loading...

* » » »

 Cool boy và đầu gấu

Cool boy và đầu gấu sv TienThinhPro(Admin)
* 15.04.2014 / 12:18
Phần : Lời hứa
Tại một bãi đất trống....
3 thằng con nít hung dữ đang bắt nạt một nhóc yếu đuối.
-Giống con gái ha mày?-Thằng đại ca túm áo Vũ Khánh,giọng mỉa mai.
-Nó là con gái mà đại ca !-Hai thằng kia cười ré lên.
Vũ Khánh nước mắt rơi lã chã,yếu ớt kéo tay thằng kia ra,nhưng vô dụng.
-À thôi !-Thằng đại ca đẩy Vũ Khánh té ngã-Tao tha cho mày đó ,đi đi.
Hai đứa kia nghe cái quyết định xanh rờn thì mặt mày ngơ ngẩn,điều đó cũng đúng thôi,vì chúng đang không hiểu tại sao thằng đại ca lại buông tha dễ dàng cho nhóc Khánh như vậy.
-Ơ .... sao tha nó dễ vậy đại ca?-Một thằng kìm lòng không đặng lên tiếng hỏi.
Thằng nhóc đó mỉm cười gian xảo.
-Suỵt ! Vờn mồi.
Vũ Khánh nét mặt mừng rỡ ,cuống cuồng chạy đi.Chưa chạy được ra khỏi sân thì...
-Tụi bây xông lên bắt nó đánh cho tao !!!!!-Thằng đại ca hô to và sau đó đuổi theo nhóc Khánh.
Bịch ! Bịch ! Bịch . Tiếng bước chân giẫm trên mặt đường.
2 phút sau...
-Tóm được mày rồi nha đồ con gái !-Thằng nhóc đó cười thích thú,định giơ tay đấm cho Vũ Khánh vài đấm thì nghe '' rầm '' một tiếng rồi nó nằm lăn quay ra đất.Anh Nghi đã kịp thời xuất hiện và đạp cho nó một đạp vào mặt không thương tiếc.Hiện tại bây giờ là Anh Nghi 10 tuổi,2 năm học karate đủ để áp dụng cho mấy tên giang hồ lẻ này.
Thằng đại ca thấy con bé thì mặt tái xanh như tàu lá chuối,nó lồm cồm ngồi dậy rồi cùng 2 đứa kia chạy bán sống bán chết.Gì thì gì chứ đụng tới con ma nữ siêu cấp hung dữ đó thì chỉ có nước ngủm củ tỏi.
Lúc này con bé mới nhìn sang nhóc Khánh,cậu nhóc khóc mà nước mắt nước mũi tèm lem,sở dĩ bị gọi là con gái thì cũng có lí do.Con trai gì mà da trắng,mắt to,có lúm đồng tiền,nét mặt tựa tựa con gái.Hơn hết là đôi môi nhỏ nhắn đỏ hồng mềm mại,thật chả khác nào con gái lại còn cộng thêm cái tính yếu ớt từ nhỏ.
-Sao tụi nó đánh mà đứng im chịu trận vậy nhỏ ngốc?-Anh Nghi đưa tay lau nước mắt trên mặt của thằng nhóc.
-Thì.....thì ...chờ Nghi lại cứu...-Vũ Khánh nghẹn ngào trả lời.
-Điên nè!-Con bé đẩy một cái làm nhóc ngã luôn xuống đất.Nó càng khóc lóc to hơn,giọng nức nở:
-Nghi xô tui vậy....hhuhu...lỡ tui hết đẹp trai rồi sau này ai cưới tui...?
-Nín đi nhỏ ngốc!-Con bé gắt lên.
.....Vẫn ngồi khóc bù lu bù loa.
-Thôi thôi được rồi !-Anh Nghi đỡ Vũ Khánh lên,phủi phủi bụi trên quần áo cho nhóc,con bé ngọt ngào bảo:
-Đừng có khóc nữa,vậy sau này tui cưới Khánh là được chứ gì!
Nín khóc liền.Thằng nhóc mắt sáng rỡ,mỉm cười hạnh phúc.
-Nghi nói thiệt nha!Nghi hứa đi.Nghi hứa nha !
-Hứa thì hứa-Con bé cảm thấy mình rất vĩ đại.
-Móc ngoéo nè.
Hai ngón út nhỏ nhắn đan vào nhau.Chỉ vì lời hứa ngây thơ thời thơ ấu mà sau này lại xảy ra những chuyện thật li kì...
Và vào một ngày nọ,Vũ Khánh mếu máo vừa khóc vừa nói với Anh Nghi:
-Tui phải sang Mỹ rồi Nghi ơi....huhuhu....tui không muốn xa Nghi đâu...oa oa
-Cái gì?Sang Mỹ á ?-Con bé hốt hoảng.
-Huhu....tui phải đi rồi -Thằng nhóc ôm chầm lấy con bé,nói trong nước mắt.
-Thôi nín thôi nín!-Nghi vô về nó-Nhỏ ngốc đừng có mít ướt như vậy hen!
-Tui ...hức...tui không muốn xa Nghi ....-Vũ Khánh vẫn sụt sùi.
-Biết mà.Khánh đi tui cũng buồn chứ bộ...-Nó thở dài ngao ngán.
-A cho Nghi cái này-Thằng nhóc lôi trong túi quần ra chiếc nhẫn bạch kim,so với ngón tay thì nó rất rộng.Đó là sản phẩm cao cấp của tập đoàn kim cuơng đá quý nhà Vũ Khánh.
-Nghi phải giữ nó nghe chưa?hức ...Nghi nhớ chưa?....Nữa tui về gặp Nghi...hức,Nghi phải đợi tui đó!Nhất định đợi tui đó...!-Nước mắt mỗi lúc rơi càng nhiều thêm.Anh Nghĩ cảm thấy vô cùng buồn bực vì phải xa nhỏ ngốc thật rồi.
