loading...

* » » »

 Hình bóng trong tim

Hình bóng trong tim sv TienThinhPro(Admin)
* 22.05.2014 / 13:30
_ alô ..... tao Trung đây ..... có việc gì thế !
_ tối nay mày chơi không ?
_ bao nhiêu , mấy giờ , ở đâu mày nói đi?
_ 10 chai , 8 giờ , chổ củ ok ko ?
_ ok mày , tối nay tao cho tụi bay bứt gân .....
nó gạt chiếc điện thoại cho vào túi va huýt sáo 1 bài nhạc quen thuộc
_ tối nay con lại đi nữa à ?
- ừ !
_ con không đi có được không ?
_ thế không đi đua lấy đâu ra tiền nuôi bà ?
_ con .......
_ bà tưỡng tôi làm giám đốc à ? không có cái nghiệp đua xe này thì mấy năm nay cái nghề bán dạo của tôi nuôi đủ bà à ? bà thử nghĩ xem 1 tháng bà ngốn của tôi gần 10 triệu chứ ít gì , nào là tiền cơm , tiền người nuôi bà , tiền chi phí thuốc men .....bấy nhiêu đó thôi cũng làm tôi phát ngán , đôi khi tôi tự nghĩ sao bà không chết quách cho rồi , chứ sống mà liệt 1 chổ như vậy chỉ làm khổ thân tôi .........
Nó chốt lại lời nói bằng 1 cái phà khói thuốc đơn giản rồi quay mặt đi , bà - mẹ của nó - vẩn lặng im , những giọt nước mắt khẽ rơi trên đôi mắt bà , nó lăng dài trên đôi bờ má đã hóp sâu , không phải bà không muốn gạt đi những giọt nước mắt đó , mà là bà không thể làm điều đó vời cái thể xác đã liệt hoàn toàn.
Bà sinh nó ra trong 1 lần sai lầm vớingười bạn trai của mình, bà mang thai còn nguời đàn ông bia bỏ trốn , 1 minh bà phải bương trải trước lời thị phi của xả hội , bà bỏ làng quê bỏ gia đình mang theo nó lên cái đất sài gòn này mà sống , 20 năm lăn lộn với đời làm đủ mọi nghề chỉ mong kiếm được tiền để nuôi nấng con trai mình , ngay cả đến công việc khuân vác chỉ dành cho những ngừoi đàn ông to khoẻ bà củng xin làm .
Trong 1 lần gắng sức bà bị gãy cột sống , 3 năm qua bà nằm 1 chổ tất cả đều phải trông vào thằng con trai.
_ bà Tâm à ! thằng Trung bị tai nạn rồi , nghe nói nặng lắm ( giọng của ông hàng xóm lanh lảnh )
Nó nằm mê man trong bệnh viện , trong cơn mê nó thấy được trở về những tháng ngày ấu thơ , nơi mà nó được mẹ nâng niu trên đôi bàn tay gân guốc , được bà móm cho ăn từng muổng cơm , được bà nắm tay những ngày đầu đi học , bao ký ức chợt về làm nó nhói đau , nó nhói không phải vì vết thương nó đang mang , mà nó nhói vì những gì nó đang thấy , những hình ảnh mà có lẻ từ lâu nó đã lãng quên . Nó nhói vì từ lâu nó không xem bà là mẹ nữa , bà như 1 gánh nặng trên vai nó mà từ lâu nó đã phải oằn mình hứng chịu !
Giờ nó nằm đây , nó thèm được bà nắm tay truyền hơi ấm cho nó , thèm được bà móm cho từng muổng sữa , thèm được bà bóc từng viên thuốc cho nó uống , nhũng việc giản đơn thế thôi mà với nó lại quá xa vời ..... đòi hỏi gì được đây khi bản thân nó biết bà không thể làm được điều ấy , ngay cả việc đi thăm nó với bà cũng là cả 1 ước mơ ...............
Ngày nó xuất viện không 1 ai đến cùng , nó phải về nhà bằng chính đôi chân của mình khi chiếc xe của nó bà đả nhờ người bán để lo tiền viện phí ..... nó không trách bà , bởi đó là giải pháp duy nhất .....
Giữa cái nắng ban trưa , những giọt mồ hôi vương vải khắp trên gương mặt nó , đôi mắt nó mơ hồ nhìn thoáng xung quanh , đâu đâu nó cũng thấy nhửng đứa trẻ được ba mẹ nó yêu thương , khẻ mỉm cừơi , bởi nó biết rằng nó cũng đã từng được như thế ...........
Về tới nhà , nó nghe cái nặng trỉu vang lên , nó sợ phải đối mặt với bà lúc này , sợ phải nhìn vào gương mặt đả được vẽ đầy nổi đau ..... bứoc vào nhà cái trống trải hiện lên trong mắt nó , bà đâu rồi ? nó tự hỏi ! làm sao bà có thể rời khỏi căn nhà này với một cái thân tàn phế được ? nó dáo dác chạy đi tìm , từng nhà , từng người , ở đâu nó cũng nhận được cái lắc đàu tuyệt vọng .Đôi chân nó rả rời , đầu óc rối tung , ai trả lời cho câu hỏi của nó đây ..... bà đâu rồi ? Một tháng trôi qua nó vẩn miệt mài đi tìm bà , ngày nào cũng thế nó đi khắp nơi để tìm bà , chiều về nó lại ngồi 1 quán cà phê cốc quen thuộc , 1 cái thở dài quen thuộc , 1 sự trống trải quen thuộc ....
