loading...

* » » »

 Đừng gọi Diana

Đừng gọi Diana sv TienThinhPro(Admin)
* 09.10.2014 / 23:37
Tôi vào cửa hàng tạp hóa, nghiêng ngó một hồi, không thấy bà chủ quen thuộc đâu cả. Chỉ thấy một anh chàng năng động, khá duyên với nụ cười tươi khi trả tiền thừa cho khách. Xem ra, hôm nay, anh ta đứng hàng. Chắc là con trai bà chủ !?
Tôi ngần ngừ, vẫn đôi mắt xăm soi xem bóng dáng bà chủ ở chỗ nào.
- Bé con ! Mua gì để anh lấy giúp ?
Trời ! Hắn cười toét miệng, gọi tôi "bé con", trong khi tôi cao 1 mét 60, đang là sinh viên năm nhất Đại Học. Mà bản thân hắn, cùng lắm cũng chỉ trạc tuổi tôi chứ mấy ? Hay, hắn gọi ai mà tôi tưởng nhầm là mình ? Tôi quay ngược quay xuôi xác minh xem có "bé con" nào ?
- Gọi cô đó ! Cô định mua gì ? Sao cứ đứng trơ ra thế ?
- À, ừ... Tôi mua... Bà chủ ở đâu vậy ạ !?
- Cô định mua bà chủ hả ? Tôi không có bán mẹ. - Hắn đùa, làm tôi phát ngượng.
- Tôi... Tôi hỏi bà chủ !
- Mẹ tôi trong nhà.
- Bạn... gọi giùm bà chủ ra được không ?
- Mẹ tôi bận. Cô mua gì, cứ bảo tôi. Tôi bán hàng cũng chuyên nghiệp lắm ! - Hắn cười toét cái miệng. Trời ơi... ! Nụ cười của hắn sắm ở đâu ra mà nhìn hay dữ thế chứ !? Cũng may, tôi không phải là đứa dễ bị "mỹ nam" mua chuộc. Tôi vẫn cứ trung thành với cái thông điệp:
- Tôi... muốn gặp bà chủ !
- Mẹ tôi bận. Phiền phức quá ! Hay cô đi hàng khác có bà chủ đứng hàng mà mua vậy !
- Ở đây, có mỗi hàng tạp hóa này mà ! - Tôi lí nhí.
- Thế thì ra chợ.
- Chợ... xa lắm !
- Xa thì ráng phóng xe ra.
- Không...
- Ơ hay cái cô này ! Thế có mua không thì bảo !? - Anh chàng bẳn lên.
Tự nhiên, nước mắt tôi chảy. Nghĩ mà tủi. Cái cảnh xa nhà... Nhớ cái quảng cáo cứ réo rắt: "Làm con gái thật tuyệt !", nhưng... Xem trong tình huống này, có tuyệt được không ? Bụng tôi, đang âm ỉ đau. Bực cả mình !
- Hôm nay, mình gặp cá Sấu rồi. Nói có thế mà khóc. - Hắn lẩm nhẩm đủ để lọt lỗ tai tôi.
Tôi lủi thủi quay ra, chân nặng như đeo đá. Những lần trước, trong tình cảnh này, bà chủ rất tâm lý với tôi...
- Bán cho cô diana có cánh !
Tôi giật bắn mình, quay ngoắt lại. Người phụ nữ chừng khoảng 40 tuổi, đang chờ lấy hàng. Anh chàng loay hoay, cười trừ:
- Cái đó... Mẹ cháu để chỗ nào hả cô ? Cô lấy giúp cháu với !
- Ừ, hôm nay, con trai phụ giúp mẹ hả ? Ngoan quá !
- Vâng. Mẹ cháu bận. Được ngày nghỉ, cháu giúp.
Người phụ nữ vui vẻ, rất tự nhiên lấy thứ mà cô cần. Còn hắn, tỉnh bơ cười toét cái miệng nói chuyện với khách. Tôi thì chới với, chỉ muốn ào vào níu áo người phụ nữ cầu cứu: "Cô mua giúp cháu với !", nhưng...
- Cháu bao nhiêu tuổi ? Còn đi học không ?
- Cháu 19. Đang sinh viên năm nhất Đại Học Kinh Tế !
Ôi... ôi... Cần mà không mở được miệng. Tôi tái cả mặt, không cần biết trời đất gì, ngồi thụp xuống, khóc.
- Cô ơi ! Con nhỏ đó nó sao á ? Vào mua hàng mà nhất định đòi gặp bà chủ. Bây giờ ngồi đó khóc. Nó có vấn đề phải không cô !?
Tiếng của hắn bô lô ba la như cố tình phóng thanh để tôi nghe thấy. Xấu hổ, mà tôi không biết xoay sở thế nào !
- Ừ, thôi. Cô chỉ mua có thế. Cảm ơn cháu nhé ! Để cô qua xem luôn...
- Sao vậy con ? Đứa nào khóc ?
A ! Tiếng của bà chủ. Nhưng... là từ trong nhà vọng ra. "Bà" ơi... ! Sao "bà" không ra lúc cháu cần gặp "bà" gấp ? Tôi vẫn cứ ngồi ru rú.
- Sao vậy cháu ? Đau ở đâu à ? - Người khách nữ tỏ vẻ quan tâm.
Tôi ngước dậy. Trời ơi ! Sao lúc này, tôi khao khát đôi mắt của mình biết nói thế ! Cô khách chẳng hiểu gì khi nhìn tôi đang có vẻ thê thảm. Ước gì, cái túi đồ cô xách trên tay là của tôi ! Mong cái tên "có duyên" hết sức kia tạm thời biến mất. Chính vì hắn "có duyên" quá, mà tôi bỗng hóa "vô duyên".
