loading...

* » » »

 Em có thể yêu anh một lần nữa được không

Em có thể yêu anh một lần nữa được không sv TienThinhPro(Admin)
* 06.08.2014 / 19:21
từ chối tất cả lời mời của lũ bạn, đứng chờ ở ngoài cổng nhà cô nhóc. Cô ấy có thói quen chủ nhật hay đi mua đồ cho cả nhà (mẹ cô ấy luôn phải trực vào chủ nhật). Nhìn thấy cô ấy tim tôi như đập loạn lên vì vui. Nhưng tôi vẫn phải tỏ ra thờ ơ như mọi ngày. Đưa tay xoa đầu cô nhóc, tôi cố tình trêu trọc để xua tan đi sự vui mừng quá lố của mình…
Trong siêu thi tôi thấy cô ấy cứ nhìn mãi lọ kem dưỡng da ấy. Hình như cô ấy rất thích nó. Sắp đến sinh nhật cô ấy rồi. Tôi muốn tặng nhưng lại vì cái tính sĩ diện nên đành giả vờ hỏi mua cho cô bạn gái hờ nào đó của mình. Nếu nói là mua tặng cô ấy thì biết giải thích ra sao? Tôi không thể thừa nhận mình yêu cô ấy được….
CHƯƠNG III
Đang ngủ thì điện thoại reo.
- A lô?
- Tôi đây.
Nó tỉnh ngủ hẳn, bật dậy. Là hắn, nhưng sao giọng lại lạ thế, như đang cố gắng kìm nén cảm xúc lại vậy.
- uh. Sao thế? Có chuyện gì thế?
- Bà…gặp nhau ở công viên gần nhà nhá.
Cụt ngủn mỗi một câu rồi tắt máy. Nó thấy lo sợ. Chưa bao giờ nó thấy hắn như vậy. Với tốc độ nhanh nhất nó khoác áo vào rồi nhẹ nhàng mở cửa. bây giờ mới 3h sáng. Nó không muốn đánh thức bố mẹ dậy.
Hắn ngồi vắt vẻo trên cây nhãn mà lúc bé hai đứa vẫn hay trèo. Bây giờ cái cây cao quá, nó vất vả lắm mới trèo lên được chỗ hắn ngồi.
- ông làm gì ở đây vào cái giờ này?
- …
- Đừng nói là cả đêm ông không về nhà đấy nhá.
- Tôi đã gặp “mẹ”!
Nó lặng người đi. Rồi choàng tay ôm lấy hắn. Người hắn khẽ run lên.
Hắn vốn là trẻ mồ côi, được bố mẹ hắn bây giờ nhận về nuôi. Hắn coi họ như cha mẹ ruột của mình.
- sao lại gặp được? Bao nhiêu năm rồi mà? – nó thắc mắc
- bà ấy đến gặp tôi…cầu xin sự tha thứ….
Hắn cười nhạt.
- bao nhiêu năm qua…chưa một lần hỏi thăm…chưa một lần gặp gỡ…giờ lại….
- vậy ông nói sao?
- Tôi nói tôi đã có một gia đình đầy đủ! Nhưng …
- Sao?
- Bà ấy sắp chết rồi…và muốn tôi ở bên cạnh…
- ….
Nó không nói gì. Hắn ngẩng lên nhìn nó, mỉm cười:
- sao không nói gì? Bình thường bà nói nhiều lắm mà?
- Tôi sẽ không khuyên ông làm gì…một khi ông đã quyết định không ai thay đổi được và cũng chẳng nghe ai…
- Uh
- Cũng không an ủi ông đâu…ông ghét nhất là thấy mình yếu đuối trước mặt người khác
- Uh
- Khi nào thấy có thể giãi bày được thì lúc đó gặp tôi.
- Uh
- vậy về thôi. Sương nhiều lắm, không tốt cho sức khỏe.
Nó nhảy xuống, thấy nhói ở chân nhưng vẫn bước đều. Hắn đã xuống và đi bên cạnh nó. Song song nhưng không đứa nào nói câu gì.
Gần về đến nhà nó thì hắn kéo tay nó giữ lại
- tại sao lại đối tốt với tôi như vậy?
- câu trả lời có quan trọng không?
- Có!
- Tôi thích ông! Không! Yêu mới đúng chứ.
Hắn mở to mắt nhìn nó. Nó cũng không hiểu sao lại nói vậy. vì bóng dáng cô đơn của hắn chăng?
- tôi..tôi..vào nhà đây…ông..về..nhá.
Lắp bắp được mấy từ rồi kệ hắn đứng như phỗng ở đấy nó phi thẳng vào nhà. Tựa lưng vào tường, nó thở dốc. nó vừa làm gì thế này? Sau này đối diện với hắn thế nào đây? Thò tay vén rem cửa, nó ngó ra ngoài. Hắn đã về nhà. Nó thở dài, bước lên lầu.
***
Tôi không phải là con ruột của cha mẹ tôi. Mẹ đẻ tôi là người Pháp, bà sang đây làm việc trong một chương trình liên kết với Việt Nam. Bà gặp và yêu cha đẻ tôi. Nhưng ông ta đã nhẫn tâm bỏ mặc bà với cái thai được 5 tháng để cưới con giám đốc học viện mà ông ta làm việc. Đau đớn và tuyệt vọng nên khi sinh tôi ra bà đã gửi tôi lại cô nhi viện và trở về Pháp. Sau đó tôi được cha mẹ hiện giờ đón về nuôi. Tôi rất hận me ruột mình nhưng khi bà trở lại, cầu xin tôi tha thứ tôi đã không thể bỏ mặc được. Tôi hiểu nỗi đau bị phản bội của bà và cũng thấy được sự ray rứt và hối hận khi bà bỏ tôi lại Việt Nam. Nhưng quan trọng nhất là bà chẳng còn sống được bao lâu nữa. Cha mẹ tôi đã khuyên tôi nên ở cạnh bà lúc cuối đời này.
