loading...

* » » »

 Cứ Hôn Anh Đi Nhóc nếu em muốn

Cứ Hôn Anh Đi Nhóc nếu em muốn sv tOm(Member)
* 11.02.2015 / 18:13
– Không. Con bé ngúng nguẩy đẩy người yêu
nó ra và rút trong cặp 1 tờ giấy, giơ lên gí sát
mặt và đọc: Èm hèm…..
Điều 1:Hôn phải có lý do chính đáng.
Điều 2:Hôn phải đúng nơi, đúng lúc, đúng
chỗ.
…Điều 3:Hôn mất rất nhiều calo.Hôn sẽ mang
tới 278 loại vi khuẩn,
1 nụ hôn dài có thể truyền tới 10 triệu vi
khuẩn.Ngoài ra có thể mắc bệnh suy nhược
cơ thể do virus Epstein_Bar và viêm gan B.
Điều 4:Hôn có thể…….
Anh cười phá lên và kéo con bé lại gần : “Em
đọc mấy cài vớ vẩn đó ở đâu vậy?.Cứ làm
như anh bị hủi không bằng ý.Sợ anh bị HIV
hay HBV hả cô bé? Được rồi để ngày mai anh
sẽ đi khám xem anh có mắc bệnh gì không
nhé”
– Ha..ha..ha. Đúng rồi,em sợ anh bị bệnh
truyền nhiễm.Con bé lè lưỡi ra trêu anh.
– Anh : Nếu thế thật em sẽ phải chăm sóc
anh cả đời.Vậy càng tốt.
– Nó: Xí. Ai thèm chăm anh cơ chứ.Lúc đấy
em chạy mất dép còn chẳng dám quay lại
nhặt nữa là.
Anh giả vờ giận dỗi : “Xuy..Xuy..Vậy tránh xa
anh ra. Không chơi với em nữa.”
Nói rồi anh quay mặt đi.
Con bé lay lay vạt áo anh: ” Thôi em thương ,
để em thơm cái nào,không hôn thì thơm
vậy,nói rồi con bé chụt, chụt … vào trán, vào
má, vào môi anh. Nó không biết là đã *ng
vào dây thần kinh phấn khích của anh. Anh
giữ chặt 2 cánh tay nó và hôn lên đôi môi nó
bằng 1 nụ hôn nồng cháy, nó cố dùng sức
đẩy anh ra nhưng vô tác dụng. Vài phút sau
nụ hôn cũng kết thúc.
Nó thở hổn hển : “Anh vi phạm điều lệ hôn
rồi đấy nhé.Giờ nghe bản án giành cho anh
đi”
– Được anh chấp nhận hết. Anh cười âu yếm
và nắm tay nó cùng đi trên con đường rộng
thênh thang 2 bên đường những cây cổ thụ
chụm đầu vào nhau tạo thành 1 vòng cung
che đi cái nắng chói chang của mùa hè. Chính
nơi này nó và anh đã gặp nhau. Nó và anh cứ
tan học lại đến đây đi dạo.
Không hiểu vì sao hôm sau anh đi khám thật.
Thực sự là mấy ngày nay anh cũng cảm thấy
trong người rất mệt mỏi, thỉnh thoảng còn
buồn nôn. Lần đầu tiên đến bệnh viện, ngơ
ngác như con nai vàng, hôm ấy là thứ 6 nên
bệnh viện đông ngịt người.
Đợi gần 4 tiếng mới khám xong, lúc cầm tờ
giấy xét nghiệm trên tay mặt anh biến sắc.
Bầu trời như tối sầm lại trước mắt anh. Anh
cầm tờ giấy và vò nát nó trong tay từ lúc nào
không hay.
Anh không ngờ ông trời lại đùa ác với anh
như thế. Anh hối hận vì đã hôn nó. Đầu óc
choáng váng, giờ anh chỉ nghĩ đến nó. Anh
muốn gặp nó, muốn được nó an ủi nhưng 1 ý
nghĩ khác lại đè lên :
– Không được, không thể gần cô ấy, không
thể để cô ấy lây bệnh của mình.
Hôm đó nó gọi cho anh mấy chục cuộc điện
thoại mà anh không nghe.Nó nhắn tin anh
cũng không trả lời.
Rồi nó cũng nhận được tin nhắn của anh:
– “Em ơi chúng mình chia tay nhé. Anh mệt
mỏi vì yêu em lắm rồi” .
Nó sững người khi đọc được tin nhắn của
anh. Từ trước tới giờ anh chưa bao giờ nói
mệt mỏi hay chán nó cả.
Vì sao? Vì sao mà bỗng dưng anh lại làm vậy.
Nó như bị ai đó từ thiên đường đẩy xuống
địa ngục. Nó không tin những gì anh nói. Nó
chạy vụt đến nhà anh, đầu tóc cũng không
kịp chải, mồ hôi thì nhễ nhại. Nó vừa thở
hổn hển vừa gọi cửa nhưng anh không mở
cửa, thế là nó trèo tường vào. Cái tường cao
đến hơn 3m mà nó chi có 1m56, may mà có
những viên gạch nhỏ ở đó nó xếp lại và trèo
vào rất khó khăn, tay,c hân nó đều bị xước
và chảy máu.Lúc nhảy từ độ cao hơn 3m
xuống nó đã vấp vào hòn gạch làm chân như
gãy làm đôi, đau lắm nhưng nó không khóc
vẫn cố lê vào và đẩy cửa ra đờ đẫn nhìn anh,
anh đang nằm trên ghế sôpha. Nhìn nó anh
ngạc nhiên:
– Em vào đây bằng cách nào thế?
– Bay.
