loading...

* » » »

 Dì Tôi Là Một Teen Girl - Chap 131

Dì Tôi Là Một Teen Girl - Chap 131 sv TienThinhPro(Admin)
* 23.02.2016 / 00:36
Tình huống xảy ra vừa nhanh vừa nguy hiểm và lại còn khá là bất ngờ nữa cho nên trong phút chốc mình khó lòng mà trở tay kịp, thậm chí là cứng họng đến mức chỉ biết im ỉm nhìn quanh quẩn tứ phía nhằm hạn chế tối đa nguy cơ phải mặt đối mặt với cái người con gái có đôi con ngươi như đang biết nói kia.
-Nè…bộ mấy người hông có nghe tui hỏi gì hết hả…nghe hay giả bộ hông nghe vậy hả…_Dì Linh lờ đờ mắt lườm nguýt kéo mình về lại với thực tại.
-Con…Linh…Linh hỏi cái gì…con nghe không có rõ cho lắm…_Mình lắp bắp ngó lơ.
-Tui hỏi là mấy người đang học chơi les hả…_Dì Linh chau mài, lớn tiếng hơn thấy rõ.
-Đâu…đâu có đâu Linh…Linh nói gì vậy…_Mình xua tay.
-Nói gì là nói gì…điện thoại nè…Ánh les nè…rõ ràng luôn nè…điện thoại của mấy người chứ có phải là của ai xa lạ gì đâu mà còn chối tới chối lui hả…_Dì Linh bước tới gần, nhét điện thoại vào tay mình.
-Linh bình tĩnh đi…để con nghe điện thoại xong cái đã…_Mình nhỏ nhẹ.
Cứ ngỡ rằng sau câu đề xuất nghỉ giữa hiệp từ mình thì Dì Linh ít nhiều cũng sẽ dịu xuống, ấy vậy nhưng trái ngược lại hoàn toàn với dự đoán bởi lẽ ngay sau đó Dì Linh thậm chí còn có phần ngó chừng xem xét từng nhất cử nhất động của mình một cách tỉ mỉ hơn, mọi chuyện lại bắt đầu kể từ khi mình bấm nút nhận cuộc gọi.
Mình: A lô…
Ánh: Sao ông lâu nghe máy quá dạ…nè…lát dời hẹn lại xuống 5 giờ nha…được không…tại mẹ tui phải tới tận 4 rưỡi mới ra khỏi nhà…
Mình: Ừm…
Ánh: Ừa vậy nha…bye ông…
Mình: Ừm…
Chậm rãi tắt điện thoại, mình lẳng lặng ngồi thừ suy tư hướng ánh nhìn mông lung đầy âu lo vào một góc. Mãi sau vì rằng đã khá mệt mỏi khi phải giữ hoài một tư thế, ngồi yên mãi một chỗ nên đâm ra trong một giây phút thiếu cẩn trọng mình đã vô tư ngáp dài lấy một hơi, y như rằng liền bị bắp thóp.
-Hết chơi les rồi giờ mấy người còn chơi thêm ma túy nữa hả…_Dì Linh trừng mắt nhìn mình.
-Chơi les đâu mà chơi les chứ…con không có mà Linh…đó đơn giản chỉ là bạn bình thường của con mà thôi…không có gì hết á…_Mình lắc đầu nguầy nguậy, cố biện hộ.
-Miệng là của mấy người mà…giờ thì mấy người nói hông có nhưng nếu thực sự là nó có thì tui cũng làm sao mà biết được chứ…_Dì Linh bĩu môi.
-Thật mà Linh…nhỏ đó tốt lắm…biết nhau từ đó đến giờ thực sự con chưa thấy ghét nhỏ ở điểm nào hết…_Mình cố gắng giải thích.
-Quen nhau lâu chưa…_Dì Linh vẫn cứ thế tiếp tục lim dim mắt lườm mình.
-Con với nhỏ chỉ là bạn ở chỗ học thêm thôi…sau này vì hay nói chuyện bài vở cùng nhau nên dần dà hai đứa mới thân nhau luôn đó chứ…mà sao Linh lại muốn biết cặn kẽ quá vậy…bộ Linh kì thị người đồng tính à…_Mình bất chợt lấn lướt.
-Nè tui hông có à nha…bộ cứ hỏi kĩ là kì thị à…hay vì nhỏ đó là người đồng tính nên hễ cứ bị ai hỏi kĩ thì liền áp đặt cho người hỏi là đồ kì thị…mà mấy chuyện này tui cũng thấy lạ…nếu muốn người khác xem mình là bình thường thì bản thân họ trước nhất phải tự xem mình là người bình thường trước cái đã…vì rằng tự bản thân đã nghĩ mình khác biệt nên mới đi dò xét ánh mắt của người khác…chứ nếu chỉ sống và làm việc như những người xung quanh thì thực sự chả ai vừa nhìn vào mà đã biết người đó đồng tính hay hông đồng tính hết…chưa kể dù cho có biết rồi đi chăng nữa mà vẫn cứ tiếp tục cư xử và hành động hông có gì khác biệt thì dần dần người ta cũng chả buồn để ý tới giới tính luôn…_Dì Linh bước lại, tựa eo vào cạnh bàn giảng giải.
-À ừa vậy nha Linh…thôi giờ con phải thay đồ rồi đi luôn đây…trễ mất tiêu rồi…_Mình chỉ đợi Dì Linh dứt câu là liền, ngay và lập tức chống tay đứng dậy một cách đầy hồ hởi.
