loading...

* » » »

 Em có thể yêu anh một lần nữa được không

Em có thể yêu anh một lần nữa được không sv TienThinhPro(Admin)
* 06.08.2014 / 19:21
lại gật đầu. Tâm trạng tốt hơn nhiều. Ở gần cô nhóc hơn, danh chính môn thuận chăm sóc cô ấy. Chẳng phải rất ổn sao? Nhưng cô nhóc lại phản đối kịch liệt. Cô ấy ghét ở cùng tôi đến vậy sao?
- Cái này là bố tôi muốn, không phải ý tưởng của tôi.
Lúc đó tự dưng lại gằn giọng nói ra câu nói đó, tôi thấy mình thật ngu ngốc. Còn cô ấy, sau mấy giây sững người, nở một nụ cười chua chát:
- Bố anh? Vậy, được thôi. Làm như vậy đi.
Tôi không hề biết, khi nói ra câu nói ấy, tôi đã đẩy cô ấy xa mình hơn. Từ lúc đến nhà tôi, cô ấy trầm lặng và hầu như không nói chuyện cũng như tránh gặp tôi. Hàng ngày cô ấy trò chuyện với bố tôi hoặc ở lì trong phòng.
- Cuối tuần này, cháu sẽ về căn hộ cháu đã thuê.
Trong bữa ăn, cô ấy thông báo cho bố tôi. Đôi tay đang cầm dao nĩa của tôi cứng đơ lại. Tôi quay về phía cô ấy.
- Tại sao? Cháu ở đây không tốt ư?
- Dạ không phải. Nhưng chân cháu ổn rồi. Chỉ còn hơn tuần nữa là tháo bột. Cháu nghĩ mình làm phiền mọi người như vậy là đủ rồi.
Dằn mạnh con dao xuống mặt bàn, tôi đứng dậy, bế bổng cô nhóc ra khỏi chiếc xe lăn, đi thẳng vào phòng cô ấy.
Cô nhóc kinh ngạc nhìn tôi rồi lắp bắp:
- Anh... anh làm... cái gì vậy?
Tôi thả cô ấy ngã phịch xuống giường. Cô ấy hốt hoảng lùi về phía sau. Tôi cúi xuống, chống tay lên phía trên đầu cô nhóc. Khuôn mặt cô ấy chỉ cách mặt tôi một khoảng rất nhỏ, đến nỗi tôi nghe được tiếng cô ấy thở. Đôi mắt xanh mở to nhìn tôi.
Tôi gằn giọng:
- Rốt cuộc là em muốn gì hả?
- ....
- Cả tuần nay, coi tôi như không khí, tôi đã không nói gì. Bây giờ lại muốn bỏ đi là sao?
- Em chỉ về nơi em nên về...
- Tôi nói như vậy em chưa hiểu sao? Em đang cố tình chọc tức tôi đúng không?
- Em không rảnh đi làm chuyện đó... Mà em đi đâu, làm gì can hệ gì đến anh? Mối quan hệ của chúng ta không phải là thân thiết để anh có thể quản chuyện của em...
Tôi cúi xuống, đặt môi mình lên môi cô ấy. Đôi môi mềm và ấm. Nụ hôn ban đầu chỉ là phớt nhẹ, dần trở nên cuồng nhiệt hơn. Tôi không kiểm soát được hành động của bản thân nữa. Nhẹ nhàng tách môi cô ấy ra, lưỡi của tôi và cô ấy cuộn vào nhau. Hơi thở trở nên gấp gáp. Tôi phát hiện ra, cô ấy không phản đối, cũng không có thái độ khó chịu. Khi tôi buông cô ấy ra, khuôn mặt cô ấy đỏ bừng.
- Em còn nói chúng ta không thân thiết? – Tôi nhếch môi cười.
- Anh....
- Anh thích em....
Tôi cúi sát vào tai cô ấy, khẽ thì thầm.
Phải, tôi thích cô ấy. Tôi thích cô nhóc ngây thơ, hồn nhiên nhưng lại vô cùng mạnh mẽ này.
- Anh biết... Anh chưa thể quên hẳn tình cảm với Nguyệt.... Nhưng bây giờ người anh thích là em. Anh không nói yêu em. Anh không muốn nói dối. Nhưng anh có thể chắc chắn, một lúc nào đó, anh có thể tự tin nói ba chữ quan trọng này với em. Lúc đó, em có thể chấp nhận anh không? Em có thể yêu anh một lần nữa được chứ?
Cô nhóc nhìn tôi, nước mắt lăn dài trên má. Rồi cô ấy gật đầu. Hạnh phúc lan tỏa trong tôi. Tôi ôm chặt cô ấy vào lòng. Cả tôi và cô ấy đều cười....
Tôi đã nói với bạn rồi phải không. Mẫu người con gái của tôi là người có thể khiến tôi không kiểm soát được bản thân.
Tôi đã tìm được rồi. Người con gái ấy.... ngây thơ và thuần khiết, trong trẻo như giọt sương ban mai. Tên của cô ấy là ... Jane!
NGOẠI TRUYỆN 2: Ôi! Lũ trẻ.
Về đến nhà nó thấy đứa con trai 13 tuổi của mình tay chân bầm tím, khuôn mặt sưng vù. Tôi hốt hoảng chạy vào, nắm tay nắm chân con, hỏi han rối rít:
- Sao lại ra nông nỗi này? Con đánh nhau với ai hả?
- Con đánh tụi nó trước....
- Hả?
- Tại tụi nó bắt nạt Ngọc.
- Ngọc?
- Vâng.
Ngọc là con gái nhà hàng xóm của chúng tôi. Hai đứa học cùng trường với nhau. Hình như cậu ấm nhà tôi thích cô bé này.
- Dù thế, con cũng không nên động tay động chân như vậy.
- Nhưng tụi nó xô em ấy ngã. Con không kìm được nên đấm tụi nó luôn. Con đã hứa là sẽ bảo vệ em ấy rồi.
- Thằng ranh – Tôi dí tay vào trán nó – bố con mà biết chuyện thì con nhừ xương.
Tối hôm đó, Jane gọi điện cho tôi, than phiền về thằng cu nhà con bé.
- Nó thích một con bé, hết viết thư rồi gấp sao tặng con bé. Em chịu rồi. Anh Đông thì chỉ biết cười, nói là nó giống tính em, làm em điên tiết. Chị bảo em phải làm sao?
Tôi phải nói sao đây? Đến con tôi, tôi còn chẳng quản nổi. Tụi trẻ bây giờ lớn nhanh quá. Bố mẹ nó không quản được nữa.
- Kệ tụi nó đi em ạ. Tình cảm không ngăn cấm được đâu.
Phải. Trên đời, có một thứ duy nhất không thể kiểm soát được.
Đó là tình yêu.....
Hết.
« 1... 66 67 68

Lượt xem: 108193
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...