loading...

* » » »

 Dì Tôi Là Một Teen Girl (Chap 43 - 68)

Dì Tôi Là Một Teen Girl (Chap 43 - 68) sv TienThinhPro(Admin)
* 11.01.2016 / 00:00
Dì Tôi Là Một Teen Girl - Chương 43
"Tình yêu đâu phải ai cũng may mắn tìm được nhau, chẳng giống chúng ta tìm được nhau rồi lại hoang phí duyên trời..."

Liệu Duy xinh trai khoai to và Linh kute chảnh chọe có thể vượt qua mọi rào cản của gia đình và xã hội để nhận ra một tình yêu thực sự mà có thêm niềm tin nắm tay nhau rảo đồng đều cùng một nhịp bước trên con đường tình cảm trái ngang đầy phong ba, sóng gió này hay không?

...Hồi sau sẽ rõ...

Sở dĩ "Lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến" mang lại hiệu quả tích cực và lớn lao ngay từ khi mới công khai không hẳn chỉ bởi tính chất thời điểm mà còn vì căn nguyên bắt đầu của nó từ ý niệm thiêng liêng là giải phóng cả một dân tộc, giải thoát và trả lại tự do cho hàng vạn vạn con người lầm than, đói khổ và hơn hết là nó được xuất phát từ một con người vĩ đại, một bậc lãnh tụ với tấm lòng vị nhân quên thân.

Mình của tối hôm ấy chắc chắn là không được như thế nhưng dù sao đi nữa cái ý niệm trong lời kêu gọi của mình vẫn hoàn toàn trong sáng và từ cái tâm lành lặn không vẩn đục với duy nhất một mục tiêu năn nỉ ỉ ôi cái thân xác chảnh chọe kia sẽ bình thường trở lại mà ngồi ăn với mình lấy bữa cơm gọi là cho nó có không khí gia đình hoặc giả là bằng mặt không bằng lòng thì cũng cứ cố gắng miễn cưỡng ngồi dậy ăn cái đi đã gọi là xã giao rồi mình sẽ lựa lời mà khuyên nhủ sau cũng được.Chỉ có thế!

Trở lại với cái không khí căng như dây đàn chập tối hôm đó.

Sau khi nghe được câu nói nửa vời tuy cụt ngủn nhưng lại rơi đúng vào cái lúc mình gần như muốn bỏ ngang ý định xin lỗi này thì ngay lập tức mọi thứ như sống dậy trong mình hồ hởi và tấp nập như thể một cơn mưa to đùng chảng đang đổ ào ạt xuống mặt đất nứt nẻ, khô cằn và xuyên suốt chiều dài đất nước trong cái tiết trời oi ả mà đôi lúc cái nóng lên tới gần 41 độ này.

Mình vui lắm, vui đến mức phải bật cười thành tiếng "khì khì" như thể Dì Linh yêu dấu đã tha thứ cho mình rồi vậy mà cũng tại vì lúc đó cái suy nghĩ Dì giận dai lắm lắm và có thể bỏ mình ra đi cứ ám ảnh hoài trong đầu nên khi mà Dì vừa thỏ thẻ là mình vui như trẩy hội rồi.

Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại, sau câu nói đó, cái bầu không khí ảm đạm lúc nãy ngay tức khắc quay trở lại.Chẳng nói chẳng rằng gì nữa, Dì chỉ nằm im quay mặt về hướng bên trong và đâu đó có những tiếng thở dài thườn thượt chán chường và não nề.

Nếu các bạn hỏi mình có bất ngờ hay không thì phải thú thật rằng mình bất ngờ quá đi chứ.Tuy là ngay từ đầu khi vừa dọn thức ăn lên phòng thì mình đã xác định tư tưởng sẽ phải chịu cái cảnh thờ ơ từ Dì Linh như thế này rồi nhưng dù có nói gì đi chăng nữa thì đó cũng chỉ là trong suy nghĩ mà thôi chứ ai ngờ đâu Dì lại làm thật, bơ mình ra mặt như thế chứ.

Mọi ngày, với tính nết thường thấy trong những tình huống tương tự, Dì sẽ lao vào và hoàn thiện rất tròn vai một nàng Dì mẫu mực không chấp vặt chuyện cháu chắc có lỡ sai khuấy vì nó còn nhỏ chưa hiểu sự đời và cần được bảo ban chứ ngờ thế quái nào được mới đây, trong khi mình ngủ khì thì Dì Linh đã chịu khó thu dọn nhà cửa và quan tâm chăm sóc vết thương cho mình đấy thôi mà bây giờ lại làm ra điệu lạnh lùng, lạnh nhạt là cớ làm sao.

Mình hướng ánh mắt với hai con người tròn trịa biểu thị sự ngạc nhiên cùng cực về hướng cái thây chảnh chọe đang nằm nghiêng duỗi thẳng chân trên nền nệm ấm áp và buông những tràn thở ỉ ôi ảm đạm đến đìu hiu.

Nhìn quen quen nhỉ.À, đúng rồi là...

Mẹ, mình nhớ lắm cái hình ảnh quen thuộc này.Là của mẹ, mỗi khi mẹ giận hay muốn treo tức Ba là cứ làm ra cái điệu đó như thể được lập trình sẵn trong con người bà vậy.

