loading...

* » » »

 Dì Tôi Là Một Teen Girl - Chap 129

Dì Tôi Là Một Teen Girl - Chap 129 sv TienThinhPro(Admin)
* 13.01.2016 / 23:08
Hét toáng lên xong thì mình không còn cố giãy giụa thêm để làm gì nữa mà quyết định nằm im đó chờ chết, à phải nói chính xác hơn là chờ sự trợ giúp đắc lực từ người thân. Và quả nhiên chưa đầy 30 giây sau một tiếng “ới” nhỏ nhoi vang lên từ trong phòng tắm bên dưới tầng hai thì y như rằng Dì Linh đã liền vội vàng xuất hiện khi chuỗi dài những bước chân hấp tấp trên bề mặt của các nấc thang gỗ vừa dứt tiếng.
Không thể nhìn rõ hoàn toàn mọi thứ trong bóng tối mờ đục, nhưng ngạc nhiên thay tại chính từ chỗ góc khuất này nếu hướng ánh mắt nhìn ra xa nơi tồn tại một nguồn sáng duy nhất đang le lói nối lên tầng ba mình thậm chí đã có thể thấy cả đầu tóc ướt sũng, lem nhem nước của người con gái với tấm khăn tắm lớn quấn hờ ngang tầm ngực đang càng lúc bước lại một gần hơn, rồi sau đó thì chả buồn ý tứ gì nữa mà cứ thế ngồi chòm hỏm xuống ngay trước đầu nằm của mình.
Như một phản xạ rất “nam tính”, mình mặc dù chưa dám quay đầu sang ngay nhưng lại liền nhanh chóng đảo mắt để nghía một tia thật nhẹ vào khoảng không đầy thơ mộng bên trong phần háng chân của người con gái đang ngồi chàng hảng sát bên đầu. Mà xem chừng khung cảnh vi diệu này tính ra cũng chẳng khác là mấy so với buổi sáng tinh mơ đầu tiên khi cả hai vừa mới cùng nhau dọn về đây sống chung, chỉ tiếc rằng như đã đề cập vì điều kiện rất chi là thiếu sáng từ hoàn cảnh nên hầu hết mọi hình ảnh nơi “tam giác vàng” của Dì Linh đã chẳng thể rõ ràng được như những kỉ niệm hãy còn vấn vướng trong tiềm thức.
-Ủa…mấy người bị gì á…sao lại nằm đây…_Dì Linh hớt hãi lên tiếng.
-Cái này thì con phải hỏi Linh mới đúng chứ…sao tự nhiên hôm nay trước phòng con lại có cái bãi gì mà vừa nhơn nhớt lại vừa dinh dính như keo dán vậy Linh…_Mình thở dài đáp khi đôi con mắt vẫn đang liên tục láo liên.
-Là keo dính chuột đó…mấy người chỉ là một con chuột nhắt nên mới bị dính phải keo…_Dì Linh cười khanh khách rồi thản nhiên trả lời.
-Hủm…là keo dính chuột sao…nhưng mà sao Linh lại để ở đây cơ chứ…nhà mình làm gì có chuột đâu…_Mình liền nhíu mài hỏi ngay.
-Ai nói là hông có…có chứ sao hông…nguyên một bầy chuột nữa là đằng khác…chưa biết chính xác là có bao nhiêu con nhưng mà nói chung là phá lắm…chuyện mới xảy ra hồi chiều thôi chứ đâu xa…tụi nó cắn đứt dây mạng bắt vào cục wifi luôn đó…làm tui phải lật đật gọi điện để nhờ nhân viên mạng sang sửa gấp chứ hông là giờ mấy người cũng hông có xài internet được đâu…ủa mà hôm nay sao mấy người lại đi sang chỗ này làm gì…cửa phòng đằng kia mà…_Dì Linh chậc miệng kể xong thì bất giác thoáng ngạc nhiên.
-Hủm…à thì tại…cũng do cục wifi hết á…con lên tới phòng rồi tự nhiên nhìn sang thấy nó hôm nay sao cao hơn thường lệ nên mới tính bước lại gần chút xem thử coi…ai dè…_Mình ấp úng, lửng lờ đáp.
-Ờ mà nghĩ cũng lạ thiệt…lúc sáng 9 giờ mấy tui ngủ quên nha…xong rồi tự dưng 2 giờ dậy cái là đã thấy mất mạng luôn rồi…_Dì Linh băm môi nghĩ ngợi.
-Con thấy đâu có gì đâu mà lạ Linh…mấy con chuột nó thích cắn lúc nào là cắn lúc đó…thích phá lúc nào là phá lúc đó…đâu có bao giờ báo trước cho mình biết đâu mà lạ chứ…_Mình cười xòa hòng cho mau qua chuyện.
-Ờ…ai biểu tụi nó hư như vậy nên có bị bắt lại cũng là đáng lắm…tui còn cẩn thận lấy dây ni lông cột miếng bìa cứng lót bên dưới vào chấn song cầu thang nữa mà…để cho bảo đảm nếu tụi nó đã dính vào keo rồi là khỏi có chạy đi đâu được nữa…_Dì Linh vẫn còn bực bội lắm.
-Vậy ra cái bãi này hoàn toàn là kỳ công gầy dựng của mỗi một mình Linh…_Mình thở dài chán chường.
