loading...

* » » »

 Gấu Ơi Giúp Anh Với

Gấu Ơi Giúp Anh Với sv TienThinhPro(Admin)
* 03.09.2015 / 12:47
Tác giả: Lam Tiểu Mị (Lam Lâm)
Người dịch: Đỗ Mai Quyên – Dennis Q
NXB liên kết: NXB Thời Đại
Nội dung tóm tắt
Thư Hoán là một cô gái làm nghề thiết kế gấu bông, cô có vóc người nhỏ nhắn, nhìn trông có vẻ yếu ớt nhưng thực chất, vì sống một mình đã lâu nên cũng đã “tiến hóa” trở nên độc lập và dũng cảm. Vì một lần ăn miễn phí beefsteak mà cô đã bị cưỡng ép nhận lời giả làm bạn gái “thiên kim” của Từ Vĩ Trạch, một chàng trai nổi tiếng đào hoa, danh tiếng lẫy lừng, phong lưu đa tình gây ra biết bao nhiêu tai họa, đến nỗi gia đình bất đắc dĩ phải ra lệnh cho anh thu dọn tàn cuộc, kết hôn để tạ tội.
Mặt dù gần như đã đến tuổi ổn định, nhưng Từ Vĩ Trạch không hề có ý muốn lập gia đình và để trốn tránh việc đi xem mắt, anh đã vừa dụ dỗ, vừa cưỡng ép Thư Hoán giả làm bạn gái để về ra mắt ra đình.
Ngay trong lần thực hiện nhiệm vụ “giả dạng làm bạn gái”, Thư Hoán đã gặp một người làm trái tim cô nghiêng ngả, người đó chính là Từ Vĩ Kính, anh trai của Từ Vĩ Trạch, một người đàn ông lạnh lùng, quy củ, cả gương mặt và giọng nói đều thiếu cảm xúc, nhưng bên ngoài vẻ lạnh lùng ấy là một trái tim nhiệt tình, quan tâm đến người khác và rất mực yêu thương em trai mình.
Tuy nhiên, trong khi Thư Hoán đang “hồn xiêu phách lạc” vì Từ Vĩ Kính thì Từ Vĩ Trạch bất ngờ tỏ tình với cô, khiến cô hoàn toàn luống cuống…
Trích đoạn
“Nếu đùa thì anh cứ thừa nhận đi. Em cũng sẽ không trách anh đã hôn em đâu, chuyện đó bỏ qua, em cũng không tức giận đâu. Anh không cần vì sợ em giận mà phải nói là thích em.”
“Được thôi, anh đùa đấy.”
Thư Hoán thở phào, toàn thân như nhẹ hẳn, nhất thời như có cảm giác hoảng hốt.
“Nếu anh nói thế có thể khiến em thấy nhẹ nhõm hơn.”
Thần kinh Thư Hoán lại căng lên, không nói được gì.
Từ Vĩ Trạch nhìn cô, vẫn nụ cười dịu dàng quen thuộc, nhưng không hề có chút vui vẻ nào. So với lần gặp trước, rõ ràng anh gầy đi nhiều.
“Căn bản là không thể, anh với em…” Thư Hoán hoàn toàn không suy nghĩ được gì, “Chẳng phải anh luôn xem em là con trai hay sao?”.
Từ Vĩ Trạch lại cười: “Em đấy, thật không hiểu đàn ông”.
“Em có gì tốt đâu.” Thư Hoán khổ sở vô cùng, “Rốt cuộc anh thích em ở điểm nào. Sao tự dưng lại thích em, có phải gần đây trời quá nóng, anh nóng đến độ bất bình thường đúng không?”.
Từ Vĩ Trạch cười: “Vậy anh có gì tốt nào? Anh cũng không nghĩ anh có lý do gì để người ta thích anh cả”.
“Chí ít… anh rất đẹp trai.”
Từ Vĩ Trạch cười to: “Cám ơn em đã khen. Em cũng đẹp mà”.
Thư Hoán hoàn toàn lúng túng: “Nhưng, không đúng, anh nghĩ xem, anh đối xử với các cô bạn gái kia rất tốt, suốt ngày tặng quà, mời họ ăn cái này chơi cái kia, sau đó chỉ biết bắt nạt em, ăn vụng đồ ăn của em, căn bản là rất khác nhau…”.
Giọng Từ Vĩ Trạch vừa gần vừa xa: “Nên em là đặc biệt. Em chưa bao giờ nhận ra sao?”.