-Ừ tui đợi....-Con bé buông một câu gọn lỏn.
Và thời gian cứ thế vô tình trôi....thấm thoát đã được 7 năm...
---------- Post added at 11:49 AM ---------- Previous post was at 11:44 AM ----------
Phần 2: Chạm mặt
7 năm sau.....
-Ông làm cái trò gì đây hả Khang????-Anh Nghi cầm hộp bánh không,gằn giọng hỏi.
-Ừ thì tại bánh của mama bà chị làm ngon quá nên em....-Khang nhe răng cười e lệ-Lỡ ăn hết rồi tính sao bây giờ ...
-Phải đó . Bà 2 ích kỉ quá,có đồ ăn ngon mà giấu một mình -Tuấn An chớp chớp mắt tỏ vẻ vô tội.
Thằng Thiện cũng trưng ra cái bản mặt hết sức ngây thơ.
-Cho 3 đứa tụi bây chết nè !!-Nó bẻ tay và bắt đầu đuổi theo 3 đứa kia.Khỏi nói cũng biết,đó là 3 thằng nhóc lúc nhỏ ưa bắt nạt Vũ Khánh đó mà.
-AAAAAA !!!!!-Cả 3 hét to lên,giọng thích thú -Ma nữ nổi giận kìa !!! Chạy thôi !!!!
Giờ thì Anh Nghi và bọn chúng đã là bạn bè thân thiết rồi,chung phố,chung trường,lại học chung lớp,không có ngày nào mà không diễn ra những cái trò quậy phá như thế này.Hở cái là Nghi lại dùng vũ lực để giải quyết tất cả mọi chuyện cho nên việc bị Anh Nghi đánh đập là điều không tránh khỏi ,9 năm karate cũng có cái bề dày lịch sử mà.
Đang đuổi theo với vận tốc ánh sáng để bắt 3 con tiểu yêu đó thì....
'' Rầm ''
Nó ngã nhoài xuống đất,nó đã va phải một ai đó.Chính xác là một chàng trai.Hắn ta đội cái nón lưỡi trai phủ xuống nhưng vẫn không che được khuôn mặt đẹp lung linh hoàn hảo.Dáng người cao ráo khoảng 1m83,bên tai trái đeo thêm chiếc khuyên thánh giá cho thêm phần cuốn hút.
-Ai da ~ Bạn đi đứng phải nhìn đường chứ !-Nó bực dọc nói sau đó xách cái cặp và lao thẳng về phía trước,quên cả việc để ý hắn ta mặc đồng phục trường mình.
Hắn đứng ngẩn ngơ nhìn theo cái bóng dáng quen thuộc đang xa dần xa dần,lòng dâng lên bao cảm xúc.Dù chỉ mới gặp thoáng qua thôi nhưng cũng làm tim hắn như ngừng đập,vì cái khoảnh khắc mà Anh Nghi mở to mắt nhìn hắn trong ánh nắng ban mai thật đẹp vô cùng.Mái tóc Anh Nghi tung bay trong gió,mắt to,da trắng,môi đỏ như quả anh đào,sống mũi lại cao.....Nó đẹp một cách lạ lùng.
-Giờ vợ xinh đẹp thế này rồi sao?-Hắn khẽ mỉm cười.
Rồi hắn thu nụ cười đó lại,lấy cái iphone ra và gọi cho tài xế,giọng lạnh tanh:
-Chở tôi đến trường Blue.
Thoáng chốc,con Mercedes đen bóng loáng chạy đến rước hắn đi.
Giờ này thì Anh Nghi đang ở trong trường,đi dọc hành lang để lên sân thượng hóng gió.Nó khẽ cầm chiếc nhẫn đang được xỏ trong sợi dây chuyền và tự hỏi rằng lúc này nhỏ ngốc sống ra sao,có bị người ta bắt nạt không,có mạnh mẽ lên được chút nào không hay vẫn yếu đuối như thế......7 năm không gặp....7 năm mất liên lạc,chẳng biết lúc này nhỏ ngốc đó có còn nhớ tới nó không ....
Nó bất giác thở dài và bước từng bước lên bậc cầu thang.Đang nghĩ ngợi lung tung thì có tiếng nói run rẩy của con gái vang lên trên sân thượng.
-Mấy người....mấy người tính ...tính làm gì?
-Chỉ định chụp lại vài tấm mát mẻ thôi-Tên kia cười rú lên.
-Á ! Buông ra.....đồ hèn hạ. Quân đê tiện !!!!!-Cô ta la hét hoảng loạn.
''Rầm''
Cánh cửa bật tung ra,Anh Nghi tống một phát làm cái cửa lung lay lung lay rồi đổ luôn xuống đất.Nghi đứng dựa cửa và nói một câu nhàn nhạt:
-Tụi bây có 10 giây để biến khỏi đây ~
Bạn gái kia mừng rỡ vung tay gã đó ra,nhưng bị túm chặt lại.
-A ha ! Thêm một đứa nữa càng hay !-Tên đó cười nham nhở.Tên khác cũng hứng chí cười theo.
Anh Nghi nhếch môi cười nhạt rồi chậm rãi đi lại gần tên đó.Bằng một động tác nhanh nhẹn,nó xoay người lên gối anh ta,và vung khuỷu tay vào thẳng mặt không thương
1 2 3...22 »

Lượt xem: 9280
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...