- Ừ, con gái ! Mẹ mua rồi. Mẹ về ngay đây ! - Cô khách lên xe máy, cập rập phóng đi sau khi nghe điện thoại. Nhưng, không quên ngoái lại, bảo tôi: - Bà chủ có trong nhà đấy cháu !
Chết tôi rồi... ! Tôi... không đứng dậy được rồi ! Cái số làm con gái của tôi nó chật vật, thất thường. Tôi quên là mình có khả năng "tái ngộ" với "bệnh tiểu thư" trước hẹn, giờ thì...
- Này ! Đứng dậy đi chứ ! Ngồi đó khóc làm mất mỹ quan cái cổng nhà tôi quá !
Đồ thần kinh ! Tôi đã nín khóc rồi mà hắn cứ réo lên, làm tôi chỉ muốn chui tọt xuống cái lỗ cống trước mắt. Trời ơi... ! Tôi ngu thật. Đúng hơn là... cái giai đoạn này nó làm tôi bị ngưng trệ dây thần kinh minh mẫn thì phải. Bây giờ, mới nhớ có cái điện thoại. Tôi mở máy, tìm số con bạn thân:
- A lô ! Mày ơi... Đến cửa hàng tạp hóa mà bọn mình hay mua đồ, cứu tao với !
- Mày sao thế ?
- Tao... ngồi đợi mày nha ! Đến mau nha. Đến sẽ biết.
- Xin lỗi mày ! Tao không đến được đâu !
- Sao thế ?
- Tao vừa bị ngã xe. Đang ở bệnh viện.
- Trời ! Mày bị ngã thế nào ? Có nặng lắm không ?
- Không. Nhưng bác sĩ đang băng vết thương.
- Ừ, thôi. Không bị nặng là an tâm rồi. Gặp mày sau nha !
- Ừ, nhưng... mày sao mà cầu cứu tao ?
- Không sao. Về tao nói...
- Ừ... !
Tôi tiếp tục bấm máy gọi đứa bạn khác. Đối phương chưa kịp bắt máy, tôi đã giật thót vì bị ai ném bộp một túi đồ vào đùi.
- Này, cầm lấy ! Có thế mà ngại à ? Sao giống con gái thế kỷ trước thế ?
Tôi hết sức ngỡ ngàng. Nhìn túi đồ, rồi lại ngước nhìn "cậu chủ hàng tạp hóa".
- Mẹ tôi đích thân lấy, dặn đưa cho cô !
- Bà... chủ... !?
- Chứ còn ai vào đây nữa ? Cô là khách quen phải không ?
Tôi gật gật.
- Thấy cô đòi gặp mẹ tôi bằng được. Tôi phá lệ, thông báo giùm. Té ra là... - Hắn đang nói, chợt phì cười. Tôi thấy cái bản mặt "đáng ghét" của hắn cũng như đỏ lên, làm tôi ngượng chín.
- Thôi, làm gì thì làm ! Đừng có ngồi trơ trước cổng hàng nhà tôi, đuổi hết khách đi đó.
Hắn nói xong, rút điện thoại, vừa đi về phía trước vừa sang sảng giọng:
- Bây giờ, tao qua nhà mày !
A ! Hắn đi ra ngoài. Trời ơi... ! May mắn cho tôi quá. Đa tạ chư vị Thánh Thần hiểu được khổ tâm của tôi...
Nhưng... tôi lại không kịp "đa tạ" hắn, vì hắn đã cách xa tầm mắt tôi hàng 6 - 7 mét...
Tôi ôm gọn túi đồ, vồn vã đi ngược vào.
Bà chủ đang đứng hàng, nhìn tôi, nói:
- Cô đang bận mà nó kéo ra, bắt đứng hàng. Nó cố tình đi chỗ khác để cháu thoải mái.
Tôi thoáng chững lại, mặt không khỏi nóng ran lên.
- Vào đi cháu !
Tôi cảm ơn bà chủ, hấp tấp bước qua cánh cửa. Tôi đã quen địa thế ở ngôi nhà này, bởi mấy lần cần thiết đều được bà chủ cho vào trong... Bà chủ rất tốt bụng. Tôi cũng thỉnh thoảng trông hàng giúp bà mỗi khi đến mua đồ mà bà đang bận việc khác. Thành ra, bà hiểu và tin tưởng tôi...


Sự việc "quê" muốn độn thổ ấy qua đi, cứ ngỡ tôi đã "hết duyên" với hắn. Ai ngờ... "hữu duyên thiên lý năng tương ngộ". Một lần tình cờ, đang cùng cô bạn ngồi uống nước trong quán giải khát chuyên phục vụ sinh viên, tôi gặp lại hắn, trong vai trò "bồi bàn". Hình như... hắn có khiếu "thu tiền của người khác" thì phải. Thấy tôi, hắn ngỡ ngàng thoáng chốc, rồi buột miệng:
- Diana !?
Tôi không tránh khỏi đỏ bừng mặt. Cái tên... chết tiệt ! Mọi lần có thấy hắn xuất hiện ở cái quán này đâu chứ ? Thế mà hôm nay, tự nhiên ở đâu "lòi" ra, lại còn thản nhiên khơi gợi cảm giác... "làm con gái thật... tệ" của tôi nữa chứ. Cô bạn thân của tôi nghe thấy, phá lên cười. Mặc dù, nó chẳng hề biết cái tên bồi bàn trước mắt chính là "oan gia" của tôi.
- Khéo quá ! Tôi vừa mới nhận việc hôm qua, hôm nay
1 2 3 »

Lượt xem: 2349
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...