loading...

* » » »

 Dì Tôi Là Một Teen Girl - Chap 130

Dì Tôi Là Một Teen Girl - Chap 130 sv TienThinhPro(Admin)
* 03.02.2016 / 09:10
Vậy ra là suốt hai ngày hôm nay mình đã hoàn toàn hiểu lầm về Dì Linh, hoặc chí ít cũng là đã nghĩ sai đến chín phần câu chuyện bởi lẽ Dì Linh thực sự không phải là một con người như thế mà kẻ đứng đằng sau tất cả là chị Nhi, cũng chính là người đã lên tiếng nhờ vả và yêu cầu sự giúp đỡ chứ chẳng phải là Dì Linh của mình bỗng dưng lại tự tung tự tác đi làm cái việc khuynh thiên hại lý ấy. Đó là còn chưa kể nếu chỉ là đơn phương thực hiện do được sự nhờ cậy thì khách quan thay trong tình huống này Dì Linh hoàn toàn không nên bị đổ tội, cũng như khinh khi vì rằng chẳng hề nhận được một chút lợi ích về tài chính nào trong vụ việc lần này cả. Nếu ghét Dì Linh một thì mình hiển nhiên phải ghét chị Nhi tới mười.
Càng nói chuyện mình lại càng cảm thấy thương người con gái đang ngồi ngay trước mặt nhiều hơn, bởi lẽ chỉ vì một hiểu nhầm tai hại mà mình đã đan tâm làm khổ người ta đến mức ăn không ngon ngủ cũng không yên và thậm chí mới sáng ngày ra mà đã phải lo dậy sớm để chăm chút hỏi han từng chút một, buổi trưa thì chờ đợi ngóng trông rồi hầu hạ cơm bưng nước rót và nhất là lại còn phải tươi cười với cái thằng mà nguyên cả ngày hôm qua đã hậm hực ra mặt. Càng nghĩ mình lại càng thấy hổ thẹn với lương tâm, đời thực chứ có phải là phim ảo tưởng đâu mà nỡ lòng nào lại đi gán ghép cho người ta cái tội danh “bán dâm qua mạng” cơ chứ.
Bữa ăn kết thúc cũng là lúc mà hầu hết mọi khuất tất giữa cả hai như đã biết đều đã được giải quyết một cách khá rõ ràng, vì với riêng bản thân mình thì chỉ cần là Dì Linh không quá thực tâm trong cái chuyện động trời kia là đủ. Sau đó thì đi lên phòng mình học bài và làm bài tập đến chừng gần 6 giờ tối, xen ngang là một giấc ngủ canh xế chiều dài những 2 tiếng đồng hồ nên đâm ra cơ thể rã rời và cảm giác mệt mỏi lan tràn khắp thân xác là điều khó lòng mà tránh khỏi.
Lựa đại lấy một bộ quần áo sạch sẽ để xuống dưới nhà tắm táp cho thư giãn đầu óc, ấy vậy nhưng vừa khi mới đặt chân xuống sàn tầng hai là y như rằng mình đã liền ngay lập tức tự động đi đến, ngó thật lung vào bên trong phòng của Dì Linh khi thoáng thấy cánh cửa gỗ lúc đó chỉ đang khép hờ lỏng lẻo. Cái điệu bộ ngây ngô khi say giấc vẫn như thường lệ luôn đáng yêu đến lạ, và nếu là mọi khi thì có lẽ mình đã rất sung sướng mà nhìn nhìn ngắm ngắm khuôn mặt ấy đến mức không thể rời mắt, nhưng hoàn cảnh lúc ấy thì rõ là hoàn toàn khác hẳn. Bởi lẽ ngoài cái tư thế ngủ đầy thoải mái và không dè dặt kia ra thì cũng cần phải đề cập nhiều hơn tới vài yếu tố nhạy cảm như cặp mông tròn trịa, lớp vải áo vì thay đổi tư thế nằm đột ngột nên đâm ra bấy giờ đã bị xê dịch lên tới tận hơn phân nửa khiến cho phần trước ngực nếu thật chú tâm quan sát thì rất dễ dàng để hình dung ra trọn vẹn hình hài của hai trái lê trắng muốt. Đó là còn chưa kể tới cái khung cảnh tĩnh mịch với thứ ánh sáng mờ mờ ảo ảo đầy ma mị khiến cho những gã trai đang tuổi cập kê như mình thực lòng rất dễ buông lơi, hòa mình vào kiếp sống sa đọa.



