc rồi Uyển Nhi ơi\\\\\\.Nó nghĩ thầm,nhìn bà cô vs vẻ hối lỗi.
- Cô ơi,em...em lỡ lời cô tha cho em nhé,cô làm ơn mở lòng từ bi đi,bỏ wa cho em lần đầu và cũng là lần cuối nha cô...em...em lỡ dại. Đi kèm vs lời nói là khuôn mặt thiên thần ngây thơ,vô tội,ai nhìn thấy cũng phải siêu lòng.Nhưng tiếc rằng bà cô này lòng dạ sắt đá khó có thể mài mòn,ko chỉ ko tha mà còn khuyến mãi cho nó 1 cái véo tai..đau ơi là đau.
- Em cầm tập ra ngoài lớp học thuộc,sau tiết học lên phòng giáo viên
Bà cô way lưng bước đi,còn nó thì ngồi lầm ba lầm bầm
- Tôi trù bà bước đi vấp cái bục giảng đập đầu vào cái bảng,cho chết...há há. Nó cười 1 mình như tự kĩ.Khuôn mặt thiên thần bay đi đâu mất thay vào đó là bộ mặt ác quỷ có 1 ko 2.Ôm cuốn tập nó chạy lon ton ra khỏi lớp,chăm chú học,nhưng đâu ai ngờ nằm trên cuốn tập là 1 cuốn truyện tranh ( gian xảo đến thế là cùng ).
Bỗng từ đâu 1 vật biết chạy đang lao đến. À mà nhầm là 1 thằng con trai đang lao đến thì đúng hơn.Quần áo ướt đẫm mồ hôi vừa nói vừa thở:
- Chị 2...chị 2 ơi!! thằng Minh bị bọn trường khác đánh tơi tả ngoài cách đồng hoang sau trường.
- Khốn kiếp...giọng nó tức tối,chạy băng băng theo cái con người kia đễ cứu Minh ( đàn em nó)
*Bật mí cho các bạn là Nguyễn Ngọc Uyển Nhi nge cái tên tiểu thư vậy nhưng là 1 đàn chị có tiếng troq trường,nhưng hiện tại nhà cô rất nghèo*
Vừa đến nơi,nó bàng hoàng nhìn thấy cảnh tượng 1 chọi 6.Nó tức giận lao đến thì bị 1 tên to con,mặt mày bặm trợn chắn đường.
- Này cô bé,đây là chuyện của bọn anh,cô bé ra chỗ khác chơi đi nhé. Tên đó nói vs giọng mỉa mai,đáng sợ
- Chị 2...Cứu...cứu em. Tiếng Minh vang lên và sự giúp đỡ của nó
- Á à hóa ra cô em xinh xắn đây là đại ca của cái trường rác rưởi đó ư.Tên to con đó vaq lên làm cho nó đã tức giờ càng tức hơn
- Khôn hồn thì thả nó ra *chỉ tay về phía Minh* ko thì đừng trách bổn cô nương ko nhắc trước.
- Nhìn cô em cũng ra dáng chị 2 lắm,Hahaha. BỘP...Tên đó đang cười hô hố thì bị nó cho 1 cước nằm ngay đơ,như đống thịt thừa.5 tên kia thấy vậy xông lên.
BINH__BỐP__BỤP___
- 5 thằng cùi mía tụi bây số phận cũng giống tên kia thôi.Nói ròi nó phủi tay way saq Minh với ánh mắt sắc lạnh,ra lệnh:\\\\\\Nhóc con,về trường lấy cặp sách đem tới nhà cho chị\\\\\\. ( uôi đúng là chị 2,= tuổi nhau mà gọi người ta là nhóc con).
- Dạ..dạ em biết rồi thưa chị 2
Chương 2 : Nhà nó 1 căn nhà nhỏ
Nhà nó 1 căn nhà nhỏ,nhưng rất ấm cúm,tuy nghèo nhưng nó chưa bao giờ ngại vì điều đó.tuy trên trường nó là siêu quậy nhưng ỡ nhà nó là 1 đứa con gái rất hiếu thảo.
