loading...

* » » »

 Đồ Lùn! Đồ Sấc Sược!

Đồ Lùn! Đồ Sấc Sược! sv TienThinhPro(Admin)
* 26.09.2014 / 22:12
Phần giới thiệu nhân vật

1. Vũ Anh Nam (Hắn):
Tuổi: 17
_Gia thế: Đại thiếu gia nhà họ Vũ, cực giàu, cực học giỏi, là hội trưởng hội học sinh, tiêu tiền như nước, thay bồ như thay áo. Là đại ca của cả 1 băng nhóm, chưa 1 ai khuất phục được.
_Tính cách: là loại con trai rất nóng tính, ít cười nhiều khi khó hiểu nhưng cũng có lúc rất te nhe làm “nó” ghét lắm
2. Hoàng Việt Anh (Nó):
_Tuổi: 17t
_Gia thế: nhà cũng giàu nhưng không phải đại gia, tính tự lập rất cao, nó chuyển ra ngoài ở từ lúc vào cấp 2. Là con gái nhà họ Hoàng
_Tính cách: là 1 Tomboy lạnh lùng, ít nói, tính tình thì bất cần đời, mà 1 khi đã nói thì trả ai cãi lại được. Nhưng chỉ là vỏ bọc thui sau này thì hoàn toàn khác.Và nó rất ghét hắn….
3. Hoàng Anh Việt
_Tuổi: 17t
_Gia thế: là bạn thân của Nam, cũng là 1 công tử khá giàu có, còn là cánh tay phải đắc lực của tên bạn thân.
_Tính cách: mặt lạnh, tính cách cũng lạnh, ít nói, ít cười, kiệm lời
4.Quách Ly Ly:
_Tuổi: 17t
_Gia thế: là đại tiểu thư nàh họ Quách, là bạn thân của Việt Anh. Là 1 tiểu thư hiền lành, vui vẻ nhưng lại phải lòng hoàng tử băng giá Hoàng Anh Việt. Tuy tính cách cũng dịu dàng nhưng nhìu khi cũng mạnh mẽ lắm (chắc lây nhiễm từ nhỏ bạn thân)
_TÍnh cách: hiền lành, vui vẻ, hồn nhiên, hòa đồng nhưng không hề yếu đuối tý nào.
5. Phạm Gia Hưng :
_Tuổi: 17t
_Gia thê: đại thiếu gia nhà họ Phạm, rất đa tình. thay bồ như thay áo giống tên bạn thân hắn, là 1 tay cua gái siêu đẳng chẳng kém gì đại thiếu gia nhà họ Vũ
_Tính cách: vui vẻ, nhí nhảnh,đáng iu với vụ cười thiên thần khoe chiếc răng khểnh đã giết chết không biết bao nhiêu trái tim các nàng
6.Trương Gia Hưng: (Bin)
_Tuổi: 16t
_Gia thế: Đại thiếu gia nhà họ Trương, là bạn thời thơ ấu của nó, hàng xóm nhà nó và từ bé tới lớn luôn bị nó bắt nạt không thương tiếc. Sở hữu khuôn mặt baby nên không ít các nàng theo nhưng hắn chẳng chịu nghe ai trừ 1 số ng của hắn và nó ra.
_Tính cách: vui vẻ với nó thui, sợ nó thui chứ cũng ít nói lắm ạ, thuộc tuýp lạnh lùng…

Chương 1
Nó _ Hoàng Việt Anh là 1 con nhóc tomboy cực kì từ đầu tới chân và không khó để người khác nhầm nó là boy khi nó mang 1 cái tên cực boy. Và hơn thế nữa nó sở hữu chẳng biết của ai cái bộ mặt và tính cách lạnh lùng từ trong ra ngoài cùng với cái kiểu sống bất cần đời. Nó càng không phải là hot girl hay hot boy gì cả vì nó cực kì bình thường với cái chiều cao 1m55 mà nó cố gắng lắm mới có cũng thân hình thấp bé nhẹ cân.



