loading...

* » » »

 Em có thể yêu anh một lần nữa được không

Em có thể yêu anh một lần nữa được không sv TienThinhPro(Admin)
* 06.08.2014 / 19:21
CHƯƠNG I.
Nó và hắn là thanh mai trúc mã. Bố nó và bố hắn là bạn thân, nhà lại sát cạnh nhau. Hắn hơn nó một tuổi nhưng từ nhỏ đến lớn nó chưa bao giờ gọi hắn một tiếng “anh”. Nó thấy cứ “ông ông tôi tôi” lại dễ nói chuyện hơn. Nó và hắn cũng không bao giờ nói chuyện với nhau tử tế lấy một câu, cứ mở miệng ra là xỉa xói nhau không ngừng. Nhưng chỉ là khi không có mặt bố mẹ hắn và bố mẹ nó chứ không sẽ bị ăn mắng dài dài. Hồi nhỏ hắn mũm mĩm nên nó toàn gọi là Bo (giống tên con heo bằng bông của nó). Ai dè càng lớn hắn lại càng “lên sắc”, nam tính, phóng khoáng và có cái gì đấy ngông cuồng. Vì thế con gái theo hắn xếp hàng dài như kiểu xếp hàng mua đồ giảm giá của siêu thị vậy. Hắn đào hoa, không quen được cô nào quá ba tháng. Nó thì cực ghét thói trăng hoa. Ở nó và hắn có khi chẳng có nổi một nét tương đồng. Thế nhưng nó lại làm một việc mà chính bản thân nó cũng không ngờ đến - thích hắn. Nó không hiểu vì sao nó lại thích con người nó ghét cay đắng như vậy. Chỉ biết từ cái lần hắn cõng nó từ trường về nhà vì nó bị ngã trong giờ thể dục năm lớp 3 đến giờ - 12 năm rồi, trong tim nó chỉ có mỗi hình ảnh một thằng con trai duy nhất là hắn.
Nhưng, quan trọng nhất là: hắn không hề thích nó! Hắn chưa một lần nhìn nó với tư cách một người con gái mà mãi mãi nó chỉ là con nhóc nhà hàng xóm. Phải! Nó chỉ là con nhóc luôn châm chọc hắn để che đi tình cảm thật của mình. Không hơn không kém!
***
Tôi và cô nhóc ấy là hàng xóm. Cô nhóc ấy rất ngang ngạnh, không bao giờ chịu thua tôi trong bất cứ trò chơi nào. Nhưng hiển nhiên làm gì có chuyện tôi để cô nhóc thắng. Trêu chọc cô nhóc là một niềm vui đối với tôi. Nhìn khuôn mặt hồng lên vì tức giận, đôi mắt trong veo trợn tròn lên nhìn mình khiến tôi thấy thích thú và có gì đó ấm áp.
Năm lớp 3, không hiểu cô nhóc chạy nhảy kiểu gì mà ngã trật khớp. Tôi đang đá bóng gần đó, thấy cô nhóc khóc ầm ĩ, đành bỏ dở trận bóng để cõng cô nhóc về. Từ đó tôi luôn tự nhủ mình phải chăm sóc và bảo vệ cô nhóc.
Tôi tên Minh, cô ấy tên Nguyệt. Ghép lại là Minh Nguyệt nghĩa là trăng sáng. Mẹ tôi thường bảo đó là ánh trăng tròn đầy, viên mãn. Ánh trăng hạnh phúc….
Lớn lên bên nhau tôi thấy được su trưởng thành của cô nhóc, thấy được cô nhóc ngày càng xinh đẹp hơn và đã có người để ý đến cô nhóc. Nhưng cô ấy lại rất ngây thơ, không hề nhận ra tình cảm của đối phương. Lúc nghe cô nhóc từ chối không hiểu sao tôi lại thấy vui. Thằng bạn thân bảo tôi đã yêu cô nhóc rồi.
Nhưng tôi là thằng không ra gì. Tôi không xứng để đứng bên cô ấy. Đành âm thầm lo lắng, bảo vệ..và yêu cô ấy …
***
CHƯƠNG II
23h.
Nó ngáp ngắn ngáp dài. Bài tập mai nộp rồi mà nó chưa làm xong. Cái máu lười dường như ăn sâu vào người nó rồi, không gỡ ra được. Đứng dậy vươn vai cho đỡ mỏi, nó bước đến bên cửa sổ. Trăng khuyết. Nó thích cái hình ảnh cong cong lưỡi liềm ấy hơn là tròn trịa vành vạnh. Không có cái gì là toàn vẹn và hoàn hảo cả. Đưa mắt nhìn xuống đường, một cảnh tượng khiến nó lặng đi: hắn đang hôn một cô gái! Dù chỗ nó đứng là tầng 3 nhưng cái vóc dáng ấy thì không thể lầm được. Lại là một cô bạn gái mới. Bất chợt nó bật cười. Nó không hiểu đối với hắn chữ “thích” có tồn tại không chứ đừng nói là “yêu”. Và nó tự cười bản thân sao vẫn cứ ngu ngốc như vậy. Cảnh tượng kia nó đã chứng kiến bao nhiêu lần rồi mà sao vẫn không thể dứt bỏ mối tình đơn phương này. Nó cứ đứng như vậy đến khi cô gái kia chạy xe đi và hắn mở cửa vào nhà. Quay trở lại bàn học nhưng đầu óc nó mãi không thể nào tập trung nổi.