và ngày nào cũng thế , nó luôn thấy 1 thằng nhóc với bộ đồ học sinh đi vào quán xoè lấy bàn tay búp măng ra xin những đồng bạc lẽ của những người ở đây .....
_ chú à , cho cháu xin .....
_ xin gì , không cho gì cả , lủ con nít ranh tụi bây chỉ biết lừa gạt người khác để lấy tiền chơi game chứ gì !
Nó phủi tay và thằng nhóc rời khỏi mắt nó , ngày nào củng thế thằng nhóc lại xuất hiện cùng lúc với nó , đôi khi nó lại thấy thằng nhóc phụ bà chủ quán vài việc lặt vặt và nhận từ bà 2 ngàn đồng tinh tươm , những lúc ấy cậu nhóc lại tròn xoe mắt cười , nó xếp ngay ngắn tờ tiền và cho vào túi ... Nó lắc đầu ngao ngán , sao trên đời lại có đứa trẻ như thế và sao trên đời lại có những con nguời dại dột như vậy !
Hôm nay vẩn như mọi ngày nó vẩn đi tìm mẹ nó , đi qua biết bao con đường , bất chợt nó thấy 1 hình bóng thân quen - thằng nhóc - hôm nay thằng nhóc đó không mặc bộ đồ học sinh như thường ngày , nó đi rất nhanh , theo sau nó là 1 người đàn ông đả lớn tuổi , nó quyết định đi theo bởi trí tò mò , bởi nó muốn xem rồi thằng nhóc đó rồi sẽ lửa lảo già kia như thế nào ..... 1 ngôi nhà dột nát , thằng nhóc và lảo gìa bước vao trong , bên trong có 1 người phụ nữ đả ngồi trên ghế đợi sẳn , nó đừng nhìn đằng xa , lão già lấy từ chiếc balô trên vai ra 1 chiếc máy chụp ảnh , thằng nhóc và nguời phụ nữ kia đứng cạnh nhau nhoẽn miệng cười, " tách " lão già bấm máy , thằng nhóc vui mừng nhảy tưng tưng , rồi nó lấy từ túi quần ra 1 sấp tiền lẻ đựoc xếp ngây ngắn , ông lảo xoa đầu nó và rời đi mà không nhận lấy tiền công ...
NÓ không hiểu việc gì cả , chắc đó chỉ là trò chơi của những người dở hơi , nó rời khỏi hướng nhìn về thằng nhóc và tiếp tục lên đường .....
1 ngày .....
2 ngày .....
3 ngày ..... lại trôi qua !
Nó vẩn miệt mài đi tìm mẹ nó , nhưng những buổi chiều về nơi quán cà phê cốc quen thuộc nó không còn thấy thằng nhóc kia nữa !
Rồi 1 tuần nữa lại trôi qua ,nó vẩn không thấy thằng nhóc đó nữa , có cái gì đó trong nó thôi thúc , nó quyết định tìm đến căn nhà đó ..... trời sập tối nó hướng ánh nhìn vào ngôi nhà , thằng nhóc kia rồi , nó đang ôm khư khư cái gì đó !? Nó tiến sát ngôi nhà ........
_ Này nhóc .... làm gì thế !!?
Thằng nhóc ngước nhìn nó không trả lời lại cuối gầm mặt .
_ Thằng này láo nhỉ , người lớn hỏi mà không trả lời , mẹ mày đâu , tao sẽ mách mẹ mày .....( nó buông lời hù doạ )
_ mẹ em mất rồi !
1 câu nói lí nhí được phá ra , nó khựng lại , cái hùng hổ lúc nảy chợt biến tan , nó muốn hỏi lại xem thằng nhóc vừa nói gì , nhưng nó chợt nhìn sang chiếc giường bên cạnh , người phụ nữ hôm nọ đang nằm đấy , đôi mắt nhắm nghiền ... nó chợt nhẹ run , đôi bờ môi lấp bấp ...
_ mẹ em mất thật à ?
1 cái gật đầu
_ bao lâu rồi ?
_ hôm qua ạ !
_ òh .... ừh !
_ nhưng sao anh lại đến nhà em để làm gì !
thằng nhóc ngước nhìn nó , hỏi dồn .
_ em có nhớ anh là ai không .?
_ có ạ ! anh là người đả không cho tiền em hôm nọ ạ !
_ thế em có giận anh không ?
_ không ! ai củng có lý do của họ khi họ làm 1 điều gí đó anh à ! anh không cho tiền em có lẽ anh không tin em , nên em không giận anh !
_ vậy lý do em đi xin tiền là gì !?
_ để giữ mẹ em lại ạ!
_ với những đồng bạc lẽ đó có thể cứu sống mẹ em à ?
_ dạ không ! mẹ em và cái chết đả cận kề từ lâu rồi , em đi xin
1 2 »

Lượt xem: 1336
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...