loading...

* » » »

 Heo mập cận thị và quần lót rùa (Full)

Heo mập cận thị và quần lót rùa (Full) sv TienThinhPro(Admin)
* 01.01.2016 / 22:19
Tên truyện: Heo mập cận thị và quần lót rùa
Tác giả: Born ( Granttylove Tran)
Tình trang: Hoàn
:Giới thiệu:
- Nè, rõ ràng là em đồng ý làm người yêu của anh mà
- Anh bị điên à? Tôi nói đồng ý hồi nào.
- Em rõ ràng là đã tò tình với anh còn gì?
- Lỗ tai nào của anh nghe thấy tôi tỏ tình với anh chứ. Đề nghị anh đi khám tai đi, kẻo không kịp nữa đấy. Sau any2 ra đường với cái lỗ tai thối thì đừng có nói chúng ta quan nhau.
- Em bội bạc thế sao?
- Ờ đó, tui bội bạc thế đấy.
- Em nhất quyết không nhận mình đã tò tình với anh phải không?
- Điên quá đi, đã bảo tôi không tỏ tình với anh mà. Tôi đâu có điên đâu.
- được, anh chứng mình cho em thấy. Đến lúc đó không được chối đó nha.
- Chứng minh đi, không chứng minh được thì anh còn thua cả cái quần lót hình con rùa .
- 318. Em có biết ý nghĩa của con số 318 này hay không?
- Thì là sinh nhật của anh. Anh sinh ngày 31 tháng 8 mà.
- 318 có nghĩa là 3 từ 8 chữ 1 ý nghĩa: I LOVE YOU
- Hả…
- 3 x 1 x 8 = 24 => 24 giờ em nghĩ về anh
- 3 + 1 + 8 = 12 => 12 tháng , em nhớ anh
- 8 – 3 – 1 = 4 => 4 mùa em nhớ anh
- ( 8 + 1 ) : 3 = 3 => 3 ngày: Hôm qua, hôm nay, ngày mai em yêu anh
- Rõ ràng em đã tỏ tình với anh mà, giờ em còn dám chối nữa hay không?
Cô há hốc miệng nhìn anh sấn tới bên mình, cô rõ ràng là vì sinh nhật anh nên mới miễn cưỡng mua tặng anh một cái bánh sinh nhật mà thôi. Cũng vì là ngày sinh của anh là 31 tháng 8 nên cô mới khắc lên bánh thế mà …

