loading...

* » » »

 Dì Tôi Là Một Teen Girl - Chap 123

Dì Tôi Là Một Teen Girl - Chap 123 sv TienThinhPro(Admin)
* 11.01.2016 / 22:06
Dì Tôi Là Một Teen Girl - Chap 123
Không phải là một cảnh tượng bi tráng vẫn thường hay xuất hiện trong vài phân đoạn của một bộ phim điện ảnh quen thuộc nào đó-nam chính đổ gục vì lao lực quá sức sau khi đã vượt qua được nghịch cảnh, mình của lúc đó vừa nhắm mắt vừa xuôi tay chỉ đơn giản là để thở, để kiềm hãm làn sóng mỏi nhừ đang trào dâng và vây lấy khắp tứ chi sau một buổi chiều lội mưa băng đường vượt xá. Nhắm mắt còn là để tự hài lòng với bản thân rằng mặc dù đã phải đối mặt với đủ thứ tai ương trái khuấy nhưng rồi thì cuối cùng mình vẫn ôn tồn nổ lực vượt qua được tất cả.
Ấy vậy nhưng sinh ra trên đời đâu phải ai cũng có thể hiểu được cái chân lí tưởng chừng như rất giản đơn ấy, bằng chứng cụ thể nhất là khi mình vẫn đang trong trạng thái buông lơi thả lỏng toàn thân thể thì đột nhiên một âm thanh chá ngời đom đóm thình lình ré lên xua tan bầu không khí bi thương và làm náo loạn cả căn phòng.
“…Chách…”
Chỉ với vỏn vẹn bấy nhiêu đó thôi, tiếng động chát chúa liền vội vã tan biến như chưa từng tồn tại khi bàn tay kiêu sa năm ngón của Dì Linh vừa rời khỏi mặt mình.
– Úi…sao Linh tát con…tát mạnh đến nỗi muốn rụng hết răng luôn rồi trời…_Mình ngồi bật dậy ôm mặt nức nở.
-Ai biểu…cho mấy người chừa cái tật xạo sự đi…mình mẩy nhìn thấy gớm nên người ta mới quan tâm hỏi thử có chuyện gì thì lại hông chịu nói…người ngợm thì y như là bang chủ của Cái Bang á vậy mà còn hông biết tự giác đi tắm…lếch xác vô đây rồi còn giả đò xỉu xiếc đồ nữa chứ…bây giờ mấy người nghe tui hỏi nà…mấy người tỉnh chưa hay là muốn tui làm thêm một cái “chách” nữa thì mới chịu tỉnh đây…_Dì Linh bặm môi ra cái vẻ hung dữ.
-Linh…Linh thấy con vừa lội mưa về đang đuối kinh khủng như vầy mà còn nhẫn tâm đánh con nữa…đúng là hết nói nổi…con thua Linh luôn rồi á…_Mình nói xong thì lại liền ngã ngửa ra sàn giãy nảy.
-Hơ…làm như bản thân mình tử tế lắm vậy á…ủa chứ đó giờ mấy người cũng có thắng được tui lần nào đâu mà lại hông thua chớ…ôi nè trời đất ơi làm ơn ngồi dậy giùm cái đi ông…đừng có diễn nữa mà…mấy người càng diễn thì bùn đất trên người càng trây trét xuống phòng tui á…trời ơi sao mà càng nhìn mấy người lại càng thấy giống thây ma quá vậy nè…giờ nha…giờ tui hô từ một tới ba mà mấy người còn hông chịu đứng lên là tui làm thêm cái “chách” nữa đó nha…một…hai…_Dì Linh nghiến răng nhìn đăm đăm.
-Thôi Linh khỏi cần phải đếm nữa đi…cũng không cần hù dọa con bằng những lời lẽ khó chịu như vậy đâu…để con cố gắng lếch ra khỏi đây cho Linh vừa lòng…_Mình thở dài đứng lên rồi giả vờ nói với một chất giọng buồn.
-Ò vậy à…cám ơn nha…nói chứ chưa tới tháng 7 mà lên đây làm chi đâu đúng hông nè…thôi thì an phận về dưới đi ha…cứ tự nhiên đi đi ha…hông tiễn ha…lỡ lúc tui tiễn lại giả vờ quyến luyến hông muốn đi nữa…máy bay…_Dì Linh lè lưỡi trêu ngươi mà không quên buông lời xỉa xói lên tấm thân hao mòn đầy tội nghiệp trước mặt.
-Con không thèm…chào…_Mình trừng mắt nói cứng rồi quay lưng bước đi như một anh hùng oanh oanh liệt liệt.
Thực ra là nào có oanh oanh liệt liệt gì mà phải là suy suy kiệt kiệt hay tê tê liệt liệt mới đúng, bởi vì vẫn đang phải dập dìu chịu đựng những cơn đau mỏi rã rời từ khắp từng đầu khớp trên cơ thể nên hầu hết các bước đi của mình đều nom khá siêu vẹo và dễ còn gây cười cho người đang đứng phía sau liếc ngoáy. Vậy nhưng khi phải đứng trước nỗi ô nhục đầy cay đắng vừa nếm trải và cũng là khi những khát vọng của sự thèm thuồng được trả đũa đang ngày một tăng cao, mình của lúc đó chẳng buồn lên phòng soạn đồ sạch để xuống tắm rửa như thường lệ nữa mà cứ thế lao thẳng vào trong nhà vệ sinh tầng hai rồi khóa trái cửa mặc kệ cho Dì Linh bên ngoài rối rít xin vào lấy cây lau nhà để dọn dẹp phòng ốc.