Chương 1 Thư Hoán lê bước cùng đôi mắt thâm đen xuống lầu mua thức ăn, thực ra đã trưa rồi nhưng cô vẫn chưa ăn sáng. Công việc hiện tại của cô là thiết kế gấu bông, cả căn phòng đầy ắp những con thú bông to nhỏ khác nhau, chúng là người bạn thân thiết sống cùng cô bấy lâu, cùng cô thức đêm, phác thảo, tạo những mẫu thủ công dưới ánh đèn vàng vọt. Để giao kịp hàng hôm nay Thư Hoán phải thức trắng đêm, không hề chợp mắt, đầu đau mắt cay, bước đi có cảm giác như đang bay. Cô đi thẳng đến quầy hàng bán điểm tâm, mắt lờ đờ: “Ông chủ, cho một phần bánh trứng chiên, một phần sữa đậu nành, nhiều sữa chút nhé”. Ông chủ dễ tính gói cho cô phần bánh gồm hai trứng chiên, một ly sữa đậu. Thư Hoán lờ đờ trả tiền, nửa tỉnh nửa mê vừa ăn bánh, uống sữa, vừa lên lầu, như thể đang bước đi trên mây. Trạng thái bay bổng như lên thiên đường nhanh chóng bị tiếng chuông di động thức tỉnh, người gọi cho cô là anh “bạn trai” theo đúng nghĩa đen, đại thiếu gia Từ Vĩ Trạch. Rất nhiều cô gái thấy cái tên này nhấp nháy trên màn hình di động thì phản ứng sẽ là tim đập rộn ràng, sung sướng hạnh phúc. Nhưng Thư Hoán đã miễn nhiễm từ lâu rồi. “A lô.” “Gấu Hoán, em chuẩn bị đi chưa?” Thư Hoán vẫn như đang nằm mơ: “Đi đâu?”. Bên kia im lặng ba giây, sau đó là một tiếng quát inh tai: “Chắc em không quên rồi đấy chứ!!!”. Tai Thư Hoán ong cả lên, phải dựa vào tường: “Quên gì cơ?”. “Chuyện đi gặp phụ huynh của anh ấy, chẳng lẽ em muốn hại anh phải đi xem mắt cô nàng kia hay sao?” Thư Hoán sực nhớ ra, vì cô đã ăn miễn phí một phần beefsteak nên bị cưỡng ép nhận lời giả làm bạn gái của Từ Vĩ Trạch để ứng phó với ông anh trai nghiêm khắc của anh. Trò “giả dạng” này chẳng có chút lãng mạn nào. Từ Vĩ Trạch gần như đã đến tuổi phải ổn định, nhưng lại hoàn toàn không có ý đó. Anh nổi tiếng đào hoa, tiếng thơm lừng lẫy, phong lưu đa tình gây ra biết bao nhiêu tai họa, đến nỗi gia đình bất đắc dĩ phải ra lệnh cho anh thu dọn tàn cuộc, kết hôn để tạ tội. Thư Hoán cũng cảm thấy người như anh vẫn nên kết hôn sớm để khỏi gây họa cho thế gian nữa: “Đi xem mặt thì có gì là không ổn đâu, người ta xinh đẹp lại dịu dàng, con nhà danh giá nữa, rất xứng với anh mà…”. Đầu dây bên kia phản ứng dữ dội: “Anh không muốn! Xem mặt như thế rồi hai tháng nữa đính hôn, một tháng sau đã kết hôn, thêm một tuần nữa là em có thể đến tham dự tang lễ của anh rồi đấy”. “=_= Hôn nhân cũng đâu phải là mồ chôn anh đâu.” “Dù sao chuyện này em nhất định phải giúp anh. Nếu không tối nay anh sẽ treo cổ chết trước nhà em.” “…” “Một tiếng nữa anh đến dưới lầu đón em, giờ em mau đi tắm rửa, thay quần áo đi, nhớ phải trang điểm.” Thư Hoán vẫn cố chống cự: “Anh không nhờ người khác được à? Anh quen bao nhiêu cô gái, sao cứ phải là em?”. “Chuyện này không thể chọn bừa được”, Từ Vĩ Trạch nói với vẻ nghiêm túc, “Bọn họ chắc chắn sẽ yêu anh, đến lúc đó thì phải làm sao?”. “=_= Anh vẫn còn tự sướng được à?” “Hơn nữa lần này là trường kỳ kháng chiến. Thời gian tới phải nhờ em giúp anh chống đỡ, em có thể nói là em mắc chứng sợ hôn nhân, nếu may mắn có thể kéo dài được một năm rưỡi. Đến khi ông anh của anh bắt đầu ép hôn thì anh lại nói là đã bị em đá rồi, sau đó chữa trị vết thương lòng mất mấy tháng nữa, nhiều nhất là một năm, như vậy anh sẽ có thời gian tự do là hai năm rưỡi…”

Thư Hoán khóc không ra nước mắt, tên này nghiêm túc thật à.
“Nếu nhờ cô gái khác giúp đỡ dù không lằng nhằng về tình cảm, nhưng họ diễn với anh một vở kịch dài như thế, chắc chắn sẽ làm chậm trễ đường tình duyên của họ, như vậy không phải là vô đạo đức lắm hay sao?”
“Cũng đúng nhỉ.” Hiếm khi Từ Vĩ Trạch chịu suy nghĩ cho kẻ khác, Thư Hoán nhất thời thấy xúc động, mấy năm nay quả nhiên anh đã chín chắn hơn rồi.
Hử, khoan đã…
“Thế còn em? Tại sao em thì được?”
“Ủa, em cũng được xem là phụ nữ à?”
“…”
“Hơn nữa mấy năm nay có ai theo đuổi em đâu, một, hai năm chắc cũng vậy nhỉ. Ha ha ha ha.”
Nếu không phải đang nói chuyện qua điện thoại thì Thư Hoán đã cho anh ăn một cú đấm rồi.
Thực ra vóc dáng Thư Hoán nhỏ bé lại yếu ớt, cổ và tay chân đều nhỏ nhắn dễ thương, xắn gấu quần lên đứng đó trông như con chim nhỏ, sắc mặt hơi tái, lúc buộc tóc lại thì khuôn mặt chỉ to bằng lòng bàn tay, đôi mắt luôn lờ đờ vì thiếu ngủ đã chiếm hết một nửa.
Nhưng sống một mình
1 2 3...8 »

Lượt xem: 2281
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...