loading...

* » » »

 Ghi tên anh vào trái tim em nhé

Ghi tên anh vào trái tim em nhé sv tOm(Member)
* 10.02.2015 / 20:53
"Em mới đọc một câu chuyện anh ạ, nó khá giống với chúng ta ngày xưa.”

Em nắm lấy bàn tay anh thật nhẹ, em khẽ mỉm cười trong niềm yêu thương thật dịu dàng, em truyền cho anh hơi ấm từ bàn tay mình với niềm hi vọng. Anh đang chìm trong giấc ngủ và dường như cũng sẽ lắng nghe được em.
"Anh có muốn biết nó nói về điều gì không?”
Anh không đáp lại, thật là, anh đang ngủ cơ mà, em thật ngốc, lại thế rồi. Em vẫn nắm lấy bàn tay anh, gió đông nhiều quá như làm bàn tay anh lạnh dần đi vậy. Anh mà lạnh là em cũng lạnh lắm đấy biết không?
"Nó nói về biển anh ạ, anh rất thích biển phải không, khi nào anh dậy chúng ta sẽ ra biển anh nhé, chúng ta sẽ giống như hai nhân vật trong câu chuyện đó, vẽ trên cát, chúng ta sẽ thật là hạnh phúc phải không anh?”
Em mỉm cười thật rạng rỡ, em sẽ mãi vui tươi như thế, để khi anh tỉnh giấc điều đầu tiên anh nhìn thấy sẽ là vẻ mặt vui cười của em.
"Cơ mà không được anh à, em không thích vẽ trên cát đâu, sóng biển sẽ rửa trôi mất thôi, như thế sẽ rất là buồn, không được rồi.”
Em không mỉm cười nữa, nét mặt âu tư nghĩ ngợi, em phải làm gì bây giờ, một mình em chẳng thể lo nổi điều gì, em vụng về lắm mà, anh cũng biết đấy.
"Anh rất thích biển, phải làm chứ? Em muốn chúng ta như hai nhân vật kia, nhưng em lại cũng không muốn làm những điều họ đã làm. Ngớ ngẩn quá đi, em phải làm sao anh nhỉ?”
Có tiếng cửa phòng mờ làm em giật mình. Người ta đã đến rồi đấy anh ạ, anh yên tâm nha, mọi chuyện sẽ sớm ổn thôi mà.
"Đến giờ tiêm thuốc cho bệnh nhân rồi.”
"Vâng.”
Em đặt tay anh xuống hết sức nhẹ nhàng để không làm anh tỉnh giấc rồi đứng lên và nhìn chị y tá với ánh mắt như mong cô ấy sẽ không làm anh của em bị đau.
Em kĩ càng nhìn từng cử chỉ của chị y tá, cẩn thận nhìn cả nét mặt anh khi đang ngủ, trên gương mặt đẹp diệu kì kia không có chút gì của sắc thái đau đớn, và vì thế chợt em thấy lòng mình bớt lo lắng đi phần nào.
Hoàn thành xong công việc của mình, chị y tá nhìn em cười nhí nhảnh.
"Em thật là một người bạn gái chân thành, chị ghen tỵ với em đấy.”
Em cười ngượng ngùng, anh nghe thấy không, chị ấy khen em đấy, ngoài anh ra, ai cũng nói em ngốc nghếch khờ khạo cả, toàn để người ta bắt nạt, giờ thì có chị ấy khen em nữa, em mừng và hạnh phúc lắm anh ạ, anh dậy mau chia sẻ niềm vui với em anh nha!
"Em nên ra ngoài đi dạo chút cho thoải mái tinh thần để bệnh nhân nghỉ ngơi.”
Em định nói tinh thần em rất tốt và ở cạnh an hem cảm thấy thoải mái nhất nhưng em chợt nghĩ đến những lời anh nói, nếu là anh ở đây thể nào anh cũng xoa đầu em và cười bảo em đừng có cứng đầu như thế, phải biết nghe lời người lớn chứ, em rất biết nghe lời anh đấy.
Theo lời chị y tá, em ra ngoài và hít thở không khí của những ngày đông. Trước khi đi không quên kéo rèm để ánh sáng thiên nhiên chiếu vào giúp tinh thần anh cũng thoải mái.
Em mới nghĩ ra một ý tưởng này rất hay anh ạ! Đông đang về rồi, cái lạnh ngoài Bắc này sẽ làm anh khổ lắm đây, người con trai đến từ phương Nam như anh làm sao chịu nổi cái lạnh cóng đáng sợ ở ngoài này. Em thì em chẳng tự tin có thể làm cho anh ấm áp bằng tình cảm của mình đâu, vì thế em đang đan khăn cho anh nè. Em đã phải đi khắp các cửa tiệm để tìm len hợp với anh, màu mà em thích thì lại toàn là màu mà người ta bảo trẻ con thôi à, còn màu mà anh thích thì…em không biết, sao lại thế nhỉ, sao em lại không biết anh thích màu gì nhỉ? Em thật là tệ.
"Màu lam này anh sẽ thích chứ, em sợ anh không thích thì thật là buồn.”
Gương mặt anh đang ngủ thật đẹp, nhìn vào đó em nhớ anh lắm đấy anh biết không, sao anh ở ngay trước mặt mà em lại nhớ anh như vậy nhỉ. Không được, anh nói là phải đợi anh, đừng nóng vội, phải bình tĩnh chờ anh. Em của anh rất biết vâng lời mà.
Từng mũi đan, đưa dây lên lại đưa xuống, đều đều nhịp nhàng giống như là nhịp tim của anh vậy. Đan thế này sẽ lâu lắm đây, nhưng liệu khi em đan xong chiếc khăn cho anh rồi, và cho cả em nữa anh có dậy không nhỉ? Lâu như thế anh có dậy không nhỉ? Anh ngủ đã gần hai năm rồi đấy, con trai gì mà xấu ghê á.
Vừa cẩn trọng đan em vừa ngân nga hát cho anh nghe, không phải là hát ru đâu, là hát gọi anh dậy đấy, em tuy ngốc nhưng cũng biết chờ đợi là mệt mỏi, là đau lòng lắm đấy, em tuy ngốc nhưng trái tim em cũng như của người ta thôi.
Đôi mắt em lờ đờ, dạo này em ít ngủ lắm, vì toàn mơ thấy ác mộng thôi. Em từ từ gục xuống bên cạnh anh, một tay đặt phần khăn đang đan dở xuống, một tay lại nhẹ nhàng nắm lấy tay anh, tay anh lạnh quá!
Như có tiếng hát ru êm êm của mẹ, em chìm dần vào giấc ngủ, chỉ mong cho những cơn ác mộng không quấy rầy, cũng mong cho những giấc mơ đẹp sẽ tìm đến anh.
Tiếng gió rít ngoài trời, đập vào cửa kính nghe thật hãi, nhưng âm thanh đó cứ nhỏ dần đi như thể vừa bị ai xua đuổi. Nhịp thở em đều đều, và em như cũng cảm nhận thấy nhịp thở của anh đều đều theo.
Giấc mơ ơi, đưa anh đến với em…
Có tiếng gì đó du dương vang lên nhè nhẹ, em thấy lòng mình bình yên lắm, mái tóc em như có bàn tay nào đó khẽ xoa xoa, em nhớ đến anh, bàn tay anh cứ giơ lên đưa về phía em là sẽ luôn đặt lên mái tóc em.
Em có cảm giác hạnh phúc như thể anh sắp trở về.

