loading...

* » » »

 Đã nhớ một cuộc đời (Chap 37 - 38)

Đã nhớ một cuộc đời (Chap 37 - 38) sv TienThinhPro(Admin)
* 25.08.2014 / 23:38
Chap 37.
Nhỏ xúc một thìa cháo lên thổi thổi.. Mái tóc nhỏ tuy cắt ngắn nhưng mái vẫn để dài.. Thành ra che hờ một bên mắt.. Nó nhìn nhỏ và cảm thấy một chút gì nó đang hấp dẫn nó.. Có lẽ tại phong cách kì lạ này của nhỏ..
_ Há miệng ra..!- Nhỏ Ly nói như ra lệnh ý.. Mất hẳn vẻ dịu dàng nó thấy đượcbên nó chả muốn gây gì với nhỏ.. Nó chỉ biết làm theo để nhỏ xúc từng thìa cháo vô cái miệng khô khốc đắng ngắt của nó..
_ Có thế mà cũng phải bảo, người gì như trẻ con thế..-Nhỏ phụng phịu.. Những lúc này sao nó chả cảm thấy ghét nhỏ tý nào.. Ngược lại trong người nó có nhen nhóm một chút gì đó với nhỏ, qua từng cử chỉ quan tâm đến nó từ nhỏ Ly.. Quả thật, một thằng ít được bạn bè chăm sóc như nó.. Rất dễ rung động.. Nó thiếu thốn về mặt tình bạn. Nó vẫn im lặng ăn.. Cháo gì mà màu xanh lá.. Nhìn trông mất cảm tình.. Cơ mà ăn vô lại thấy ngon phết @@. Tự hỏi rằng tại sao nhỏ lại đối xử với nó như vậy.. Một cốc cafe đầu tiên sẽ là đắng.. Rồi khi uống xong cổ họng sẽ lưu dữ được chút vị ngọt.. Nó thấy nhỏ với nó như một cốc cafe vậy.. Nhưng quan trọng nó không thích cafe.. Quá nhiều chất có hại và không tốt, không hợp với một thằng thích nước lọc như nó tý nào.. Cốc cafe là nhỏ, dường như sẽ không đem lại điều nó muốn là giải khát.. Nếu nó thích cốc caphe khó hiểu này sẽ chỉ làm mọi chuyện phức tạp hơn mà thôi.. Vì vậy, nó quyết định ngưng mọi suy nghĩ về nhỏ.. Trở về với khuôn mặt không bộc lộ cảm xúc.. Dù điều đó có gây khó chịu cho nhỏ.. Lại tiếp tục lặng lẽ ăn cho đến khi hết cháo và nhỏ dọn.. Hai đứa không nói với nhau một lời nào.. Mồm nó ít ra cũng rặn được vài từ..
_ Cảm ơ..n..
_Uhm.. Không có gì, em về đây..- Nhỏ trở về với khuôn mặt lạnh băng, rồi xách cặp lồng đi về.. Áy náy thật..
.
.
.
Nhắn một tin nhờ thằng Tuấn hôm nay điểm danh giùm nó.. Rồi nó lại nằm tự kỷ.. Chị bỏ nó trong đây với nhỏ Ly.. Chắc giờ chị đã ra quán, còn nhỏ Chi với nhỏ Ly chắc cũng về rồi.. Chán thật, giờ chả còn ai ở đây với nó cả.. Đang bấm bấm nghịch điện thoại thì cửa phòng nó mở ra.. Cái dáng cao cao nhỏ nhắn, khuôn mặt lạnh băng với chiếc cằm nhọn, mái tóc dài màu bạch kim... Nhỏ Phương Anh bước vào phòng tiến đến gần chỗ nó..
_ Ơ..?- Nó ngạc nhiên mặc dù chị bảo hôm qua nhỏ cũng đến rồi, cơ mà nó ngạc nhiên nó với nhỏ quen biết gì nhiều đâu mà lại đến thăm rồi trông nó hazzj.. Khó hiểu quá.
_ Đến thăm không được à?- Nhỏ cất cái giọng nói trong trẻo của nhỏ lên, gặp nhỏ thì nhiều lần rồi nhưng nghe nhỏ nói được vài có vài lần nên nó thấy lạ..
_ À Ừ..được..- Nó lúng túng.
_ Ăn gì chưa?
_ Rồ..i.
_ Gì?
_ Cháo.
_ Của ai mua?
_ L..y.
Xong nhỏ không hỏi nữa, rồi nhìn quanh người nó.. Ánh mắt lạ lắm, không tài nào hiểu được ẩn chứa sau con mắt kia.. Là nỗi niềm gì, cố gắng lắm nó mới đọc được nhưng mới chỉ thấy một nỗi buồn được băng giá bao phủ thôi.. Mùi thuốc sát trùng làm nó khó chịu, giờ nó rất muốn ra khỏi đây..
_ Nè.
_ Sao?
_ Tìm bác sĩ giùm được không?
_ Làm gì?
_ Muốn ra viện. Mùi này không quen.
_ Đã khỏe chưa?
_ Rồi mà.
