loading...

* » » »

 Hoàng Tử Và Công Chúa Của Thế Giới Ngầm

Hoàng Tử Và Công Chúa Của Thế Giới Ngầm sv TienThinhPro(Admin)
* 29.10.2014 / 00:59
Tóm tắt truyện:
Cô là sát thủ đứng thứ ba trên thế giới, thần bí, lãnh khốc. Cô là một hacker máy tính tài giỏi, tinh tế ổn trọng. Cô là thiên kim của tập đoàn tài chính nổi tiếng, tài trí.
Anh là hắc bang lão đại, lạnh lùng, bá đạo. Anh là sát thủ đứng hàng thứ hai trên thế giới, ôn nhu, ổn trọng. Anh là công tử của tâph đoàn tài chính thế lực, phong độ, hào phóng không câu nệ.
Trai tài gái sắc, cùng là thượng lưu xã hội quý tộc, cùng là hắc bạch bá chủ. Đều là một mục tiêu phấn đấu.

Chương 1: Ký ức
"Mẹ,đừng ...đừng đi ... van xin người ...đừng đi ... . . .Hãy trở lại".
A, thì ra chỉ là nằm mơ! Xem ra mình gặp ác mộng rồi! Khóe mắt ẩm ướt, đưa tay vừa sờ, nước mắt, đã bao lâu ko có rơi lệ a! Mắt nhìn đồng hồ, chỉ mới có 5 giờ sáng, đứng dậy đi tới cửa sổ, đẩy cưa ra hơi lạnh gió sớm thổi vào mặt, ko nhịn đc thân mình run run, vừa nằm lại trên giường, nhưng như thế nào cũng ko ngủ đc, chuyện cũ từng chút ôt thoáng hiện ở trg đầu.
Mẹ, người có khỏe ko?
_
Hôm sau
" Tiểu thư, cô đã dậy rồi à."
"Tiểu thư, bữa ăn sáng đã chuẩn bị xong"
"Ông ta đâu?" Người hầu đã sớm quen cách cô gọi cha mình
"Lão gua đã sớm lên công ty rồi."
Gật đầu, ngồi vào bàn, lẳng lẳng ăn bữa ăn sáng

