loading...

* » » »

 Dì Tôi Là Một Teen Girl - Chap 122

Dì Tôi Là Một Teen Girl - Chap 122 sv TienThinhPro(Admin)
* 11.01.2016 / 21:41
Dì Tôi Là Một Teen Girl - Chap 122
Tất nhiên vừa khi nghe chị Trinh nhắc đến tên của bác Thanh Hoa xong thì tim mình đã gần như ngay lập tức ngừng đập, mà vì lí do gì thì chắc ai cũng hiểu. Chưa kể đến việc chị còn chủ động đề cập rõ rằng bác ấy thực sự đang muốn làm khó khăn tình hình lên nữa thì không cần phải nói cũng đủ biết hoàn cảnh hiện tại của mình đã trở nên tệ hại hơn bao giờ hết.
Và sau một hồi ngồi chống cằm chau mài để ngẫm nghĩ cách ăn nói đối đáp làm sao cho phải, mình cuối cùng cũng quyết định đứng lên đi lại thay lấy bộ đồ rồi lửng thửng bước xuống tầng hai rửa mặt. Ngó sơ qua phòng Dì Linh khi biết chắc rằng lúc này Dì vẫn còn đang ngủ, mình nhanh chóng nhắn đại một tin thông báo kiểu khá mờ đục rằng “con có hẹn với bạn”, “con sẽ về sớm thôi” rồi sau đó mới đi xuống nhà dắt xe mặc sẵn áo mưa để chạy sang bên quận 10.
Tới đoạn trường Bách Khoa, mình lẹ làng đẩy xi nhan trái để sang phía bên kia đường rồi vội vã rồ ga tiến vào trong con ngỏ rộng khi bầu trời trên đầu tự lúc nào đã như lời chị Trinh nói, lại tiếp tục đổ mưa tầm tã sau bao ngày phố cũng như sông. Chẳng mấy khó khăn để tìm thấy nhà chị vì số nhà kiểu này hầu hết đều nằm ngay cạnh đoạn đầu đường và rằng cánh cửa cổng của căn nhà khi ấy cũng thực rất nổi bật, tuy không bóng bẩy màu sắc như thường thấy nhưng nó lại khá cao và được mạ đồng sáng rực giữa rềm mưa.