_ Uhm.. Chờ chút.- Nhỏ đứng dậy.. Bước ra ngoài cửa.. Không thể tin là nó được nói chuyện với nhỏ nhiều đến vậy.. Người gì kì lạ, có tốt thì cứ phô ra.. Việc gì phải tốt theo kiểu dấu thế.. Được cái giờ mái tóc bạch kim của nhỏ không làm nó thấy ác cảm vì thật sự nó giúp nhỏ đẹp hơn và quan trọng nhỏ quan tâm đến nó.. Điều đó làm nó thấy nhỏ tốt.. Tính cách nó là vậy, rất dễ đánh giá con người dù chỉ qua một hành động.. Dĩ nhiên là ở trong đầu thôi, mong lần này nó đánh giá đúng về nhỏ Ly và Phương Anh, hai cô tiểu thư này..
Lúc sau nhỏ đi vô phòng, theo sau là một ông bác già có vẻ trung niên.. Ông ấy cũng chỉ khám qua loa rồi kết luận nó khỏi rồi.. Hôm qua chỉ cảm sốt thông thường thôi.. Giỏi thật @@. Thay xong bộ quần áo của mình, nó bước ra vẫn thấy nhỏ Phương Anh ở phòng đang nhìn nó.. Tưởng nhỏ về trước rồi chứ nhỉ..
_ Sao chưa về?
_ Đợi..
_ Ai?- Nhỏ chỉ tay vào nó, cái hành động này tuy rất hồn nhiên nhưng trong đó vẫn chứa sự lạnh lẽo vốn có của nhỏ, nhưng với vẻ đẹp mê hồn này thì dù có lạnh đến mấy cánh đàn ông cũng muốn làm tan chảy.. Riêng nó chắc không, vì nó hiểu mình là ai và địa vị gì @@.
_ Vậy à.. Giờ về được chưa?
Nhỏ không nói gì chỉ gật đầu.. Rồi bước ra khỏi phòng trước nó, nó lấy đồ rồi đi theo sau.. Có phần người hơi cảm thấy xuống sức nên nó chỉ đi từ từ với lại cũng không dám đi gần nhỏ.. Đã cao còn thêm đôi guốc kia thì giỏi lắm nó đến tai nhỏ là cùng @@. Thành ra nhỏ ra ngoài viện trước nó.. Mà quên mất còn viện phí chưa đóng nữa..hazzj, không biết hết nhiều không đây, may mà nó đem theo ví. Tiến đến quầy của con thu ngân hỏi, đọc rõ cả số phòng mà nó bảo có người đóng viện phí rồi.. Lạ thật, ai mà có lòng tốt giúp nó nhỉ..
_ Ủa chị biết ai không nhỉ?- Nó hỏi nhỏ thu ngân một câu như kiểu nó đang thiếu iốt ý @@.
_Không anh ạ.. Một chị gì đó cao cao.. Hình như lúc anh nhập viện chị ấy có đi theo thì phải..- Lúc đó thì ngất rồi còn biết quái gì đâu, thôi để hỏi chị Huyền sau.. Giờ về đã, kiểu này lại mang ơn người ta rồi..
Ra khỏi bệnh viện mới thấy sảng khoái, đúng là cái mùi khó chịu kia làm con người ta muốn bệnh luôn ấy.. Càng nằm trong viện khéo có khi càng bệnh cũng lên. Cũng không thấy nhỏ Phương Anh đâu cả ,chắc về trước rồi cũng nên.. Kệ, hơi đâu mà quan tâm chứ.. Điều nó quan giờ là về bằng cách nào đây.. Nó không có xe mà chắc để ở quán rồi.. Dù có nó cũng không biết đường mà về hix.. Đành bắt xe ôm vậy.. Bỗng..
_ Kíttt...!- Nhỏ Phương Anh đang ngồi trên chiếc xe máy màu đỏ, trông có vẻ nữ tính phết.. Nhỏ quay sang nhìn nó..
_ Lên xe..đi về...- Có cần phải kiệm lời thế không chứ, nó còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra cơ..
_ Ơ..?
_ Ơ..a gì? Thế giờ có về không..?
_ Có..
_ Có thì lên xe..! Còn đứng đấy làm gì?
_ Nhưng..- Ngại thật, tự dưng lại rơi vào hoàn cảnh này.. Thân thiết gì đâu mà đi thăm bệnh rồi còn đón về thế này.. Khó xử quá đi thôi.
_ Không cần ngại.. Lần này tôi giúp thì lần sau giúp tôi, thôi lên xe mau đi..nắng rồi nè.- Hơ, nhỏ như đang đọc được suy nghĩ của nó vậy, mà lần đầu tiên nó thấy
1 2 3 »

Lượt xem: 3807
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...