loading...

* » » »

 Dì Tôi Là Một Teen Girl - Chap 124

Dì Tôi Là Một Teen Girl - Chap 124 sv TienThinhPro(Admin)
* 11.01.2016 / 22:33
Dì Tôi Là Một Teen Girl - Chap 124
Đồng tính không xấu vì với mình thì đồng tính chưa từng có bất kì một kỉ niệm nào gọi là xấu cả. Việc đem chuyện vợ chồng của chị Trinh ra để nói ở đây thì thật không cần thiết và còn có chút gì đó mang tính bao đồng, vậy nên mình quyết định sẽ chỉ úp mở nguyên nhân của sự việc đến thế thôi, phần còn lại anh em chúng ta mỗi người sẽ tự có những suy đoán và phán quyết cho riêng mình nhé.
Trở lại với những diễn biến của buổi chiều đẫm nước ngày hôm đó, sau khi mình đi lại ngồi chơi đồ hàng cùng bé Ti thêm một lúc thì chị Trinh cuối cùng cũng bước ra với vẻ mặt xem chừng đã tươi tỉnh hơn đôi chút. Thở phào nhẹ nhõm, mình chào tạm biệt hai mẹ con rồi sau đó lửng thửng ra sân lấy xe về nhà. Vì phải đầu trần đội gió đội mưa, ngược phố tan tầm ngược dòng thác lũ, trầy trật băng qua những nẻo đường mà có lúc nước còn ngập lên quá bắp chân, vậy nên đừng thắc mắc tại sao khi xuất hiện trong phòng Dì Linh giấc chạng vạng tối hôm đó nom người ngợm mình vừa bẩn thỉu lại vừa hôi hám đến thế.
Mặc dù tất nhiên chỉ cần trải qua vài bước tắm gội đơn giản là mình đã nhanh chóng lấy lại được màu của da, mùi của tóc nhưng làm sao có thể chữa lành được vết thương nặng nề nơi tâm hồn trong trắng do bởi việc đã đặt niềm tin quá nhiều vào một người thân quen và cả đâu đó là những buồn đau chất chứa trong sâu thẫm trái tim sau khi nhận trọn vẹn phát tát nhá lửa từ Dì Linh ban nãy, người mà đã vừa lên xin lỗi một cách đầy hời hợt xong thì hiện đang nằm dài chảy thây tại phòng mình.
Thở dài một cách đầy chán nản mình sau đó chậm rãi nhắm nghiền cả hai mắt lại để có thể chuyên tâm hồi tưởng về tất cả những sự vụ đã xảy ra trong ngày lúc gặp bác Thanh Hoa, gặp chị Trinh và cả là bé Ti nữa. Cho đến khi bất giác như một thói quen mình xoay người sang bên để rồi lờ đờ mở mắt ra thì y như rằng lập tức lúc ấy liền thấy ngay một khuôn mặt đang đối diện và chỉ cách mình độ chừng chưa đầy nửa gang tay.

