loading...

* » » »

 Đừng đập đá nữa anh nhé

Đừng đập đá nữa anh nhé sv TienThinhPro(Admin)
* 22.05.2014 / 01:54
Đập đá, đối với thanh niên bọn mình, thì chả cần phải nói chắc ai cũng biết . Đối với nhiều người, đó là 1 niềm đam mê yêu thích. Và đối với nhiều người, nó là nguyên nhân gây ra các tác hại nguy hiểm bản thân, cho xã hội ...
Sau đây là 1 câu chuyện, mình vô tình lên Google search chữ đập đá và tìm được. Đó là trên Facebook của cô gái có người yêu là 1 anh chàng hay đi đập đá. Ngẫm lại, có 1 chút gì đó rất đáng thương và cảm động. Mời các bạn bỏ chút thời gian cùng mình đọc lại nhé ...
Hôm nay, đã là ngày thứ 3 mình chia tay nhau. Và chẳng thể nhớ được là lần thứ bao nhiêu anh nói với em lời cay đắng ấy. Và lần nào cũng vậy, em đã khóc ... khóc rất nhiều. Tại sao ông trời mang tình yêu của anh đến với em, để rồi cũng vì chính cái tình yêu ông trời đem đến đó ... lại làm em phải khổ sở như thế này.
Gần 1 năm yêu nhau, em nghĩ chúng ta đã quá hiểu rõ về nhau, nghĩ rằng càng hiểu về nhau nhiều, sẽ giúp mình tránh được những tranh cãi vụn vặt như thế này nữa.
3 hôm nay không gặp anh, đối với em ... là những ngày thật tồi tệ. Em đi học mà như người mất hồn ... chẳng 1 giây phút nào em không giành thời gian để nghĩ về anh. Người mà giờ chỉ luôn mang đến với em những ngày tháng đau khổ.
Em buồn lắm ... Em nhớ anh ... Em tự hỏi sao em lại có thể ngu ngơ, dại khờ khi cứ trông mong vào 1 tình yêu đã quá vô vọng. Liệu lần này sẽ có thể như bao lần khác, anh lại đến với em, lại nhắn tin, lại gọi điện ... lại làm lành ... ăn năn, xin lỗi ... Để rồi em như 1 con ngốc, tha thứ hết lần này đến lần khác, cho anh cơ hội ... để rồi ... Thôi ... em chẳng nói nữa. Chẳng hi vọng gì nữa đâu ...
Anh à ... anh khác trước nhiều quá, khác quá nhiều ... Anh chẳng còn là người con trai đáng yêu, trong mộng của em, cũng như của rất nhiều cô gái đã từng dại khờ như em tin vào 1 anh chàng hoàng tử tuyệt vời.
Chỉ cách đây 1 năm thôi, khi chúng ta mới quen nhau ... Ngày ấy, ta quen nhau và tin rằng sẽ là của nhau chỉ qua 1 ánh mắt ... Anh ngại ngùng, bẽn lẽn chờ đến cuối buổi sinh nhật của 1 người bạn, thẹn thùng chạy đến bên em xin số ... Rồi cũng kể từ cái hôm định mệnh đó, ta quen nhau, rồi trở thành 1 cặp từ lúc nào không biết ...
Em nhớ ngày đó, mỗi buổi sáng dù trời nắng hay mưa anh vẫn luôn có mặt ở ngõ nhà em, đợi em thức giấc rồi đưa em đi ăn sáng, đi học . Trưa trưa, anh lại bỏ công bỏ việc, ra cổng trường đợi đón em về ... Chiều mát, anh chở em đi lang thang lượn phố ... Đêm về, trước khi chìm vào giấc ngủ, lại nhẹ nhàng nhắn em những tin nhắn ấm áp yêu thương ...
Em nhớ ... nhớ những ngày mà em bị ốm, anh bỏ làm, bỏ việc ... mua trà sữa, xoài, ... đến cho em, hỏi han em đủ điều, lo lắng chạy khắp nơi mua thuốc, rồi dỗ dành bón cho em từng thìa cháo bắt em ăn ...
Em nhớ ... anh thỉnh thoảng vẫn bất chợt tặng em 1 bông hoa hồng dù chả vào dịp gì đặc biệt cả, anh bảo ... chỉ vì anh yêu em, nên muốn gây cho em 1 chút bất ngờ. Và đối với em, em cũng đâu có cần đòi hỏi gì quá cao sang đâu ... em chỉ cần như vậy , chỉ cần Tình Yêu của anh giản dị chân thành vậy thôi ...
Ngày ấy ... giờ xa vời quá phải không anh?. Giờ anh còn nhiều đam mê khác, sau cùng mới là em .
