loading...

* » » »

 Em có thể yêu anh một lần nữa được không

Em có thể yêu anh một lần nữa được không sv TienThinhPro(Admin)
* 06.08.2014 / 19:21
của hắn…
Tiệc sinh nhật của bố nó làm đơn giản nhưng ấm cúng. Tuấn – em trai hắn không biết mua từ đâu về chai rượu sâm panh to đùng, điệu nghệ khui rượu như trên phim. Nhưng rượu lại phun ra bắn tung tóe lên người nó. Thằng bé mặt biến sắc xin lỗi rối rít khiến cả nhà phì cười.
22h30. tiệc tàn. Nó đang loay hoay rửa bát đĩa thì mẹ nó bước vào:
- Nguyệt này.
- Dạ?
- Thứ bảy tuần tới …ừm..
- Sao mẹ ngập ngừng thế? Có chuyện gì quan trọng lắm ạ?
- Không. Không có gì. Mẹ chỉ hỏi con có rảnh buổi chiều không?
- Con phải đi lấy hồ sơ cho sếp ạ.
- Uh. Thôi rửa nhanh rồi đi ngủ. mai còn đi làm.
- Vâng. Nhưng không có việc gì thật hả mẹ?
- Uh.
Ngả người xuống giường, nó nhắm nghiền mắt. trong bữa tiệc thỉnh thoảng cái tên hắn vô tình được nhắc đến khiến tim nó thắt lại.
Thông qua mẹ, nó biết được mẹ hắn đã mất được 4 năm rồi. bà ấy là người Pháp nên muốn được yên nghỉ tại quê nhà. Hắn cũng học tiếp ở Pháp và có công việc ổn định. Hắn vẫn liên lạc thường xuyên với bố mẹ và thỉnh thoảng còn gọi cho mẹ nó nữa. Nhưng…tại sao không gọi cho nó? Nó vẫn giữ nguyên số điện thoại, chỉ mong hắn một lần gọi cho nó, dù chỉ là những câu khách sáo. Tại sao không một lần liên lạc? hắn ghét nó, muốn tránh nó như thế sao? Nước mắt lăn dài trên má thấm vào gối.
****
Nó cùng Trang đi chọn đồ. Ngày mai Trang ra mắt nhà người yêu. Người yêu Trang chẳng phải ai xa lạ mà là “ông sếp khó tính” của nó. Một lần Trang đến tìm nó thì gặp lão ấy và …đùng..cả hai trúng sét ái tình. Lão ấy hơn tụi nó 5 tuổi. cả hai hẹn hò được 2 năm rồi và quyết định cuối năm nay cưới.
- mai là thứ bảy. mày định làm gì?
Trang vừa ướm cái váy nó đưa vào người vừa hỏi nó.
- hứ! nhờ phúc của lão Hưng nhà mày mà chiều mai tao phải đi lấy hồ sơ ở chi nhánh.
- Vậy hả? – Giọng Trang có vẻ thất vọng khiến nó ngạc nhiên.
- Sao mày thất vọng thế?
- Chả lẽ mày không biết…
- Biết gì?
- À…ừm…không, ý tao là mày không biết đến ra mắt nhà chồng tương lai khổ sở thế nào à?
- Uh. Nhưng liên quan gì?
- Thì anh Hưng phải dồn hết tâm trí cho tao nên việc cơ quan phải nhờ đến mày.
- Hứ. đúng là có chồng rồi thì khinh bạn. cẩn thận tao không làm phù dâu cho mày đâu.
- Đừng có thế chứ - Trang la lên
Nó phì cười, cốc nhẹ vào đầu con bạn. Con gái đang yêu thật ngốc nhưng cũng dễ thương vô cùng. Bất chợt một nỗi buồn thoáng qua trong ánh mắt nó.
***
Dắt xe vào trong sân nó làu bàu rủa Hưng. Thứ bảy mà không cho người khác nghỉ ngơi. Bây giờ là 6h30 tối. Bụng nó bắt đầu biểu tình rồi. Trong nhà hình như có khách. Tiếng cười nói râm ran. Bước vào phòng khách thì nó thấy bố mẹ đang nói chuyện với ai đó. Người đó chắc còn trẻ, mái tóc đen nhánh, dáng người cao ráo. Người đó quay lưng lại với cửa ra vào nên nó không nhìn thấy mặt. Có cả nhóc Tuấn nữa. Nhìn thấy nó, bố nó ra hiệu cho nó bước lại gần:
- về rồi hả con? Con xem ai này!
- Ai ạ?
Người đó quay lại. Nó cảm giác như thời gian bỗng ngừng lại. Mắt nó mở to. Đầu óc choáng váng.
Là hắn. hắn đã quay trở về.
Hắn mỉm cười nhìn nó.
Niềm vui trào lên trong nó. Hắn đã về, đã về rồi.
Nhưng nỗi tức giận trong nó còn lớn hơn, cuồn cuộn, lấn át đi cái niềm vui nho nhỏ kia.
Nó không nhìn hắn, khuôn mặt lạnh tanh:
- con hơi mệt. con xin phép.
- Ơ này! Nguyệt!...
Kệ bố gọi với theo nó lao nhanh lên phòng. Tựa lưng vào cửa rồi trượt dần xuống nền nhà. Tim nó đập nhanh quá, lồng ngực như sắp vỡ tung. Nó thở dốc. Đã rất hận, rất hận…Nhưng cái niềm hy vọng hắn quay trở về vẫn thường trực trong nó. Dù không thích, không yêu nhưng hãy quay về bên nó, để nó là con bé hàng xóm đáng ghét của hắn.