- Uyển Nhi sao hôm nay về sớm vậy con. Mẹ nó âu yếm hỏi.
- Dạ cô con bị bệnh nên đk về sớm mẹ ạ ( nói dối kinh thật )
- Con thay đồ rồi đi chợ với mẹ nhé
- Vâng...
Vẻ mặt chán nản nó rên *ngoài chợ đông nghẹt người,bon chen mệt chết* ( làm biếng đây)
2 mẹ con tung ta tung tăng dạo wanh chợ.Chợt nó thấy 1 sợi dây chuyền rất đẹp,mặt dây chuyền có thể lồng cã cái ảnh nhỏ.*mặt cười gian gian* chạy tới bên mẹ nó,nũng nịu.
- Mẹ ơi,mẹeeee... đằng kia có sợi dây chuyền đẹp cực kì,đẹp ngất ngây luôn mẹ mua cho con nhé ( toàn thích phóng đại sự việc) Sau khi xem giá mẹ nó lắc đầu,mẹ nó thương nó cũng muốn mua lắm chứ,nhưng kinh tế nhà đang khó khăn.Mặt nó xị xuống nó tiếc lắm,nhưng nó đã đủ lớn để hiễu,nó ko vòi nữa mà nhìn cái dây chuyền và nghĩa thầm:\\\\\\ hỡi cái dây chuyền xa xỉ kia,rồi ta sẽ có đk mi vào 1 ngày nào đó...hehe\\\\\\.
Quậy thì quậy nhưng ngày nào nó cũng ra đồng giúp đỡ ba mẹ nó,ỡ nhà thì lo cơm nước rất chu đáo cho cả nhà. Tình cảm gia đình của 3 người rất sâu đậm,luôn luôn chia sẻ vs nhau,luôn luôn ỡ bên nhau đễ an ủi những lúc vui lúc buồn. 16 năm nay nó đã sống như thế...cho đến 1 ngày nọ...
Chương 3 : Trở thành 1 con người mới
Trời mây vẫn trong xanh,ánh nắng nhẹ nhàng len qua cái khung cữa sổ nhỏ bên chiếc giường nó.\\\\\\Aaa,7 giờ rồi,trễ học trễ học,mẹ ơi sao mẹ ko kêu con dậy chứ\\\\\\ khóc bù lu bù loa.
- Hôm nay con nghĩ học 1 bữa nhé. Mẹ nó nói với giọng buồn bã.
- Nhà mình có chuyện gì hả mẹ. Nó ngạc nhiên hỏi lại.
- Xíu nữa con sẽ biết ngay thôi. Ba nó từ đâu bước ra,khuôn mặt bình thản pha chút buồn buồn. Nó nhìn ba mẹ nó lạ lạ,nó cũng lo lắm ko biết chuyện gì đang xảy ra.
Tiếng chó sủa vang lên trước ngỏ,phá tan đi không gian não nề đó.1 chiếc xe hơi bóng loáng ngừng ngay nhà nó.Nó vẫn chưa hiễu chuyện gì đang diễn ra nữa,nhưng mắt thì vẫn trợn tròn lên mà nhìn.Trên xe 1 người đàn ông trung niên bước xuống với vẻ mặt hồ hởi. Ông đứng nhìn nó rất lâu,rồi từ tốn bước đến bên nó 2 tay ông đặt lên vai nó,ông cất tiếng run run:
- Là con phải ko Uyển Nhi con đã lớn như thế này rồi à. Ông nói như muốn khóc,troq khi đó nó vẫn chưa hiễu đk 1 chút j.Way sang nhìn ba mẹ nó,nó bất ngờ..ba mẹ nó
1 2 3...13 »

Lượt xem: 5223
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...