****
- mày làm gì mà như con gấu trúc thế kia hả?
Trang – con bạn thân của nó kêu lên khi thấy nó thất thểu bước vào lớp. Nó cười nhẹ, ngả đầu vào vai Trang. Trang là bạn thân của nó, là người bạn hiểu nó nhất và cũng là người duy nhất biết cái mối tình đơn phương của nó. Vì thế lúc này Trang biết được ngay tâm trạng của nó.
- Lại là lão Minh à?
- Uh.
- Bồ mới?
- Uh.
- Mệt mỏi lắm đúng không?
- Uh.
- Vậy…bỏ cuộc đi.
Nó ngấng đầu lên, mở to mắt nhìn Trang. Chơi với nhau được 5 năm, 5 năm biết rõ tình cảm của nó nhưng chưa bao giờ Trang bảo nó từ bỏ mà chỉ động viên nó cố gắng lên, sao lần này lại…
- Tại sao?
- Tao nói thật đấy! Bỏ cuộc đi! Nhìn mày thế này tao không chịu nổi. Bỏ cuộc đi.
- ….
Nó im lặng không đáp. Trang lại tiếp tục:
- lão ấy không hề thích mày. Sự quan tâm mà lão ấy dành cho mày chỉ là tình cảm của anh trai dành cho em gái thôi. Mày biết rõ mà. Bỏ cuộc và tìm một người khác – một người yêu mày.
- Được không?
- Được chứ! Nghe tao đi. Mày và lão ấy không thuộc về nhau đâu.
Nó nhìn sâu vào mắt Trang, thấy được sự chân thành trong đôi mắt ấy. Và…nó gật đầu. Nó mệt lắm rồi! Nước mắt rơi quá nhiều rồi! Tim cũng đau lắm! Nên bỏ cuộc thôi!
Trang cười rạng rỡ, đưa tay siết chặt tay nó.
CHƯƠNG III
Nó vừa dắt xe ra cổng thì gặp hắn. Hắn cười, đưa tay xoa đầu nó:
- nhóc! Đi đâu đấy?
- Nhóc gì hả? Ông có muốn ăn đập không hả?
- Ối! Sợ quá!
Hắn giả vờ rụt vai lại, lấm lét nhìn nó. Nó lườm hắn rồi bỏ đi.
- Đi đâu đấy?
- Tôi đi đâu thì liên quan gì đến ông?
- Cho đi ké với.
Nó ngạc nhiên nhìn hắn. Hôm nay là chủ nhật – ngày vàng để hắn đi hẹn hò và chơi bời mà.
- hôm nay không có em nào à?
Nó châm biếm hỏi.
- uh.
Hắn đáp hờ hững.
- ….
Nó không biết trả lời thế nào. Đã được 1 tháng kể từ ngày nó quyết định không thích hắn nữa. Nó phải dằn lòng không được nghĩ, không được nhớ, không được dõi theo hắn. Luôn luôn nhắc nhở không quan tâm và tiếp xúc với hắn. Vậy mà lúc nó còn đang gồng mình cố gắng thì hắn lại chủ động đòi đi chơi với nó?
- này! – Giọng hắn kéo nó khỏi những mớ bòng bong luẩn quẩn – nghĩ gì thế? Nghe tôi nói không đấy?
- uh…tôi đi siêu thị mua đồ. Đi không?
- Đi chứ!
Mắt hắn sáng lên như đứa trẻ được cho quà khiến nó phì cười. Hắn nhăn mặt:
- cười gì?
- Cảm giác như đang dẫn em trai đi chơi.
Nó lè lưỡi, cười lớn rồi bỏ chạy. Hắn thộn mặt ra một lúc rồi đuổi theo:
- nhóc kia! đứng lại! ………
***
Trái tim nó lại lỡ nhịp.
Lúc trong siêu thị mỗi lần hắn quay ra cười với nó, tim nó lại đập nhanh, mặt nóng bừng. Nó phải quay đi để che giấu cảm xúc đang dâng lên trong lòng. Đến quầy mỹ phẩm, nó dừng lại ngó lọ kem dưỡng da. Chị bán hàng đã đon đả mời:
- Em xem đi. Hàng này mới ra đó.
Hắn ghé vào hỏi vẻ quan tâm:
- mới hả chị?
- Uh. Mua cho bạn gái em đi.
- Hi hi. Không phải bạn gái đâu chị. Em gái em đó ạ.
Hắn mỉm cười còn nó mặt thì tỉnh bơ nhưng tim…như hàng ngàn mũi dao đâm vào.
Đi trên đường nó vờ hỏi bằng giọng thản nhiên nhất:
- ông định mua quà cho bạn gái à?
- Uh.
- Vậy à. Lọ kem vừa rồi được đó.
- Thật hả?
Giọng hắn càng vui thì lòng nó càng buồn,
Đã quyết định từ bỏ mà tại sao vẫn quan tâm? Một giọt nước mắt lăn trên má nó. Từ bỏ sao lại khó khăn như vậy?
****
Đã hơn một tháng nay tôi ít gặp cô nhóc. Hình như cô ấy cố tình tránh mặt tôi. Tôi không hiểu mình đã làm gì để cô ấy giận và không muốn nhìn thấy tôi như vậy. Tôi thấy buồn và trống trải. Tôi thấy nhớ khuôn mặt nhăn nhó khi cô ấy khó chịu, nhớ đôi mắt trong veo nhìn tôi…
Và tôi quyết định tìm cớ để gặp cô ấy. Chủ nhật tôi
1 2 3...68 »

Lượt xem: 95010
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...