loading...

* » » »

 Dì Tôi Là Một Teen Girl (Chap 99 - 115)

Dì Tôi Là Một Teen Girl (Chap 99 - 115) sv TienThinhPro(Admin)
* 11.01.2016 / 00:25
Dì Tôi Là Một Teen Girl - Chương 99

Giây phút đôi mắt mình được đặc biệt ưu đãi bởi những hình ảnh đầy kích thích mà tâm điểm chính là phần trên của bầu ngực chị Chi cảm giác cứ như mọi thứ đang chững hẳn lại, cả không gian và thời gian đều ngừng chuyển động từ tấm rèm cửa mới đây còn đang hãy lay động gió mà giờ đã đứng yên rầu rĩ cho đến những tiếng sủa, tiếng kêu ăng ẳng của vài chú chó vọng về từ xa xăm ban nãy ở dưới nhà còn nghe thấy mà giờ đã mất hút đâu mất.

Phù…chắc có lẽ chỉ riêng mình là để ý và cảm thấy như thế, cũng bởi vậy mà hầu như lúc đó cơ thể mình bất động hoàn toàn, bất động theo kiểu trầm ngâm trước một sự việc quá đỗi bất ngờ, mặt mài thì cắt không còn giọt máu nhất là cái miệng, hai môi cứ ú a ú ớ kiểu như chúng đang phải trải qua cái không khí giá buốt của một mùa đông khắc nghiệt.

Không đoán được là khoảng khắc đó chị Chi có quan sát thấy biểu hiện bối rối đến lạ lùng lộ rõ trên gương mặt mình hay không nữa mà chỉ thấy chị lẳng lặng giấu đi một nụ cười nhẹ, nụ cười tươi tỉnh của sự từng trải.

Vậy nên thật sự là yên ắng lắm, không phải vì đang cúp điện mà là vì mình đầu óc bỗng nhiên trống rỗng chẳng biết phải nói gì còn chị Chi thì cũng chỉ nằm đó im lặng với những suy nghĩ mông lung và cặp mắt tỏ rõ vẻ thản nhiên hướng về phía bức tường đối diện.

-Mấy giờ rồi em…_Chị Chi bất ngờ nhìn mình hỏi khẽ.

-Dạ…tầm 7 rưỡi…nhà cúp điện chị…_Mình luống cuống quay về phía chị nhưng vẫn thật cố gắng tránh né nhìn vào phần da thịt của chị đang lộ ra.

-Ừm…thấy Duy cầm đèn chị mới biết…chứ từ lúc ngủ chị kiếm remort điều hòa mà không thấy nên đâu có sử dụng điện đâu…Linh có dưới nhà không…_Chị Chi cười nhẹ trả lời.

-Không…Dì Linh qua khách sạn tính toán sổ sách rồi chị…chắc về muộn á…_Mình lắc nhẹ đầu nhưng lần này thì mình đã có thể nhìn thẳng về phía chị.

Chỉ chực chờ cho chị Chi đảo mắt nhìn đi chỗ khác là y như rằng ngay lập tức mình hạ mắt sâu xuống phần ngực thấp thỏm gần như đang để trần của chị mà dòm ngó, phân tích ngấu nghiến đến cái độ tròn xoe hai con mắt mới thôi, cũng phải 3-4 lần như thế cho đến lúc chị vô tình bắt gặp khi đang chuẩn bị quay sang nhìn mình như muốn nói một điều gì đó.

-…_Chị Chi không nói nữa mà chỉ im lặng đảo mắt sang hai bên với vẻ nghĩ ngợi sao đó mà chắc chắn là không phải vì câu trả lời vừa rồi của mình, có lẽ là bởi chị cảm thấy ngại ngùng khi phát giác ra ánh mắt hiếu kì của mình đang thoải mái lần mò trên cơ thể của chị chăng.

-Chị Chi mệt ạ…nãy em kêu mà không thấy chị trả lời luôn…chị có mệt lắm không…_Mình hỏi với để mong nhanh chóng thổi bay cái cơ sự nảy sinh vừa rồi trong suy nghĩ của chị.

-Ừm…xin lỗi phiền Duy quá…tối qua chị không có ngủ…nên nay hơi mệt…nằm quên giờ giấc…mà giờ cổ thì nhức kinh khủng còn đầu vẫn ong ong sao á…_Chị Chi cười gượng.

Thực sự mình nghĩ chị Chi có vẻ như bị đau mỏi cơ dữ lắm vì từ lúc mình bước vào phòng này cho đến giờ thì đã chứng kiến không biết bao nhiêu lần chị cố gắng nhoài người đổi tư thế, thở hơi ra đầy mệt mỏi và thỉnh thoảng còn với tay thẳng thóm, dãn vai trông rất khó khăn.

Và rồi cũng trong một lần như thế khi chị Chi quyết định đổi từ tư thế nằm ngửa sang nằm úp thì đã xảy ra sự cố, khoảng khắc chị vừa giữ chặt lớp chăn mỏng đang hờ hững che đậy phần ngực vừa dùng sức xoay lưng trở người lại thì đã vô tình làm lộ ra nguyên một mảng da trắng ngần ngần kéo dài xuyên suốt từ cổ, qua lưng xuống tới hai mông rồi nhẹ nhàng kết thúc tại cẳng chân đầy khiêu khích.