Buộc lòng phải lớn tiếng gọi tên chị vì sau một hồi ngó chừng chẳng thấy chuông đâu, mình khéo léo nép người vào cạnh mái hiên để rồi lặng yên chờ đợi. Và tất nhiên một lúc sau chị Trinh cuối cùng cũng vội vàng từ trong nhà bước ra để mở cửa cho mình với một cái ô đỏ chấm bi trắng che đầu.
-Duy qua tới nơi mà không chịu gọi nói trước cho chị gì hết…chuông nhà bị mấy đứa nhỏ phá quá nên chị tháo cũng được vài bữa rồi..em đứng đợi nãy giờ có lâu không…_Chị Trinh niềm nở vặn chốt mở cổng cho mình.
-Dạ không sao đâu chị…em cũng vừa mới qua tới thôi…mà chị Trinh nhìn thấy em từ trong nhà hay là tại nghe tiếng em gọi nên mới biết là em đang ở ngoài này…_Mình lắc đầu cười rồi lẹ làng đẩy xe vào trong sân.
-Nãy chị cũng có nghe văng vẳng đó nhưng vì tiếng mưa lớn quá nên cứ nghĩ là mình nhầm thôi…may sao vừa rồi chị vô tình ngó ra nên mới thấy Duy đó chứ…_Chị Trinh đóng cổng rồi vui vẻ đi trước lên thềm hè.
Chỉ cười nhẹ, mình sau đó cũng vội chân bước theo rồi thì nhanh chóng cởi bỏ phần áo mưa đang mặc bên ngoài ra khi thân thể lúc này tính từ đoạn hai gối trở xuống, cùi chỏ cánh tay trở lên đều đã ướt nhem hoàn toàn vì bị mưa tạt xuyên suốt quãng đường rong ruổi từ quận 7 sang đây. Vậy nên vừa khi chị Trinh đã đi hẳn vào nhà, mình liền lập tức chớp thời cơ chững lại để cố gắng vịn xoắn nốt phần vải vóc đang rủ rượi nước kia xuống sao cho thật khô ráo rồi mới dám lò dò bước vào bên trong.
Nội thất nhà chị theo như nhận xét chủ quan từ mình thì rất bình thường, chẳng hề bắt mắt một chút nào cũng hệt như khi nhìn từ bên ngoài vào vậy. Bàn ghế, tủ kệ và cả chiếc ti vi nhỏ bé chỉ vỏn vẹn 17 inch nữa thật không mấy xứng tầm với vị trí trắc địa và diện tích rộng lớn của ngôi nhà. Thậm chí khi ấy xa xa nơi góc tường còn vươn vãi vài thứ đồ chơi lỉnh kỉnh của trẻ con mà xem chừng khá bừa bộn, có lẽ là đã lâu ngày không được cất dọn.
-Duy à…uống nước nè em…nãy nói chuyện điện thoại xong thì chị mới nhớ ra định gọi để nhắc Duy nên đi taxi cho an toàn chứ mưa gió vầy mà…nhưng chị gọi mãi vẫn không thấy em bắt máy…_Chị Trinh sau một lúc để mình mòn mỏi chờ đợi thì cuối cùng cũng xuất hiện với hai li nước sẫm màu trên tay.
-Dạ…mà nước gì đây chị…_Mình nhấp một ngụm, nuốt vội rồi liền lên tiếng hỏi.
-Nước chiết từ củ đinh lăng á em…mẹ chồng chị nấu đem sang cho…mà Duy cơm nước gì chưa đó…_Chị Trinh cười rồi hỏi ngược lại mình.
-Dạ em không đói…mọi khi em ăn trễ lắm…mà nước này uống ngon quá chị ha…_Mình ậm ừ đáp.
-Duy thích hả…vậy để chị…à mà còn mỗi hai li này thôi tại lớp bên dưới đáy ca toàn cặn nên vừa làm xong được hai li là chị đổ hết đi rồi…hay là để lát nữa chị viết công thức cho nha…đơn giản thôi nhưng nếu uống thì cực kì tốt cho cơ thể…em cứ về đưa cho Linh…nấu ra chị đảm bảo mùi vị y chang như vầy…_Chị Trinh nhoẻn miệng cười hiền.
-Dạ vậy cho em cám ơn trước…à mà chị Trinh nè…chuyện của bác Thanh Hoa á…bác ấy đã nói gì với chị…chị kể cho em nghe đi…_Mình gật đầu rồi rụt rè đi vào chủ đề chính.
-Ừm…là vầy Duy nè…chuyện kể lại thì hơi dài nhưng nói một cách ngắn gọn thì bác Hoa đã…bác ấy đã kể lể với chị rằng sở dĩ em đuổi bác ấy là bởi có một lí do riêng tư nào đó nữa…chứ không hẳn chỉ tại bác ấy ăn cắp…chị cũng có hỏi thẳng luôn vậy lí do riêng tư đó là gì thì bác ấy lại nhất quyết không trả lời…chỉ nói là chị cứ đi hỏi em đi thì sẽ rõ hết…thực sự chị cảm thấy khó xử lắm vì dù sao em cũng là con của…chị nghĩ nhiều rồi nhưng vẫn chưa biết là phải nên làm thế nào đây vì bác Hoa hình như có vẻ đang muốn làm to chuyện…chị cố hẹn Duy sớm để gặp ở bên ngoài khách sạn như vầy mục đích chủ yếu là muốn xem Duy suy nghĩ như thế nào…mà Duy cho chị hỏi là thực sự đã có chuyện gì xảy ra giữa em và bác ấy vậy…Duy nói cho chị biết được không vì nếu em nói ra thì chị mới có thể tìm cách để mà gỡ giúp được…_Chị Trinh hạ giọng trầm lắng.
-Chuyện này…em nghĩ là…_Mình nheo mắt lấp lửng vì đầu óc lúc đó chẳng hiểu sao lại bỗng nhiên trở nên trống rỗng.
-Chuyện sao thì em cứ kể thật chính xác cho chị nghe đi…chị hứa sẽ giữ bí mật và tìm cách để giúp em mà…kể chị nghe đi Duy à…_Chị Trinh tiếp tục hỏi dồn.
-Hừm…_Mình cúi đầu thở dài, cố cân nhắc liệu chừng có nên nói ra sự việc này cho người thứ 3 biết hay không.
-Thôi đành vậy…à còn chuyện này Duy nè…bác Hoa nhờ chị nhắn với em là nếu không thể đuổi việc thì để tránh khó xử em cứ chuyển công tác của bác ấy xuống Thủ Đức cũng được vì dù sao dưới đó cũng đang thiếu người mà…bác ấy hứa sẽ luôn giữ im lặng và không làm ảnh hưởng gì đến em…một điều nữa là…_Chị Trinh đang chú tâm nhắn gửi thì lại chợt nhíu mài im lặng ở đoạn sau cùng.
-Sao em tưởng nãy chị nói…mà thôi…bác ấy còn muốn gì nữa à…_Mình hất càm chán ngán.
-Ừm…bác Hoa muốn được nhận tiền bồi thường cho việc phải chuyển công tác xuống Thủ Đức…bồi thường kín từ chính Duy chứ không có bất kì một sự liên quan nào đến chuyện của bên khách sạn hết…30 triệu…còn nếu không được nhận đủ thì dù có chuyển công tác bác ấy vẫn sẽ lên khách sạn để làm to chuyện…_Chị Trinh chậm rãi nói rõ mọi việc.
-Bác ấy nghĩ em là ai chứ…làm sao mà có số tiền ấy ngay được…mỗi lần em rút tiền từ thẻ dù ít hay nhiều đều có tin báo về điện thoại của Ba hết…với một số tiền lớn đến thế nếu mà rút đưa cho bác ấy xong lỡ Ba có gọi điện hỏi thì em biết phải giải thích như thế nào đây…_Mình nghiến răng đầy căm phẫn.
-Chị cũng không biết sao nữa nhưng đó là những gì mà bác ấy muốn…hay là bây giờ hai chị em mình làm như vầy đi Duy…để chị tạm thời ứng đưa cho bác ấy trước rồi khi nào em có thì trả lại chị sau cũng được mà…dù chị chưa biết rõ bí mật giữa hai người là gì nhưng hình như nếu để lộ ra thì sẽ không tốt cho em đúng không…_Chị Trinh nhỏ nhẹ đề xuất hòng giúp mình cứu
1 2 3...5 »

Lượt xem: 8457
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...