Cuối cùng đã quay về. 5 năm…Thời gian cứ trôi qua, vết thương trong lòng nó vẫn nhức nhối, đau buốt khiến nó không có một ngày yên ổn. Tự nhủ hãy để hắn biến mất hoàn toàn khỏi cuộc đời của nó nhưng …Hắn về, cả nhà nó biết, cái Trang cũng biết, chỉ nó là không…
Nước mắt thi nhau tuôn rơi. Nó bịt chặt miệng để không phát ra tiếng. Cả người rung lên bần bật. Khó thở quá….
***
5 năm qua, trong tâm trí tôi lúc nào cũng tràn ngập hình ảnh của em. Mẹ đã gửi cho tôi ảnh của em mà mẹ chụp được. Cả video quay vào ngày tết nữa. 5 năm, cố dằn lòng không ngay lập tức bay về Việt Nam để gặp em. Tôi cố gắng học và làm việc điên cuồng để quên em. Nhưng không được. Đối với tôi, em là không khí – thiếu sẽ không sống được. Nhưng không khí lại không thể nắm bắt …
Khi mẹ nói em lại có người theo đuổi và lần này mẹ không thấy em cự tuyệt người ta, tôi như điên lên vì ghen tức. Và tôi quyết định về Việt Nam.
Cả nhà ra sân bay đón tôi, cả cô chú Bằng nữa. Nhưng ngó mãi mà tôi không thấy em đâu cả. Cô Bằng nói là em còn phải làm việc. Tôi thấy tim mình chùng xuống vì thất vọng.
Khi gặp nhau ở nhà em, em thờ ơ nhìn tôi như một người xa lạ. Tôi hiểu rằng em vẫn còn giận tôi. Và tôi thấy vui vì trong em tôi vẫn còn tồn tại.
Lần này, dù có gì xảy ra tôi cũng sẽ không bỏ cuộc, tôi muốn em chỉ thuộc về riêng tôi…
CHƯƠNG V
Đã một tuần kể từ ngày hắn về nước. Cũng là một tuần nó đi sớm về muộn. Ra khỏi nhà lúc sáng tinh mơ, khi mọi người chìm vào giấc ngủ nó mới mò về. Nó cắm đầu vào công việc, nhận thêm dự án mới, ăn uống đều ở công ty. Mọi người nhìn nó như người ngoài hành tinh. Lão Hưng thì gào lên:
- Em tha cho anh đi. Trang mà biết lại bảo anh bóc lột em.
Đông – đồng nghiệp,cũng là “cái đuôi” của nó nhìn nó lo lắng:
- Em làm sao thế? Có tâm sự gì à? Sao lại điên cuồng làm việc thế?
Bố mẹ sau mấy lần khuyên nhủ không được thì đều thở dài. Nó biết mọi người lo cho nó nhưng nó cần sự bận rộn. Nó không cho phép mình nhàn rỗi.
- Mày định trốn tránh đến bao giờ? Con ngốc kía.
Đang làm việc thì bị Trang gọi ra và mắng té tát. Nó bình thản nhìn con bạn mặt mũi đỏ bừng lên vì giận:
- có việc gì không? Tao đang làm việc. Tao không muốn bị trừ lương đâu.
- Mày có nghe tao nói không đó? Mày cứ thế này tao sẽ bảo anh Hưng trừ lương mày luôn.
- Ê! Vô lí vừa thôi nhé. Tao có làm gì sai đâu?
- Mày…
- Thôi nhá! Không có gì thì tao vào làm tiếp đây. Mày có gặp với ông xã thì cứ việc.
- này! Tao chưa nói xong mà?
Trang gào lên khi thấy nó bỏ đi. Nó măc kệ con bạn, tiếp tục ngồi ào bàn làm việc, chúi đầu vào tập hồ sơ Đông vừa đưa. Trang thở dài nhìn nó rồi rút điện thoại ra:
- A lô? Em muốn nói chuyện với anh. Ngay bây giờ!
….
*****
Em vẫn còn giận tôi. Em cố tình tránh mặt tôi mọi lúc mọi nơi. Em lao đầu vào làm việc một cách điên cuồng. Mẹ tôi nói bố mẹ em lo lắng lắm nhưng không thể nào khuyên nhủ được em. Trang – cô bạn thân của em đã gọi cho tôi và đe dọa rằng nếu tôi không đưa em trở về trạng thái bình thường thì cô sẽ không để tôi yên thân. Tôi bật cười. Em vẫn trẻ con như thế…
****
Nó vươn vai rồi nhìn đồng hồ. 21h30. Tối thế rồi à. Nó vẫn chưa ăn tối. Đưa tay xoa cái bụng rỗng không đang biểu tình, nó quyết định tắt máy tính và đi ăn. Cả phòng làm việc vắng hoe, mọi người đã về cả rồi. Tắt đèn, khóa cửa, nó bước xuống tầng. Dưới tầng 1 có một bóng người đang đứng dựa vào tường. Nó nheo mắt nhìn. Là Đông. Thấy nó anh mỉm cười:
- Cuối cùng cũng chịu nghỉ rồi
« 1 2 3 4 5...68 »

Lượt xem: 108194
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...