Đến lúc này thì mình có thể hoàn toàn khẳng định chị Chi chẳng mặc bất kì một mảnh quần áo nào trên người cả.

Chị Chi sau khi đã sắp xếp cơ thể của chị đâu vào đó thì liền chống tay ngước mắt nhìn về phía mình như thầm báo hiệu đối với chị như vậy là ok thì liền lúc bắt gặp ánh mắt trơ trơ mở to hết cỡ của mình chiếu thẳng vào phần thân người đang lộ rõ mồn một của chị.

-Chết…chị xin lỗi…tại nóng quá…nên…Duy…_Chị Chi ríu rít vừa với tay lấy chăn che phớt lại vừa cười trừ ngượng ngùng nhìn mình.

-À dạ…hay để em ra ngoài cho chị thay đồ nha…_Mình lắc đầu lúng túng cười vui vẻ với chị rồi vội vàng chống tay đứng lên.

-Thôi khỏi Duy…nóng lắm mà tối quá kiếm đồ cực…với lại chị ngủ từ chiều giờ chưa tắm nữa…lát có điện chị lấy đồ rồi đi tắm luôn…_Chị Chi đưa cánh tay yếu ớt lên xua xua về phía mình rồi từ từ nằm nghiêng một bên mặt xuống nệm.

-Dạ…_Mình gật đầu rồi lẹ làng ngồi xuống mà ánh mắt vẫn không sao rời khỏi chị được.

Hoàn cảnh giữa cả hai lúc đó chật vật là thế, ai ngại là thế nhưng hình như không một ai trong căn phòng chật chội khi ấy muốn thay đổi bất cứ điều gì ở không gian hiện tại cả, cứ tưởng rằng không thích nhưng ai ngờ lại thích không tưởng.

Thậm chí nếu là mình ở bên ngoài nhìn vào cứ thấy rằng mọi thứ sao kì cục thế, lạ lùng thế, lẽ nào cứ phải mãi giữ cái tình huống nhạy cảm như vậy trong khi chị Chi chỉ cần đứng lên mặc đồ vào hay là bản thân mình lúc ấy có một biểu hiện nào đó cụ thể hơn là đã xóa nhòa đi mọi khoảng cách giữa cả hai rồi hay sao.

Nói thật mình cũng rất muốn như thế, ra ngô ra khoai còn đỡ hơn cứ phải chịu đựng sự khó khăn đang diễn ra trước mắt như này, nhưng mà thực tế nó khó khăn lắm chứ không như trên phim ảnh đâu, bất cứ hành động hay quyết định nào táo bạo thì thú thật phải nghĩ đến hậu quả trước tiên và cũng chính bởi vì nghĩ đến hậu quả nên bản thân mình mới phải cố gắng dằn lòng kiềm chế bản thân.

-Sáng mai em đi học mà…có học bài hết chưa…_Chị Chỉ khẽ nháy mắt hỏi mình.

-À…dạ…dạ rồi chị…em học từ chiều lúc về nhà…với lúc nãy trước khi cúp điện í…xong hết rồi…_Mình hoảng hồn nhìn chị tròn mắt.

-Ừm…ráng cố gắng nha…chú thương em lắm đó…_Chị Chi gật đầu cười tin tưởng.

-Dạ…_Mình nhìn chị ngơ ngác vì chẳng hiểu sao bỗng nhiên chị ấy lại nhắc đến Ba.

-Mấy nay chú có gọi điện không Duy…có hay rầy la gì hông…bữa nghe chú nói bé Linh kèm cặp đừng cho em chơi chung với bạn xấu đúng hông…_Chị Chi lại hỏi.

-Có chị…Ba gọi thường xuyên lắm…em thấy kêu cố gắng ăn uống nhiều hơn cho mập…hình như Dì Linh mách lẻo em ốm nhách nên Ba mới răn vậy á…_Mình gãi đầu cười trả lời chị.

-Hì…đúng rồi…bữa nghe chú nhắc Duy phải ăn nhiều…úi da…_Chị Chi cười nắc nẻ với mình nhưng tích tắc sau thì ôm cổ.

Chị Chi có vẻ như vì cười quá nhiều nên trong giây phút đột nhiên quên mất là bản thân đang bị đau vùng cổ mà cứ thế thoải mái ngã nghiêng không kiềm chế được bản thân, bởi vậy nên khi chị ấy vừa cười xong là lập tức đặt tay lên cổ rồi hài hước than vãn.

-Mà chị có mỏi lắm không…nhà có dầu thuốc nè…_Mình quan tâm.

-Chị không chịu được mùi đó…không sao đâu em…chắc nằm cả ngày nên mệt mỏi thôi…không sao…_Chị Chi cười nhẹ nghiêng người để lắc đầu nhè nhẹ theo nhịp vẻ kiểm tra.

-Hình như chị Chi trưa giờ chưa ăn gì mà…chắc vậy nên mệt mỏi trong người đó…đói chưa…em múc cơm cho…_Mình bỗng nhiên nhớ ra lời Dì Linh nói hồi chiều.

-Hì…biết chị muốn ăn gì mà múc…_Chị Chi lém lĩnh trêu mình.

-Dạ…dạ thì…_Mình gãi đầu lúng túng.

Mặc dù vẫn còn ái ngại đôi chút nhưng tính đến bấy giờ thì giữa cả hai đã chẳng
1 2 3...85 »

Lượt xem: 40162
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...