Và tôi đồng ý.
Nhưng…
Ở nơi đây còn một người vô cùng quan trọng đối với tôi…
Cô nhóc đó…
Sẽ làm gì, nói gì khi nghe tôi thông báo tin này?
Và …tôi không ngờ rằng…CÔ NHÓC YÊU TÔI…
Tim tôi đau hơn là vui sướng. Tôi không thể ở bên cạnh cô ấy được. Tôi sợ mình sẽ như cha ruột: bạc bẽo, vô tâm. Tôi sợ cô ấy tổn thương, sợ làm cô ấy đau….
Tôi lựa chọn chạy trốn…
****
Nó phải học cả ngày, họp nhóm môn này, thuyết trình môn kia. Mệt rã rời.Vừa lết cái thân tàn tạ vào nhà mẹ nó đã thông báo:
- Con biết gì chưa? Minh đi Pháp rồi.
- Hả??? mẹ nói gì cơ?
Nó hốt hoảng kêu lên. Khuôn mặt mẹ nó đượm buồn. bà rất quý hắn nên không thể đùa được.
- Mẹ nói thật đấy. 6h nó bay.
Nó nhìn đồng hồ. 5h35.
- Này! Không kịp đâu Nguyệt!!
Giọng mẹ nó gọi ở đằng sau nhưng nó không nghe thấy gì cả. Nó đi với tốc độ nhanh nhất có thể. Phải gặp được. Chưa nói gì sao đã bỏ đi. Còn lời tỏ tình của nó nữa. Đến sân bay là 6h kém 5. Vứt cái xe lăn lóc, nó chạy đi tìm hắn, gào tên hắn. Biển người mênh mông bóng dáng hắn ở đâu? Thông báo chuyến bay đi Pháp đã cất cánh. Nó thẫn thờ nhìn chiếc máy bay lao vút lên bầu trời.
Mẹ nó lo lắng khi nó thất thểu bước vào nhà.
- con có sao không?
- Con không sao. – nó đáp mà cổ họng đắng ngắt.
- ừm. Minh nó nhờ mẹ chuyển cho con cái này.
Mẹ nó đưa cho nó một tờ giấy gấp tư và một chiếc hộp. Nó mở chiếc hộp: một dây chuyền hình mặt trăng. Mặt trăng khuyết. Tay nó run lên khi mở tờ giấy ra.
XIN LỖI!
Mắt nó cứ nhìn chằm chằm vào hai chữ trên mảnh giấy. Rồi nó bật cười. Tất cả đây sao? Mọi thứ được hắn gói gọn trong hai chữ này thôi sao? Đây là câu trả lời của hắn dành cho nó ư? Nó quỳ xuống sàn nhà, từng giọt nước mắt thi nhau rơi xuống, làm nhòe đi chữ viết trên giấy. Mẹ nó ôm lấy nó, giữ đầu nó gục vào vai bà. Cứ thế nó khóc đến mệt lả rồi thiếp đi.
Khi nó tỉnh dậy thì trời đã sáng. Trang đang ngồi nhìn nó, sự lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt.
- mày tỉnh rồi à? Thấy trong người thế nào?
- Sao mày lại ở đây?
- Hởi vớ vẩn. cứ nằm xuống đi.
- Đầu tao đau quá. Tim còn đau hơn, mày ạ! – nó cười
Trang ôm nó khóc nức lên. Nhưng mắt nó sao cứ ráo hoảnh.
CHƯƠNG IV
5 năm sau.
Hôm nay là chủ nhật. nó đang nằm nướng trên giường thì nghe giọng mẹ nó gọi:
- Nguyệt! xuống đây mẹ nhờ chút.
- Gi vậy mẹ?
Uể oải bước xuống bếp, nó ngáp ngắn ngáp dài nhìn mẹ tất bật trong bếp.
- hôm nay là ngày gì mà mẹ làm nhiều món thế?
- Cha bố cô! Hôm nay sinh nhật bố cô mà cũng không nhớ à?
- Hi hi. Con đùa thôi.con mua quà cho bố rồi mà. Mẹ cần con giúp gì không?
- Sang mời cô chú Thanh đến ăn cơm.
- Vâng.
Nó bấm chuông. Cửa mở, dì Thanh ngó đầu ra, nhìn thấy nó thì mỉm cười hiền hậu:
- Nguyệt đấy hả?
- Vâng. Con chào dì. Bố mẹ con mời chú dì sang ăn cơm. Hôm nay là sinh nhật bố con.
- Uh. Chú dì chuẩn bị một chút rồi sang ngay. Con vào nhà chơi.
- Dạ thôi khỏi dì ạ. Tuấn đâu hả dì?
- Ôi dào. Nó đi chơi rồi, có mấy khi nó ở nhà đâu. Nó giống hệt thằng Minh…
Mặt nó sa sầm lại khi nghe tên hắn. kể từ ngày hắn đi, giống như phản xạ có điều kiện, cứ nghe tên hắn là mặt mày tối lại, lạnh tanh.
Dì Thanh dường như cũng biết mình lỡ lời nên vội lảng sang chuyện khác. Nó đáp lời dì mấy câu rồi xin phép về trước. Ngôi nhà này khiến nó thấy khó thở, ngột ngạt trong lồng ngực. Ngôi nhà tràn ngập hình ảnh
« 1 2 3 4...68 »

Lượt xem: 108553
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...