Vừa tan học là em chạy đến ngay bệnh viện, chắc anh cũng đang nhớ em phải không?
Hôm nay mọi người cười rất tươi và hầu như ai cũng đều cười cả, gương mặt ai cũng đều hạnh phúc hết ấy, tự nhiên họ làm em cũng thấy hạnh phúc theo. Có lẽ hôm nay sẽ là một ngày vui vẻ.
Em nhìn thấy chị y tá hay tiêm thuốc cho anh, chị ấy nhìn thấy em thì mỉm cười rạng rỡ và chạy vội lại chỗ em.
"Em gái à, người yêu em vừa tỉnh rồi đấy, cậu ấy nói muốn gặp em liền nhưng chị biết em đang học nên…”
Em chẳng nghe hết câu nữa mà vội chạy ngay đến phòng của anh, anh bảo em không được hành xử thiếu tôn trọng người khác nhưng mà vì em vui quá, em nhớ anh quá, em chỉ muốn được nhìn thấy anh ngay thôi, em…em nhớ anh lắm.
Trái tim em đang rạo rực nhiều lắm đấy anh có nghe thấy không, nó đang đập liên hồi như thể trái tim đập loạn lên của một vận động viên điền kinh vừa chạy 100m, hoặc cũng giống như trái tim của một cô gái mới lần đầu biết yêu vậy, nhưng mà cái ngày đầu tiên anh nói yêu em em cũng đâu có bất bình tĩnh như bây giờ.
Dừng lại trước cửa phòng, em bối rối không sao đẩy cánh cửa ra bước vào trong được, em sợ nữa anh à, hôm nay không phải cá tháng tư nhưng em vẫn sợ chị ấy dối em, nhưng chắc không phải đâu anh nhỉ, chị ấy thương em mà, chị ấy không nhẫn tâm gạt em đâu phải không? Nhưng em vẫn sợ lắm, lỡ khi em vào mà anh vẫn còn đang ngủ thì sao, lỡ khi em vào mà anh…. Em lạ lắm anh ạ, cảm giác của em lúc này cứ rối tung lên sao ấy, rõ ràng là em thấy mình đang rất hạnh phúc, rõ ràng là em thấy mình đang tràn đầy hi vọng, nhưng sao cứ có cái gì đó cản trở em đến gần cái hạnh phúc và hi vọng đó, em cứ sợ một điều gì đó rất khó hiểu.
Nhưng rồi cuối cùng em vẫn mở cửa, rất khẽ như mọi khi dù lúc này tim em vẫn còn đang loạn nhịp.
Khi cánh cửa mở ra, em như nín thở chờ đợi điều sẽ đến với mình. Anh, sẽ là anh, sẽ là anh, sẽ là anh được không?
"Nhi à, sao em đến muộn quá vậy?”
Em chựng lại, mọi giác quan như sẵn sàng làm
1 2 3 »

Lượt xem: 1494
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...