Còn hắn _ Vũ Anh Nam là 1 thằng con trai cao hơn 1m80, sở hữu 1 thân hình cực đẹp, quyến rũ nhưng với nó hắn chỉ là 1 thằng ” cao to đen hôi” (==.) Hăn cũng không phải là 1 hot boy mà còn hơn cả 1 hot boy ý chứ vì hắn là đại thiếu gia nhà họ Vũ học sinh siêu giỏi, hội trưởng hội học sinh, đại ca của cả 1 băng nhóm không hề nhỏ mà không 1 băng nào có thể đánh bại hắn. Không chỉ có thân hình đẹp mà trời còn phú cho hắn 1 bộ mặt cực đẹp trai mà lũ con gái cứ chết ngất (chỉ trừ mình nó ghét hắn cay đắng ). Tóm lại, hắn là 1 thằng quá hoàn hảo so với nó.
Nhưng hắn như thế, nó như vậy nên đã tạo ra 1 câu truyện dở khóc dở cười với cả 2:
_ Thằng Bin lớp em đâu rồi_ Nó hỏi 1 thằng nhóc học lớp 10
_Dạ, kia ạ!_ Thằng bé chỉ về trỗ 1 lũ con trai đang bàn tán cái gì đó
_”BỐP” Bin! Mày muốn chết không mà dám lấy mũ của tao hả? _ Nó đạp cho thằng Bin 1 cái khi thằng be đang cười nhăn răng với lũ bạn
_ Óe, bà chị _ Bin cười trừ lấy mũ đưa nó trước khi lãnh thêm mấy cái đạp của nó
_Mày cứ liệu thần hồn đấy _Nó bước về sau khi tặng thằng em 1 cái cảnh cáo cùng 1 cái lườm trí mạng
TẠI LỚP HỌC:
Cô giáo đang thao thao bất tuyệt ở trên bảng về cái lịch sử ra đời của mấy ông nhà văn cùng mấy tác phẩm văn học sướt mướt thì………
” Tóc ai bay làn khói trăng, mắt ai đưa nhịp theo tay……..”
Nhạc chuông cực kì độc đáo vang lên . Mất 1 giây nó mới biết nhạc chuông đó phát ra từ túi áo của nó, nó đần mặt. Thò tay vào móc cái 6300 của nó ra, không phải điện thoại của nó kêu mà làm sao nó lại đẻ thể loại nhạc chuông này đc chứ… nó phát hiện ra trong túi áo nó còn 1 cái điện thoại nữa nhưng không phải của nó đang ngày kêu 1 to và cả lớp đang nhìn nó không chớp mắt…….
_Hoàng Việt Anh, em đang làm cái già trong giờ của tôi vậy?_ Cô giáo hét lên ném thẳng viên phấn vào nó
_Cô, cho em ra ngoài ạ! _ Nó né viên phấn điềm tĩnh nói cũng như cái điện thoại vẫn điềm tĩnh kêu ngày 1 to hơn
_Tôi nói em mang điện thoại lên đây _ Cô giáo bắt đầu cáu
_Đây không phải điện thoại của em, cô cho em ra ngoài _ Nó nói rồi bước ra ngoài chẳng thèm để ý cô giáo đang phát hỏa
_Alo!_ Giọng nó khó chịu
_Bạn ơi! Mình là chủ nhân chiếc điện thoại này, bạn làm ơn trả cho mình đc không?_ Giọng 1 đứa con gái thánh thót vang lên ( đấy là theo nó miêu tả)
_ Của bạn? ok, tả đi _ Nó nói giọng lạnh te
_A! ùm nó….. này, nó như thế nào vậy anh _ Đứa con gái ấp úng rồi quay sang hỏi nhỏ thằng bên cạnh ( nhưng mà trả nhỏ lắm vì nó nghe đc hết)
_ Nhìn mãi rồi mà không nhớ à? Đần thế _ Giọng thằng đó mắng đứa con gái
_ Anh có bao giờ cho em động vào cái điện thoại quý giá đó đâu mà…._ Đứ con gái nũng nịu
_ Hừ, màu đen, to hơn cái ipod, hàng độc, xịn , trị giá 200 triệu_ Hắn nói ( chậc tên này đang khoe của thì phải)
_À uh,.. bạn ời cái ế…….._Sau khi nghe xong đứa con gái bắt đầu miêu tả
_Thôi khỏi, đưa điện thoại cho chủ nhân đi _ nó thở dài ngao ngán
_Alo, tôi là chủ nhân đây. Trả điện thoại đây _ Giọng nam khá trầm vang lên thô lỗ
_Ờ, thế lên trường K.W mà lấy, bye _ nó nói ngắn gọn rồi cúp máy đi vào lớp.
_Thưa cô cho em vào ạ
_Em lên đây cho tôi
_Gì thế ạ?
_ Đưa điện thoại đây cho tôi!!
_Không ạ_ nó nói cái câu ế than nhiên như không, uy lực của cô giáo cũng chẳng át đc cái giọng sắc lạnh của nó..
_Gì? Cô muốn cãi lời tôi à? _ Cô giáo bắt đầu nổi đóa
_Không ạ. Điện thoại này không phải của em nên không đưa cho cô được, nãy chủ nhân của nó gọi tới bảo em tẹo tới lấy ạ. Cô thu em trả người ta kiểu gì? _ Giọng nó thản nhiên như không
_Cô….._ Cô giáo cứng họng
_Em thấy cô nên tiếp tục bài giảng thì hơn ạ. Cô thừa hiểu là em không rảnh để mà ngồi đấy nghịch điện thoại trong giờ mà! _ Nó nói chắc nịch nhưng biểu hiện trên nét mặt lạnh cũng chẳng hề thay đổi
_Ơ, ùm thôi đc rồi. Về trỗ đi và tôi muốn không có lần sau đâu đấy _ cô hất tay ra hiệu nó lui về
_Dạ _ nó buông 1 câu gọn lỏn rồi về trỗ trước những ánh mắt khâm phục của những đứa trong lớp
Tiết học được tiếp tục cho tới lúc trống đánh ra về. Nó cất sách vở vào cặp rồi đi ra cổng.Ngó nghiêng 1 lúc thì có 1 chiếc xe máy phân phối lớn đỗ ” xịch” lại ngày trỗ nó và 1 tên con trai cao hơn nó , to lơn nó tiến tới….
_Nhóc _ Hắn gọi nó ( chậc, hắn nhầm nó tưởng là boy vì giờ nó mặc 1 chiếc áo sơ mi rộng, ai gi-lê đen ngoài, quần ống côn, đi giầy thể thao, tóc thì ngắn cũn lại đội mũ le nên hắn trả thấy mặt đâu cả)
_ Chú gọi gì cháu _ Nó ngước lên nhìn buông ngay 1 câu làm thằng đố xuýt thì té (chậc, cũng tại nó rất ghét người khác gọi nó là nhóc này nhóc nọ lắm )
_Sặc, nhìn mặt tôi như thế này đáng tuổi chú nhóc à _ hắn nói
_ ờ _ nó buông 1 câu lạnh lùng
_Thôi, bỏ qua
1 2 3...41 »

Lượt xem: 16900
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...