Mẹ mình như các bạn đều biết đau ốm suốt vì căn bệnh nan y nhưng bù lại bà sống vui vẻ bên chồng con lắm mà thỉnh thoảng còn rất hài hước nữa, cứ hay làm mặt giận cho Ba phải dỗ dành.Thưở mình tiểu học, Ba mình thường hay phải chạy qua chạy lại hai bên nệm mới chiếu được tia mắt vào gương mặt mẹ vì bà cứ che đi rồi quay qua quay lại đúng y chang như cái kiểu mà bà Dì quý hóa đang quay đầu qua bên trái màn ảnh để thể hiện cảm xúc nơi đằng kia.

Thì ra là thế.

Cười nham hiểm như thể đã hiểu ra tất cả, mình từ từ lẫm đẫm từng bước khập khiễng một cách khá rón rén lại phía nệm bên kia ngay chỗ đầu nằm của Dì mà không để phát ra bất kì một tiếng động nào dù là nhỏ nhất.

Dự đoán của mình hoàn toàn chính xác, Dì đang nhắm nghiền mắt nhưng lại với vẻ mặt nhăn nhó giống y như một con khỉ ăn ớt, trông đến là khó ưa.Mình thấy vậy liền áp mặt lại gần khuôn dung của Dì để mà nhỏ to tâm sự.

- Dì...Dì ngồi dậy ăn với con miếng cơm...chứ...chứ từ trưa giờ có cái gì vào bụng đâu! Mình cười nhẹ và thỏ thẻ một cách chân thành nhất.

Sau câu nói của mình là một loạt những hành động lúng túng đên ngộ nghĩnh của Dì.

Đầu tiên khi vừa nghe mình nói là Dì ngay lập tức mở miệng hết ga lộ cả hai hàm răng đều như bắp và đồng thời mở mắt chuẩn mực chữ A ra điều kì quái hết mực, sau đó liền nhanh chóng lấy cả hai lòng bàn tay che lấy che để khuôn mặt trắng bệch một cách khá bối rối như mấy em teen.Cuối cùng khi phát hiện ra mình vẫn đang nhìn chằm chằm sau khi Dì đã làm tất cả mọi cách để che đậy thì Dì liền kéo một tay đang che mặt ra để lộ nguyên một bên gò má và con mắt nhăn nhúm rồi cứ thế dùng tay xua xua về hướng mình và đẩy vai mình vài cái ra điều xua đuổi một cách rất bất cần.

- Đi ra...Đi ra.Không có nói gì nữa hết á...Không có ăn uống gì hết á...Tui...Tui no rồi...Tức no rồi. Dì nói giọng ngượng nghịu, vừa khi nói xong là lại nhanh như cắt kéo tay về che kín mặt lại.

Hơi nhói vì một trong những cú đẩy vai quá nhiệt huyết của Dì đã chạm vào chỗ hãy còn đang sưng ở cánh tay trái rát rúa của mình nhưng dù sao vẫn đang ở kèo dưới nên mình chẳng dám đòi hỏi một sự quan tâm hồ hởi hay hỏi han tấp nập nào vì mình vẫn đang phải tiếp tục sự nghiệp nài nỉ.

- Dì nghe con nói đi nha...thương Dì lắm á Mình buông lời nịnh nọt với giọng điệu ngọt như mía lùi để chờ mong sự mủi lòng của người phụ nữ đang nằm kiêu sa ở đó.

- Thương cái con khỉ...thương mà lại... Dì nạt lớn sau câu nói của mình nhưng rồi lại bỏ ngõ giữa chừng khiến mình khá khó hiểu, chỉ biết là Dì tính nói một cái gì đó rất bức xúc mà có lẽ liên quan tới mình.

- Dì...nghe Duy nói đi mà...bỏ qua đi Mình chẳng buồn nghĩ nhiều về câu nói lấp lững đó mà chỉ biết dùng tấm lòng chân thành nhất mong Dì bỏ qua.

- ... Dì im lặng như đang muốn lắng nghe chứ chẳng buồn trả lời.

- Tha thứ cho con đi Dì... Mình cúi mặt ra điều hối lỗi vô vàng.

- ... Dì vẫn im lặng.

Mặc kệ cho những câu nói chân chất thể hiện đầy cảm xúc và lòng hối hận đến tột cùng nhưng đáp lại lúc đầu là những câu mắng chửi xua đuổi rồi sau đó là trách móc và cuối cùng là im lặng không thèm nói luôn từ Dì.Mình buồn lắm, buồn thật sự.

Có lẽ đây không phải là cách, cái cách mà hằng ngày mình nói chuyện với Dì khác lắm như kiểu ngang hàng vậy á chứ ít khi thể hiện thái độ tôn trọng cùng cực như lúc này.Nhiều khi đó là phương pháp cứu vãn tình thế vô phương lúc này thì sao.Vẫn câu nói cũ "nghĩ là làm".Mình nhanh chóng suy nghĩ và thực hiện.

-
1 2 3...69 »

Lượt xem: 30850
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...