Cởi trần rồi quẳng đống đồ dơ sang bên, dè chừng khi mọi thứ ngoài kia đều đã yên ắng hẳn mình mới chậm rãi bước đến lặng người đứng dưới vòi sen để gột rửa cho trôi hết đi những bụi đường, những thứ bùn đất nhơ nhớt từ phố phường và cả dòng đời đục bẩn đang bám víu đầy trên khắp cơ thể. Tắm táp xong xuôi, mình làm bộ thản nhiên như không hề có chuyện gì rồi cứ thế quấn khăn ngang hông sau đó lửng thửng đi lên phòng lấy sách bài tập nâng cao ra giải, mặc cho ánh mắt căm phẫn không vừa lòng của ai kia vẫn luôn theo sát rình rập nhất cử nhất động.
Cho đến gần nửa đêm, khi cơn buồn ngủ rầu rĩ kéo tới cũng là lúc thình lình mình chợt cảm giác như đang có ai đó khẽ khàng gõ nhẹ từng đầu ngón tay lên bề mặt gỗ của cánh cửa phòng từ bên ngoài. Chẳng mấy lạ lẫm với khúc dạo đầu quen thuộc này nữa, mình lúc đó liền nhanh trí tắt đèn bàn học rồi mới lẹ làng nhoài người xuống nệm nằm úp, xong còn cẩn thận kéo mền lên trùm kín đầu giả vờ như đang say ngủ hòng để tránh bị làm phiền bởi cái người đã nhẫn tâm đối xử tàn tệ với mình lúc ban nãy khi vừa về tới nhà.
Và rồi cuối cùng thì cũng y như dự đoán, cánh cửa phòng mình như thường lệ từ từ hé mở kèm theo ngay sau là tiếng gọi lảnh lót rụt rè của người mà ai cũng biết là ai đó.
-Duy khùng ơi…Duy khùng à…Duy khùng khùng ơi…_Dì Linh nhẹ nhàng bước vào phòng cất tiếng khe khẽ.
-…_Im lặng, mình cố nhắm nghiền cả hai mắt lại không nói gì.
-Duy khùng ngủ chưa đó…_Dì Linh lại hỏi nhưng lần này thì âm lượng có vẻ đã tăng dần lên.
-…_Mím chặt môi, mình gắng thở thật đều và tuyệt nhiên không để phát ra bất kì một tiếng động nào.
-Ngủ chưa dạ Duy đù đù…bộ mấy người ngủ thiệt rồi hở…thôi nếu ngủ rồi thì tui đi xuống luôn đây…mà mấy người hông trả lời thì làm sao tui biết được mấy người ngủ rồi hay là chưa ngủ nhỉ…thôi thì đành đi lại coi cho kĩ mới biết được…_Dì Linh chu môi ngẫm nghĩ nói phong long.
-Con ngủ rồi…_Mình nhanh nhảu hòng mong được bình yên.
-À há…vậy là chưa ngủ…_Dì Linh làm như vừa được chích doping liền nhảy cẫng lên sung sướng.
-…_Thở dài, mình chỉ còn biết dở khóc dở cười vì câu nói vội miệng vừa rồi.
Vì nghĩ mình lúc đó cũng đang có ý muốn hùa theo đùa giỡn nên Dì Linh chẳng nói chẳng rằng liền nhanh chóng chạy ùa vào trong nệm rồi còn nằm đè thẳng cẳng lên người mình không chút thương tiếc, tất nhiên là chỉ có lưng đè lưng theo đúng nghĩa đen.
-Xin lỗi nhưng mà chị là ai vậy…sao chị tự nhiên quá vậy…hai chúng ta quen biết nhau sao…_Mình nặng nề cất tiếng khi bị tấm thân 50 kí lô đè lên.
-Hơ…Linh xuống nước như vậy là cũng biết Linh đang muốn xin lỗi rồi còn gì nữa…nhưng mà hả…mấy người vừa nói gì chứ…trời trời…chẳng lẽ mới tát có một cái nhẹ hều mà bị cắt đứt quan hệ liền luôn hả…sao mấy người là con trai mà nhỏ mọn quá vậy hả…_Dì Linh lí nhí than thở.
-Hông phải nhỏ mọn mà là con bị Linh tát cái nên giờ mất trí nhớ luôn rồi…_Mình chậc miệng đay nghiến.
-Hở…nhưng mà hả nếu mấy người bị mất trí nhớ thiệt thì sao mà biết xưng “con” với tui…mất trí nhớ thiệt thì sao mấy người biết tên tui là Linh…xạo hoài ha…_Dì Linh nói xong liền lăn xuống ngay bên cạnh để có thể mặt đối mặt với mình.
-Chắc là do hồi quang phản chiếu á…_Mình vẫn không thèm mở mắt ra nhìn.
-Thôi giùm…đừng có làm bộ nữa đi…giấu đầu hở đít ha…_Dì Linh thản nhiên đưa tay tới kéo lông mi của mình xành xạch.
-Đuôi…_Mình sửa.
-Đít…tui khoái đít…tui muốn là
1 2 3...6 »

Lượt xem: 10081
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...