-Đi đâu…ai đã cho đi mà đi hả…tui còn chưa hỏi xong mà…nhỏ đó nhà ở đâu…tên là gì…mấy tuổi…đẹp hay xấu…liệu có…có đẹp bằng tui hông…_Dì Linh mím môi khè mình.
-Ánh les thì là tên Ánh đó Linh à…quen ở chỗ học thêm mà thì chắc chắn là phải bằng tuổi con rồi…nói chung con chỉ xem nhỏ như là bạn bình thường thôi nhưng vì nói chuyện vui vẻ với lại tính tình hòa đồng lắm nên mới cảm thấy thân hơn mấy đứa bạn khác một chút chứ thực sự con và nhỏ chẳng có gì nữa luôn…ủa mà chơi les là sao Linh…là chơi thân với les á hả…_Mình nheo mắt đáp.
-Ò…ủa quên…mấy người vẫn chưa trả lời hết câu hỏi của tui mà…đẹp hay xấu…_Dì Linh chậc miệng ra cái vẻ chờ đợi.
-Dễ thương thôi chứ không hẳn là đẹp…còn Linh là Linh đẹp xuất sắc quá rồi…mà bộ Linh ghen hay sao mà hỏi kĩ quá vậy…_Mình cười khì bông đùa.
-Ò…ủa quên…hông có nha…_Dì Linh buộc miệng.
-…_Mình há hốc đầy kinh ngạc.
-Mà nếu thực sự tui có ghen thì đã sao chứ…nói cho mà nhớ nè…ngoài tui ra thì đầu óc của mấy người tuyệt nhiên hông được nghĩ tới hình bóng của bất kì một người con gái nào khác hết…nghe chưa…_Dì Linh nhếch mép cười mỉa mai, rất là ta đây.
-Sao…sao chứ…_Mình gần như ù tai ngay tắp lự.
-Còn sao nữa…năm nay đã là năm cuối cấp của mấy người rồi nên phải liệu mà lo học hành thi cử đi…dính vào mấy chuyện yêu đương này là hông có học hành gì được đâu…muốn cái gì thì cũng phải đợi đến sau khi thi đại học xong rồi làm gì làm…hiểu chưa…_Dì Linh vòng tay ra trước ngực thoải mái nói.
-Tuy là đúng nhưng…nhưng mà tại sao đầu óc con lại phải nghĩ tới hình bóng của Linh để làm gì…_Mình chau mài khó hiểu.
-Vậy mà cũng đi hỏi nữa hả…thì mấy người phải luôn nhớ tới tui bởi vì tui sẽ luôn theo sát để điều chỉnh mọi hành vi và cả cái lối sống bất trị của mấy người nữa…để khi mấy người làm gì cũng sẽ có cảm giác như tui đang đứng phía sau lưng mà liệu hồn ăn nói cư xử…hiểu chưa…_Dì Linh lè lưỡi liếm láp hai vành môi trông rất chi là “phản diện”.
-Hủm…à dạ…_Mình gật đầu trong cơn hoảng hốt tột cùng.
Cảm thấy đối phương luôn tỏ rõ thái độ hợp tác và hết sức nhún nhường trong từng lời ăn tiếng nói thì Dì Linh có phần hả dạ lắm, vậy nên sau đó mặc dù chưa thể tin tưởng hoàn toàn nhưng Dì Linh vẫn chỉ khẽ đảo mắt liếc nhẹ mình một cái xong là liền ngoảy đít đi thẳng ra khỏi phòng với tâm thế đầy kiêu hãnh. Còn về phần mình thì tuy rằng vừa mới vượt qua được những giờ phút khó khăn nhưng tuyệt nhiên vẫn chẳng có lấy một giây nào để gọi là nghỉ ngơi thư giản cả, bởi lẽ ngay sau khi vừa thở phào nhẹ nhõm xong là mình đã phải liền vội vội vàng vàng tìm máy sấy để nhanh chóng hong khô đầu tóc, người ngợm cho chỉnh tề đâu đó rồi mới lại gấp rút thay quần áo và đi sang nhà cô Trang như đã định.
Cũng y hệt như mọi lần, mình vẫn cứ thế phóng xe thẳng tới trước cổng nhà bên đó thì mới chợt nhớ ra là đã quên gọi điện thoại để báo trước như lời cô Trang vẫn dặn. Ấy vậy nhưng lần này thì có đôi chút khác biệt vì sau khi đã nhấn chuông cửa và chịu khó đứng nắng vài phút thì từ phía bên trong nhà chị Duyên lại là người lật đật chạy ra để mở cổng cho mình chứ chẳng phải là gương mặt thân quen như vẫn tưởng.
-Duy vào nhà đi em…cô với chị đợi em từ trưa đó…_Chị Duyên mở cổng cho mình với nét mặt vô cùng niềm nở.
-Dạ tại sau khi học xong ở trường em còn phải sang bên kia để có chút việc nữa chị…à mà mẹ đâu rồi chị…_Mình gật đầu chào rồi chậm rãi dắt xe vào khoảng mát trong sân.
-Cô cũng vừa mới ngủ thôi Duy…quên mất…để chị vào đánh thức cô dậy đã…tại ban nãy cô dặn chị là khi nào em sang tới thì phải gọi cô dậy ngay…chắc tại vì cô đợi lâu
1 2 3 »

Lượt xem: 55645
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...