-Trời ơi hết hồn…Linh làm cái gì vậy…sao tự nhiên áp mặt lại gần con chi vậy…mém chút xíu là con rụng tim ra luôn rồi nè…_Mình hốt hoảng rời ra rồi liền ôm ngực thở dốc.
-Tại tui thấy mấy người vừa nhắm mắt mà lại còn thở dài nữa…nhìn sao mà giống mấy đứa bịnh quá nên tui mới tính lại coi xem mấy người có sao hông chứ bộ…mà nói chứ hông lẽ bị tát có một cái nhẹ hều lại chấn thương sọ não luôn sao cà…yếu dữ dị…_Dì Linh cứ thế nằm nhìn mình chằm chằm khiến cảm giác giống như đang xem xét hình thái của một sinh vật lạ vậy.
-Không phải là chấn thương sọ não mà cái con đang bị là chấn động tâm lí…và tất nhiên tất cả cũng từ Linh mà ra hết…_Mình chậc miệng đáp.
-Hơ…sao cái gì mấy người cũng đổ lỗi tại tui hết dạ…thấy ghét…ủa mà ban nãy dưới phòng tui mấy người đang không tự nhiên lếch vô nói lảm nhảm cái gì á…_Dì Linh dù hậm hực nhưng vẫn gắng tò mò quan tâm mình.
-Lảm nhảm gì chứ…con có nói gì đâu cà…_Mình lảng đi.
-Có mà…có nói cái gì mà kiểu như người xấu cũng có khi làm việc tốt gì gì á…tui nghe rõ ràng mà giờ còn dám nói là hông có hở…_Dì Linh bĩu môi ngờ vực.
-Đã nghe rõ ràng rồi thì còn hỏi lại con nữa làm chi…_Mình chau mài đá ngược.
-Hơ…ý của tui là hả tại sao mấy người lại nói cái câu đó đó…_Dì Linh lắc đầu khó chịu.
-Thôi mấy chuyện tào lao á mà…nói cho Linh biết để làm gì đâu…_Mình nói xong thì với tay cầm điện thoại của Dì Linh lên xăm soi.
-Rồi…hiểu ha…nhớ ha…mai mốt mà lỡ tui có chuyện gì hay cũng hông bao giờ kể cho mấy người nghe nữa…_Dì Linh quay mặt đi tỏ rõ thái độ giận dỗi.
-Linh thì có chuyện gì hay đâu mà kể…Linh cũng chẳng bao giờ đủ kiên nhẫn để chờ con hỏi hết…toàn là Linh tự kể ra luôn không hà…_Mình thật thà nhận xét.
-Trời…ý mấy người nói tui là một con nhỏ hay ngứa miệng á hả…_Dì Linh chợt quay sang há hốc.
-Có đâu…con đâu có nói Linh ngứa ngáy gì đâu…ý con muốn nói là nếu chuyện kể được thì không cần phải hỏi trước sau gì người ta cũng sẽ tự động kể cho mình nghe…còn mấy chuyện tào lao không đáng thì kể ra dong dài làm gì cho mệt chứ…như Linh vậy…con bảo đảm là Linh cũng đang có những bí mật mà không muốn nói với con đúng không…_Mình khịt mũi giải bày.
-Đâu có đâu…tui kể hết với mấy người luôn mà…đâu có giấu gì đâu…chuyện đi ị…chuyện đi tè…rồi chuyện hành kinh các thứ…chuyện đi đâu…gặp ai…làm gì…có bao giờ tui giấu mấy người cái gì đâu mà nói là “cũng đang có những bí mật mà không muốn nói” chứ…_Dì Linh ngơ ngác nhìn trông rất nai.
-Số đo vòng 1…_Mình tròn mắt lẩm bẩm.
-Hả…nè…nè nha…mấy người muốn biết cái đó làm gì hả…ngon sao hông hỏi vòng 2 hay vòng 3 đi…_Dì Linh ôm mặt cười mắc cỡ.
-Số đo vòng 1…_Mình mặt dày nhắc lại.
-Nè…tui đã nói là tui hông muốn nói tới cái đó nữa nha…còn mấy người thì sao…chắc là đang giấu giếm tui nhiều chuyện lắm đúng hông…_Dì Linh mím môi ngượng ngùng.
-Toàn là mấy chuyện ruồi bu kiến đổ không á mà…nói ra chi đâu…_Mình lại quen thói lấp liếm.
-Tui là tui thích nghe mấy chuyện ruồi bu đồ lắm…_Dì Linh lắc đầu xong liền chớp chớp mắt ngây dại.
-Vậy à…nếu vậy thì để con kể cho Linh nghe cũng được…số là trưa hôm nay con đi ra ngoài có ngang qua một con đường kia…ai dè vô tình thấy bên vệ đường có một đống kít chó…do còn tươi mới nên chẳng mấy chốc liền thấy xuất hiện một đống ruồi bu quay cái mớ vàng vàng đen đen đó…xong rồi thì chân con nào cũng bị dính kít hết…đó…cũng tại chuyện này mà con bị đơ từ chiều tới giờ…_Mình gật gù ngẫm nghĩ rồi phịa đại.
-Hơ…a a a…sao mà gớm quá đi…tui hông muốn nghe nữa…_Dì Linh trề môi làm mặt khóc lóc đau đớn.
-Thì con kể hết rồi có còn gì đâu mà nói là ” tui hông muốn nghe nữa”…chứ sao con tưởng vừa rồi có ai đó mới nói là “tui thích nghe mấy chuyện ruồi bu đồ lắm” mà…_Mình nhếch mép mỉa mai.
-Chuyện ruồi bu là hả…nói chung không có giống với chuyện mà mấy người vừa kể…_Dì Linh lườm nguýt.
-Nguyên một đàn ruồi đang bu vào đống phân luôn mà nói là không phải “chuyện ruồi bu” là sao…thiệt là chán Linh…_Mình lắc đầu vờ ngán ngẫm.
-Hơ…mấy người đang cố tình ăn hiếp tui đúng hông…thấy tui hiền lành…ngoan ngoãn…dễ xương như vầy mà cũng nỡ lòng nào đi ăn hiếp nữa…_Dì Linh lè lưỡi làm bộ kute.
-Hủm…gì…Linh đi hỏi thử mấy người quen thân đi…thử xem có ai nỡ nói rằng con dám ăn hiếp Linh hông…toàn là Linh ăn hiếp con không thì có á…ờ Linh dễ xương lắm chứ sao…dễ nuốt trúng xương thì có á…_Mình khịa.
-Sao nãy giờ tui nói cái gì mấy người cũng ráng đem ra để mà xỉa xói tàn nhẫn hết dạ hả…_Dì Linh tức tối bật dậy đánh lên bắp dế mình cái “chách”.
-Úi…thì nói rồi mà…tại con đang bị chấn động tâm lí á…_Mình cũng liền bật ngồi dậy theo ngay sau.
-Hơ…nếu vậy thì để Linh làm thêm phát nữa cho mặt của Duy nó đều ha…để hết chấn động tâm lí này kia nữa ha…cũng là để cho Duy từ nay hết có dám xị đểu Linh nữa luôn ha…_Dì Linh nhe răng cười nham hiểm.
Vừa dứt lời Dì Linh liền lập tức nhỏm dậy để rồi nhoài sang đè hẳn cái thân xác mang hình hài vệ nữ kia lên trên người mình, khiến cho cả hai cùng lúc mất đà và buộc lòng phải ngã ngửa ra sàn nệm. Vì đã chiếm được hoàn toàn thế thượng phong nên Dì Linh lúc bấy giờ rất chi là thoải mái, cứ thế từ tốn dùng hai tay ép chặt và nhào
1 2 3...5 »

Lượt xem: 8292
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...