Chương 1: Oan gia từ lúc nhỏ
Cô giáo dẫn một bạn nữ tròn tròn mập mạp trắng trẻo, có đôi má bầu bĩnh, mái tóc hơi xoăn được cột hai chùm trong đáng yêu vô cùng, vào trong lớp và giới thiệu:
- Các em, đây là bạn mới của chúng ta. Bạn ấy sẽ chuyển vào lớp chúng ta học cùng các em. Các em có vui không nào?
Cả lớp đều vỗ tay hoan hô và đồng thanh đáp:
- Dạ vui ạ.
Cô vui vẻ nhìn cô bạn nhỏ kia nhẹ nhàng bảo:
- Giờ em nói cho các bạn nghe em tên gì đi nào?
Chẳng biết cô bé nói tên mình là gì, Viễn Hinh chẳng chú tâm nghe cho lắm, cậu nhóc đang bận đếm bi. Cậu nhóc có rất nhiều bi, bi đủ màu , bi to bi nhỏ, đa phần là số bi của cậu là do ông bà nội, ông cố, các chú các cậu đi nước ngoài về mua cho cậu làm quà. Cho nên, các kiểu bi của Viễn Hinh thường khác lạ hơn so với mọi người, vì thế khiến các bạn trong lớp rất ngưỡng mộ. Hễ giờ ra chơi là lập tức chạy đến bên cậu xin chơi.
Cô giáo của cậu nhóc cũng đặc biệt ưu ái cậu, cho cậu giữ hộp bi trong người, mà Viễn Hinh cũng thấy thật là lạ, cô giáo dường như rất thương cậu nhóc, thương nhiều hơn so với các bạn khác trong lớp. Này nhá: biết cậu chẳng thích ăn thịt mỡ, cô lúc nào cũng cho cậu phần nạt nhiều, biết cậu ghét ăn tôm, cho nên dù khẩu phần ăn của các em đều là bắt buộc phải ăn, cũng không ép Viễn Hinh …
Nói chung là Viễn Hinh tự cho rằng mình là ông hoàng của lớp mầm non này.
Mỗi khi nhàm chán, Viễn Hinh đều đem bi ra đếm, mặc dù đếm đi đếm lại vẫn chỉ có bao nhiêu bi. Thế nhưng cậu nhóc lại cảm thấy cực kì thõa mãn.
- Viễn Hinh nè.
Cô giáo gọi giật khiến Viễn Hinh giật mình, suýt chút nữa là làm rơi số bi đang đựng trông hộp của cậu nhóc.
- Từ hôm nay, bạn ấy sẽ ngồi chung bàn với em, không được ăn hiếp bạn nghe chưa?
Viễn Hinh chun mũi, cậu nhóc đâu có ăn hiếp bạn bè đâu. Chỉ là thỉnh thoảng cũng giành đồ chơi với bạn nam, thỉnh thoảng cũng chọc phá bạn gái. Thế nhưng đâu có ức hiếp đâu. Mà mấy cái này, vốn là chuyện trẻ con mà, ba bảo trẻ con đứa nào chẳng như thế.
- Woaaaaaaa, bạn có nhiều bi quá nhỉ.
Cái cô bạn mập mập vừa nhìn thấy hộp bi của Viễn Hinh thì liền reo lên đầy thích thú. Viễn Hinh nghe cô bé kêu lên như thế thì rất khoái trí, cả cái trường này, chẳng ai có bi đẹp như cậu nhóc cả. Cậu nhóc có chút tự hào, hơi ưỡng ngực tự kiêu một tí.
Bạn Lan ngồi ở trước mặt Viễn Hinh lền quay xuống bảo:
- Viễn Hinh còn nhiều nhiều lắm.
- Thế nhưng chẳng có bi nào đẹp bằng bi của mình cả – Cô bé kia nhìn một lượt rồi bóc lên một viên bi ngắm ngía rồi nói.
Câu nói vừa rồi chẳng khác nào một gáo nước nóng tạt thẳng vào mặt Viễn Hinh, cậu nhóc tức giận đỏ mặt nhìn về cô bé mà kêu lên:
- Bi của bạn đâu, đưa ra đây xem.
Cô bé lập tức mở túi kiểu nhỏ trước người mình rồi xòe ra một viên bi màu trắng trong suốt.
Thật ra bi của cô bé cũng chỉ là một viên bi trắng tròn mà thôi, thế nhưng bi bình thường sẽ có hình khía màu sắc này nỏ hoặc trong suốt. Có một số bi ở nước ngoài được cẩn vào trong nhiều kiểu mẫu khá bắt mắt, tất nhiên là đắc tiền gấp mấy trăm lần bi của cô bé nữa. Thế nhưng chẳng có viên bi nào lại có hình con thỏ trắng như viên bi của cô bé cả.
Viên bi trong suốt lại có hình con thỏ trắng, mắt hồng trong sống động cô cùng. Các bạn trong lớp nhìn thấy viên bi thì đều ồ lên thích thú. Cả Viễn Hinh cũng phải thừa nhận là cậu nhóc vừa nhìn đã thích viên bi rồi.
- Đẹp quá…
- Mau ở đâu vậy….
Tất cả bạn bè trong lớp phút chốc đều nghiêng về viên bi của cô bé kia khiến Viễn Hinh thấy khó chịu, đỉnh điểm là câu nói của một bạn nào đó.
- Ồ, ăn đứt số bi của Viễn Hinh rồi.
Cô bé kia vô tư không nhìn thấy vẻ mặt tức tối của Viễn Hinh nên bèn bảo:
- Tụi mình ngồi chung bàn, sau này có thể chơi bi chung với nhau rồi.
- Ai thèm chơi bi chung với cái đồ heo mập như bạn – Viễn Hinh hét lên thật lớn.
Viễn Hinh cũng biết lời mình nói là xấu, thế nhưng cậu nhóc không hiểu vì sao mình lại thốt ra như thế. Đã nói rồi thì không thể thu lại được nữa, lại còn hét lớn tiếng như thế. Nhưng thôi kệ, dù sao thì cô cũng sẽ không phạt cậu nhóc đâu, từ trước đến giờ cô rất cưng cậu nhóc cơ mà.
Cô bé không ngờ bị Viễn Hinh hét vào mặt như thế, lại còn bị kêu là đồ heo mập nữa cho nên mếu máo bật khóc:
- Ba mình nói là mình đâu có mập, trong mình dễ thương lắm kia mà.
Viễn Hinh hét lớn như thế, lại còn làm bạn mới khóc lên sợ hãi như thế, cho nên cô giáo không thể không lên tiếng:
- Viễn Hinh, sao em lại quát bạn như thế chứ? Còn nữa, sao lại dàm gọi bạn là heo mập, em làm bạn buồn rồi kìa, mau xin lỗi bạn đi.
Đây vốn là chuyện trẻ con, cũng chẳng đáng gì, thế nhưng đây là lần đầu tiên Viễn Hinh bị đá văng như thế, lại còn bị cô la nữa, chưa bao giờ cậu nhóc bị cô la mắng. Rõ ràng cô bé mới vô đúng là một kẻ đáng ghét, cho nên Viễn Hinh kiên quyết không chịu xin lỗi.
Trong một phòng khách được bày trí rất đẹp và sang trọng.
Một cô gái còn rất trẻ, cô mặc một chiếc váy đơn giản thế nhưng vẫn làm nổi bật được vẻ đẹp của cô. Cô đang ngồi thẳng lưng với vẻ mặc hầm hầm, khoanh tay nhìn đứa bé trai xịu mặt bí xị ở trước mặt mình.
- Tự cao ngạo mạng giống y như ba con vậy đó. Mẹ phạt con đứng úp mặt vào tường đến khi nào ăn năn thì mới tha.
Cô gái nói xong thì chỉ tay về hướng bức tường lạnh lẽo, liếc mắt nhìn Viễn Hinh. Viễn Hinh biết là mình hôm nay không thoát khỏi chịu phạt, nhà này ai mà chẳng chìu ý cậu nhóc, thế nhưng chỉ có mình mẹ cậu nhóc là trị được cậu mà thôi, cho nên lẳng lặng nghe lời mẹ đi đến tường úp mặt vào trong.
Mẹ cậu thấy vậy mới đứng lên đi xuống bếp chuẩn bị bữa cơm chiều. Viễn Hinh đứng chịu phạt, không giây nào là không cầu mong ba mình trở về giải cứu.
Một lát sau,
1 2 3...48 »

Lượt xem: 6991
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...