– Em đến đây làm gì? Về đi. Anh không muốn
nhìn mặt em nữa.
– Tại sao?
– Chẳng tại sao hết.Vì chán chứ sao.
Anh chẳng thèm nhìn nó nên cũng chẳng biết
là nó đang bị chảy máu và đau như thê nào
và nó cũng giấu không để anh biết. Nó luôn
vậy, luôn tỏ ra dũng cảm trước anh. Nó cười
cười và lay lay người anh: ” Vậy để em làm
anh hết chán nhé. hehe. Để em đấm lưng cho
anh nào hay chơi chữ nhé, cờ vua vậy “.
Anh không nói gì.Nó lại độc thoại:
– Hay em hôn anh nhé!
Như 1 phản xạ tự nhiên anh quay lại và nhìn
vào mắt nó : ” Không bao giờ “.
Phản ứng của anh làm con bé phát hoảng.
Anh chưa bao giờ như vậy. Anh thích nó hôn
anh, thích nó ôm anh và nũng nịu với anh
lắm cơ mà.
Nó không nói gì cúi mặt và chầm chậm ngồi
xuống đất tựa vào ghế anh đang nằm, chân
tay nó đau buốt, máu đã thôi chảy nhưng
càng ngay càng đau hơn. Nó nhìn lên bàn
thấy 1 tờ giấy hơi nhàu nát, đưa tay vô hồn
nó cầm tờ giấy lên đọc. Chuẩn đoán: viêm
gan B cấp tính.
Nó đưa tay dụi mắt nghĩ mình hoa mắt, đang
lướt lên nhìn tên thì 1 bàn tay từ sau nó giật
lấy tờ giấy nói với nó giọng dữ dằn: ” Này đồ
mất lịch sự kia, sao lấy đồ của người khác
mà xem như thế ”
Nó quay lại nhìn anh mắt long lanh, chỉ còn
1 chút 1 chút nữa thôi nước mắt sẽ oà ra: ”
Hãy nói với em đây không phải là sự thật. Em
chỉ đùa thôi mà. Em đâu muốn anh mắc bệnh
chứ. Sao anh lại phải viết cái giấy vớ vẩn này
để lừa em. Anh đùa với tính mạng mình như
thế à?”
Anh cúi mặt: ” Anh bị viêm gan b. Hôm qua
anh đã đi khám, anh cũng chẳng biết vì sao
khi nghe em đùa anh lại nảy ra ý định đi
khám. Giờ anh là 1 kẻ bệnh tât. Anh sắp chết
rồi. Em đi đi. Tránh xa anh ra nếu không em
sẽ lây bệnh đấy ”
– Không , em không đi đâu. Em sẽ chăm sóc
anh. Có chết thì cùng chết. Em sợ sẽ không
tìm được người yêu em như anh. Nếu anh đi
rồi em sẽ cô đơn. Em không muốn.
Con bé khóc và ôm chặt lấy anh. Anh đẩy nó
ra:
” Sẽ có người yêu em hơn anh. Thật đấy. Ông
trời không muốn anh sống nữa nghĩa là ông
ấy thấy em và anh không hợp nhau nên muốn
tách chúng ta ra. Ông ấy đã tìm cho em 1
người yêu em hơn anh rồi. Người ấy sắp đến
rồi. Không tin em đợi mà xem ”
– Kệ.Mặc ông ấy, cho dù ông ấy tìm được
người tốt hơn anh em cũng không cần.
– Vậy em phải nghĩ cho bố mẹ em chứ. Sao
em ích kỷ thế. Em mà chết họ sẽ rất đau
đớn, em sẽ trở thành 1 đứa con bất hiếu.
– Em biết làm thế có lôĩ với bố mẹ nhưng họ
vẫn còn chị em , em trai em mà. Vả lại làm
người ai mà chẳng phải 1 lần chết chỉ là sớm
hay muộn thôi.
Anh thở dài chẳng biết làm sao khuyên giải
nó nữa. Theo anh đó là 1 ý nghĩ tiêu cực mà
không chỉ mình nó, nhiều đứa trẻ như nó
cũng nghĩ như vậy. Vậy nên càng ngày càng
nhiều vụ tử tự ở lứa tuổi như nó xảy ra. Nó
vốn là đứa ngang bướng lại hay cãi cùn nữa.
Bao nhiêu lần tranh luận với nó anh đều giơ
2 tay đầu hàng. Anh tiếc cho nó là sao không
học ngành luật.
Anh nghĩ rồi khi anh ra đi rồi nó sẽ dần quên
được anh và bắt đầu với cuộc sống mới của
nó thôi. Vậy là anh để nó ở bên mình.
Từ hôm đó ngày nào nó cũng dính lấy anh.
Anh đi học nó cũng đi cùng anh tới trường
nó học. Hai trường đại học tuy cùng trong
thành phố nhưng cách nhau khá xa. Nó phải
đi 2 tuyến xe buýt mới từ trường anh về đến
trường nó. Vậy mà ngày nào nó cũng làm
vậy. Anh thương nó lắm, bảo nó không cần
làm vậy nhưng nó cười khì khì và xua tay:
“Tuổi trẻ phải ngao du thiên hạ”.
Ngao du gì cơ chứ ngày nào cũng đi từ chỗ
này đến chỗ kia cùng 1 địa điểm mà gọi là
ngao du. Anh biết nó làm thế là để anh vui vì
nó nghĩ
1 2 »

Lượt xem: 1366
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...