Nói là vậy nhưng cũng cần phải nhắc lại rằng đây là đời thật chứ nào có phải là mộng ảo chi đâu, vậy nên điều hiển nhiên nhất mà lúc ấy mình có thể làm là rón rén từng bước đi vào bên trong bật điều hòa rồi sau đó mới nhẹ nhàng khép kín cửa lại để Dì Linh chìm mình vào một giấc ngủ thật sâu và mát mẻ.
Sau khi tắm táp xong xuôi, mình quay trở lại lên phòng để tiếp tục với công cuộc bài vở cho đến khoảng gần 9 giờ hơn thì mới chợt thình lình trông thấy một bóng đen xiêu vẹo từ ngoài cửa lảo đảo đi thẳng vào bên trong rồi nhanh chóng đổ oành lên nệm của mình, mà chắc là không cần phải nói thì chúng ta ai cũng biết người đó là ai rồi nhỉ.
-Tự động vào rồi tự động nằm như vầy…bộ Linh không sợ bị con dọa đuổi nữa à…_Mình quay mặt sang nhìn rồi khẽ cười đùa.
-Sao tưởng…tưởng hồi trưa xuôi xuôi rồi mà…vậy cho Linh…Linh xin lỗi…_Dì Linh có hơi bất ngờ nên liền lúc chống tay bật dậy, hướng đôi mắt to tròn nhìn về phía mình.
-Con giỡn đó…mà nói chứ Linh sợ bị đuổi thật à…_Mình xua tay.
-Sợ chứ sao hông trời…ai đi làm mà chẳng sợ sẽ bị đuổi việc chứ…_Dì Linh thở phào rồi thả lưng nằm dài xuống nệm trở lại.
-Hủm…vậy ra là Linh sống chung với con chỉ như bổn phận…hay như việc làm thôi hả…chứ không phải là niềm vui và sự hạnh phúc lớn lao sao…_Vừa hỏi xong mình liền chớp chớp mắt chờ đợi.
-Trước đây thì cũng có chút chút…nhưng từ hôm qua đến giờ thì mấy người khiến cho tui cảm thấy nó giống như việc làm hơn nhiều rồi…_Dì Linh bỗng thấy bản thân được đề cao nên có phần hơi lên mặt.
-Hủm…vậy à…mà sao Linh không ngủ thêm đi…dậy sớm chi đâu…_Mình chậc miệng vờ giả lảng sang chuyện khác.
-Hơ…giờ này mà còn sớm gì nữa…chiều giờ tui chưa có cái gì vào bụng hết nên đói thấy ghê luôn hà…phải dậy ăn chứ…ăn xong rồi tui còn phải lo giúp Nhi chuyện kia nữa…_Dì Linh nghiêng người gối đầu lên tay, đáp lời mình.
-Lại giúp chuyện kia nữa à…Linh không nghĩ gì cho bản thân của Linh sao…cái gì giúp được hẳn giúp…còn cái gì quá đáng thì từ chối đi…nhất là khi Linh lại là con gái…chưa chồng…chưa con…thậm chí còn chưa có cả người yêu…_Mình chau mài thở dài.
-Nhưng mà Nhi cũng là con gái đó…cũng phải làm đấy thôi…_Dì Linh phụng phịu.
-Biết là vậy nhưng mà sao con thấy Linh giống như đang bị ép buộc nhiều hơn…_Mình ậm ừ.
-Đâu có đâu…Nhi vừa lên tiếng nhờ cái là Linh gật đầu đồng ý giúp liền luôn mà…với lại Linh cũng thích nữa…được mặc đồ đẹp nà…_Dì Linh chống tay ngồi dậy đầy thư thả, vén cao lọn tóc xoăn.
-Mặc đồ đẹp nhưng lại phải show cho người ta xem…như vậy mà Linh không thấy ngại gì à…_Mình lườm nguýt.
-Ngại gì chứ…Linh đâu có cần phải show mặt ra đâu…chỉ là từ cổ trở xuống không thôi mà…_Dì Linh cười mỉm chi ra điều bình thường lắm.
-Hủm…chẳng phải là bữa skype nhầm với con…Linh đã để lộ mặt ra luôn rồi còn gì nữa…_Mình hích mặt đối đáp.
-Hơ…bữa đó là do tui tưởng mấy người là nhỏ Nhi…đêm hôm khuya khoắt buồn ngủ muốn chết hà…hai người lại đều không có để avatar…vừa thấy online cái là tui bấm gọi luôn nên mới bị nhầm như vậy đó chứ…_Dì Linh nheo mắt giải thích.
-Hủm…là sao chứ…sao lại là chị Nhi nhỉ…phải là “khách” mới đúng chứ…_Mình ngáo ngơ không hiểu.
-Nói gì á…Nhi đưa đồ cho tui thử xem cái mẫu đó tui mặc chụp đẹp hơn hay nó mặc chụp đẹp hơn mà…_Dì Linh nghiêng đầu đáp.
-Gì…gì chứ…mặc…mặc chụp gì…_Mình tròn mắt.
-Mấy người hông hiểu hả…bữa đó canh khuya tui đang ngủ thì tự nhiên nhận được điện thoại của Nhi nói là xuống chỗ hàng rào phía sau để nhỏ đưa đồ cho mặc thử…lên phòng mặc xong thì show liền qua skype để nhỏ xem sao là được rồi…chứ khuya quá làm biếng sang nhà…với lại mấy bộ đồ đó toàn là nội y đồ ngủ không thôi nên không có ướm đại được…_Dì Linh chậm rãi rành mạch từng chút một.
-Vậy ra cái việc mà chị Nhi nhờ Linh chính là…là thử đồ giống hệt như hôm bữa mà Linh đã có nói với con là chụp giúp giùm mớ hàng mới về á hả…giống cái bữa mà Linh phải chụp thâu đêm rồi tới tận sáng mới về á hả…_Mình trố mắt chưng hửng.
-Ò…chứ mấy người nghĩ là gì…hông phải là Nhi thì bữa đó tui gọi skype để khoe thân với ai được chứ…khùng…_Dì Linh ngáp dài như lẽ hiển nhiên.


Hoàn toàn im lặng bởi
1 2 3 »

Lượt xem: 21655
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...