-Ừa…của tui hết đó…bây giờ thì chịu khó nằm yên nha…để tui gỡ ra cho…chứ còn mấy người mà hông chịu nghe theo cứ cử động hoài là coi chừng sẽ bị dính nhiều hơn nữa đó…_Dì Linh ra bộ màu mè.
-Hủm…gì chứ…có cái bãi keo dính chuột tầm thường vầy thôi mà Linh cứ làm như là cơ quan đại đạo gì ghê gớm lắm không bằng…ủa mà sao Linh không chịu bật điện lên cho sáng để còn thấy đường mà gỡ…chứ tối hù vầy sao mà Linh gỡ nhanh được…_Mình lờ đờ ngán ngẩm.
-Thôi đi nha…đừng có lừa tui…hông mở đèn đâu…tui đang hông mặc đồ mà hả tự nhiên bắt phải mở đèn…mở đèn sáng trưng lên để còn chiêu đãi cho cặp mắt bự chảng của mấy người hả…đẹp thôi chứ hông có dễ bị dụ đâu ha…_Dì Linh nói xong thì liền đánh mạnh vào bắp dế của mình.
-Úi da…i’m gay…gay mà…_Mình giật nảy lí nhí.
-Hơ…hổng tin…tui hổng có tin mấy người nữa…_Dì Linh tèn hén.
-Hủm…nếu mà Linh “hổng” tin con thì sao Linh “hổng” chịu ngồi lại cho đàng hoàng xíu đi…rồi tại sao “hổng” dùng tay che mắt con lại cho chắc chắn luôn đi…_Mình giả giọng thắc mắc.
-Làm vậy chi chứ…bây giờ đang tối thui nên mấy người cũng đâu có thấy được gì…tại sao tự nhiên tui phải mất công đi bịt mắt người mù làm gì…làm vậy thất đức lắm…_Dì Linh thoải mái đáp chả buồn lưỡng lự lấy một giây nào.
Nghe đến đó, mình đành câm lặng mà nằm yên chịu trận để mặc sức cho Dì Linh dày vò chứ hết muốn nói thêm bất kì điều gì nữa. Vì trời lúc đó khá là tối cộng với việc chẳng hề có bất cứ một ngọn đèn nào được bật sáng cả nên nói chung mặc dù đã rất cố gắng nhưng rồi cuối cùng thì mọi chuyện vẫn chẳng thể đi tới đâu. Vậy nên sau một hồi mải miết chật vật, cả hai đành lòng phải chốt hạ rằng Dì Linh sẽ đi một mạch xuống dưới nhà để tiếp tục tắm rửa cho đến khi xong xuôi hết thảy, rồi sau đó mới lẹ làng mặc quần áo và tìm thêm một số dụng cụ cần thiết để đường đường chính chính lên giải cứu mình khỏi cảnh lầm than.
Bật điện sáng trưng để rồi lẹ làng cắt nhanh mớ dây đang cột nối giăng treo chằn chịt tứ phía, đôi chân mình liền sau đó cuối cùng cũng đã được giải thoát cho thoải mái hơn hẳn mặc dù vẫn còn phải đeo mang nguyên vẹn 3 miếng bìa cứng trây trét đầy thứ keo dính chuột ghê tởm kia lần lượt trên cả hai chân. Vậy nhưng vừa khi mới được thả cho tự do xong thì chỉ trong vòng thoáng chốc mình lại bị Dì Linh nắm áo lôi xềnh xệch vào trong phòng rồi bắt nằm úp người xuống mặt sàn gỗ trở lại, để bôi tinh dầu làm ẩm hòng khiến cho chất nhầy đang bám chặt dưới hai lòng bàn chân kia mau chóng rời ra.
-Linh kiếm chai baby oil này ở đâu ra mà nhanh dữ vậy…_Mình chống cùi chỏ dậy, ngoáy đầu nhìn xuống.
-Đồ của tui chứ “ở đâu ra mà nhanh dữ vậy” với chả hông nhanh dữ vậy cái gì…_Dì Linh thoải mái đáp, trong khi vẫn đang chăm chú dùng tay gỡ từng chút keo một ra khỏi chân mình.
-Ủa…là của Linh sao…nhưng Linh có phải là con nít đâu mà lại đi xài baby oil làm gì chứ…_Mình tròn mắt ngạc nhiên.
-Mấy người bị khùng hả…đâu có nhất thiết phải là con nít thì mới được xài loại dầu này…baby oil có nhiều công dụng lắm…như tui nè…tui chủ yếu dùng nó để dưỡng ẩm cho da cộng với việc cứ một tuần thì tui lại pha loãng vào nước tắm một lần…_Dì Linh chợt ngước mặt lên trả lời mình rồi tích tắc lại liền cúi xuống.
-Hủm…sao con thấy người ta có bán dầu tắm ngoài siêu thị đầy đủ lắm mà nhỉ…sao Linh không sử dụng dầu tắm cho rồi mà tự nhiên lại đi xài đồ của con nít làm gì…_Mình chậc miệng phản bác.
-Cái người này…bộ mấy người hông có nghe tui mới nói gì hết hả…hông phải chỉ đặc biệt con nít mới có thể xài baby oil thôi đâu…người lớn cũng sử dụng được chứ bộ…nói gì mà dai dữ vậy hông biết…_Dì Linh bặm môi
1 2 3 »

Lượt xem: 39832
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...