Trước đây anh ngọt ngào bao nhiêu, bây giờ anh cộc cằn, hay cáu bẳn, thỗ lỗ bấy nhiêu ... Trước khi quen em, anh là 1 người hiền lành, nhanh nhẹn, luôn chăm chỉ làm ăn, vùi đầu vào công việc anh yêu thích. Hồi đó, anh cũng rất đẹp trai, phong độ, anh đã nhiều lần làm em phải ghen với những cô gái xung quanh anh, biết anh có người yêu rồi mà vẫn mơ tưởng ... mà giờ ... anh gầy gò, chậm chạp, mặt mũi phờ phạc , nổi bao nhiêu mụn, gò má hóp lại, người ẻo lả dơ xương, rồi thỉnh thoảng ngơ ngơ, hay quên, đãng trí ... hậu quả của bao nhiêu hôm thức đêm, không ăn không ngủ ... phải chăng cũng chỉ vì anh nghe những người bạn của anh lao vào những cuộc ăn chơi vô bờ bến, sĩ diện, nể nang chúng nó mà những ngày tháng không có em bên cạnh ... anh tập tành hút cỏ, rồi cắn thuốc lắc ... và giờ anh còn cả biết đập đá nữa ...
Em chẳng phải 1 con ngốc, mà chẳng thể ngu ngơ khi không hiểu chúng là những thứ độc hại như thế nào ... Vậy mà em vẫn tin anh, tin vào những lời biện minh dối trá mỗi khi anh phê pha, thanh minh rằng : Ui dời, thanh niên bây giờ ai chả thế, thử 1 tí cho biết thôi. Làm sao mà nghiện được hả em, có là tỉ phú mới có tiền mà nghiện ... yên tâm đi, rồi anh sẽ bỏ thôi mà ... ...
1 lần, rồi 2 lần ... rồi chả nhớ bao nhiêu đêm em nhắn tin, gọi điện anh không trả lời ... gọi vào máy bàn hỏi mẹ anh rằng anh có nhà không cũng chẳng có. Em biết, những đêm đó anh đã dối em, bỏ đi đập đá cùng những gã bạn thân mà anh tin tưởng, phê pha, mơ tưởng trong cái thứ chất độc giết người ấy.
Trời ơi, em phải làm sao đây? Em phải làm sao khi bao nhiêu lần em giận dỗi, nói lời chia tay, không bao giờ gặp anh nữa ... để rồi sau mỗi lần đó, anh lại nhắn tin, gọi điện cho em liên tục, nói luyên tha luyên thuyên, khóc lóc ăn năn với em đủ đường ... anh quỳ xuống dưới chân em, thề thốt hết lần này đến lần khác rằng sẽ không bao giờ chơi nữa, hay tại anh chẳng muốn chơi mà bọn nó cứ rủ, rồi vì tại em làm anh buồn nên anh mới chơi, anh xin em lậy em ... không có em anh chết mất ...
Và chỉ có 1 con ngốc như em mới tin đi tin lại vào những lời đó ... để rồi mỗi khi anh dần dần tỉnh thuốc, anh trở thành 1 con người khác, cáu bẳn, quát tháo ... sẵn sàng sửng cồ, chửi rủa : câm mồm vào, biết cái quái gì mà nói, cô là cái thá gì ... tôi chơi là quyền của tôi, cô cút đi ... mắng chửi em chẳng tiếc lời mặc dù em chả làm gì sai.
Đã nhiều đêm em say, nhiều đêm em uống rất nhiều rượu, nhiều bia bên những người bạn thân của mình mà anh chẳng biết. Em lại khóc, em gào lên, đập phá mọi thứ. Tại sao anh không còn là anh yêu của ngày xưa nữa? Tại sao anh lại làm thế với em? Em có làm gì nên tội nên tình đâu? Em có quá đáng không khi cấm anh không chơi thứ đó? Là em sai sao? Em sai sao hả anh?.
Rồi em muốn ra đi, em chẳng còn niềm tin ở 1 người đã quá thay đổi ... thì anh lại ốm, lại ho, lại đau họng ... người gầy rạc, bơ phờ ... lại ốm, lại đi truyền nước ... để rồi nhìn cảnh anh như vậy, em lại không nỡ ra đi ... trời ạ!.
Em nhớ có hôm 2 giờ sáng khi em đang ngủ, anh gọi điện cho em, bảo rằng nhớ vợ lắm, rồi ra ngõ cho chồng gặp 1 tí ... em vừa bất ngờ, vừa hạnh phúc nghĩ rằng anh yêu và nhớ em nhiều vậy sao? Ra đến cửa, nhìn vào đôi mắt díu díu, khuôn mặt dại dại ... bất chợt ôm chầm lấy anh, nói luyên tha luyên thuyên đủ các thứ trên đời ... Em biết, anh vừa chơi xong ... Em vừa buồn cười, lại vừa thương ... để rồi lại ôm anh vào lòng, nói những lời đau xót từ đáy con tim ... khuyên anh về nghỉ ngơi đi, tình cảm trong em dù phai nhạt, nhưng vẫn còn yêu anh nhiều lắm ...
Phải chăng chỉ có những lúc phê pha như thế này anh giờ mới thấy yêu em? Nhớ em? Liệu khi mà anh tỉnh lại, hết thuốc trong người ... anh liệu còn nói được những lời ngọt ngào như thế này? Hay lại suốt ngày cáu bẳn,chửi rủa em chả khác gì 1 người xa lạ?.
Anh ơi, em phải làm sao để anh xa rời khỏi cái chất độc đấy? Phải làm sao để anh từ bỏ những cám dỗ đó mà về bên em? Phải làm sao khi
1 2 »

Lượt xem: 1648
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...