Hôm nay làm cái zì hào đâu rồi, có mún hay ko trở về trg bang xem môt chút, đang suy nghĩ. quản gia thanh âm đột nhiên vang lên.
"Tiểu thư, Trình tiểu thư cùng Lộ tiểu thư tới rồi"
"Mời họ vào đây"
"Vâng"
"Băng Thần, bạn trở lại sao ko nói cho chúng mình bik một tiếng, mình cùng Trình Mộng sẽ đi đón bạn" Lộ Phỉ Phỉ vừa vào đã nói thật to. thuện tiện chạy lai ôm cô.
"Đúng vậy, nếu ko phải chú Tài nói, chúng mình cũng ko bik bạn về đâu" Trình Mộng cũng vào ôm cô. sau đó oán giận tựa như nói
"Mình cũng quyết định trở lại tạm thời, còn mún nói cho các bạn một kinh hỉ đâu" Cô nhìn bọn họ nói, bất kể là đối vs người ngoài hay là người trong nhà, cô đều diện lên khuôn mặt lạnh lùng, chỉ khi đối vs 2 người bạn tốt này, cô mới có thể to thái độ ôn nhu.
"Vậu hôm nay bạn mún đi dâu ?" Trình Mộng hỏi
"Ko bik"
"Vậy thì chúng ta đi dạo phố đi"
"Tốt tốt, 3 người chúng ta đã lâu ko có ở chung 1 chỗ, cùng nhau đi dạo phố nữa" Lộ Phỉ Phỉ kích đông nói
Ngất, Ficoll (tên tiếng Anh của Phỉ nhi) là người thik mua sắm, cô ko thể nào ko đồng ý đc, Lộ Phỉ Phỉ tỏ vẻ mặt đáng thương nhìn cô, vẻ mặt giống như đang nói: "Bạn ko đi thì mình sẽ khóc cho mà xem." Mà cô sợ nhất là khi Phỉ Phỉ khóc, quả thực sẽ bị cô nàng bám lấy đến sít sao. Azz! Sợ 2 người rồi cô liền gật đầu đồng ý.
"OK! Mình cùng dạo phố nào" Phỉ Phỉ cao hứng vừa nhảy vừa nói.
Cự tuyệt quản gia phái xe đưa bọn họ đi, tự mình lái xe, đi vài chỗ phồn hoa nhất của thành phố! Bởi vì giờ làm việc đã qua rồi, trên đường đã bớt người đi lại, cho nên bọn họ đã lập tức đến nơi, tìm đc chỗ đậu xe, phải đi dạo phố, mặc dù là giờ làm việc, nhg mọi người đi mua đồ đều phi thường náo nhiệt, nơi này mua đồ "hiệu" vốn là đắt tiền nhất, những người đến đây mua đồ, hẳn là những người giàu có. Cho nên an ninh ở đây vô cùng nghiêm ngặt.
Nhìn Lộ Phỉ Phỉ đi dạo môt tiệm lại vừa môt tiệm, mua 1 bọc lại vừa 1 bọc, cũng đã đi dạo cho tới trưa rồi mà vẫn ko thấy mệt, cô thật là phục Phỉ Phỉ.
"Phỉ Phỉ, bạn còn mún đi dạo à, mình tay chân đã mệt, chúng ta nghỉ ngơi 1 chút có đc hay ko ?" Rốt cục, Trình Mộng chịu ko đc, mở miệng nói, Lun tiện ghé vào tiệm trang sức ngồi nghỉ
Phỉ Phỉ quay đầu lại vừa nhìn Trình Mộng, lại vừa nhìn cô, rồi lại nhìn ba túi lớn nhỏ trên tay hai người, rốt cục cũng gật đầu đồng ý "Đc rồi, cũng đã trưa rồi cgu1ng ta đi ăn cơm đi "
Trình Mộng như trút đc gánh nặng thở ra 1 hơi " Rốt cục có thể bỏ tức rồi, mệt chết mình mất". Nhưng 1s sau Phỉ Phỉ nói típ " Mau đi ăn cơm, sau khi cơm nước xong típ tục đi dạo" Ngất
Bọn họ đi vào nhà hàng đối diện, mún giữ sức tốt, phải ăn 1 bữa, đang chờ thức ăn mang lên, Trình Mộng hỏi cô " Băng Thần, tại sao đột nhiên như vậy lại từ Nhật Bản Trở về ?"
"Đúng vậy, đúng vậy, mình cũng mún bik " Phỉ Phỉ phụ họa nói.
"Cũng ko vó việc zì đáng lo"
"Phải ko, trước kia dù xảy ra chuyện zì, bạn khi trở lại cũng sẽ nói trước cho chúng mình bik " Trình Mộng phản kháng.
"Đừng nghĩ wa1 nhìu nữa"
"Ừ, bất wa1, ne61y như có sự tình zì, nhất định phải nói cho chúng mình bik, ko đc đối vs chúng ta có bất cứ đir62u zì zấu diếm, bik ko?" Mộng yêu cầu.
"Ừ"
Trình Mộng còn mún nói điều zì đó, nhân lúc món ăn vừa đem lên, cô thuện tiện nói sang chuyện khác, ko để cho họ típ tục mở miệng hỏi thăm.
Cô có thể nói cho họ bik, cô đến đây là để tìm người đàn bà kia sao? Người đàn bà ấy vứt bỏ cô, là 1 người mưu mô, mặc dù cô rất hận bà ta, nhg cô ko thể hạ thủ giết bà ta đc, ko chỉ vì cô cùng bà ta có quan hệ máu mủ, còn bởi vì đây là người mà kiếp này ông ta yêu nhất, ông vì người đàn bà này đã tìm kiếm suốt 10 năm qua.
Bà ta rốt cục là dạng người như thế nào! Ở chung 1 chổ suốt mấy năm nay, hai người họ cũng ko bik cô có bí mật này.
Sau khi ăn cơm xong, Trình Mộng nói ko cần típ tục đi dạo, cho nên bọn họ đều về nhà, lúc ăn cơm, Trình Mộng và Phỉ Phỉ nói cho cô bik tình trạng gần đây, cho nên sau khi đưa 2 người họ về nhà, cô đi đấn phân bộ của Hồn Tế ( Bởi vì trụ sở chính ở Nhật Bản, nên phần lớn cô đều ở Nhật)
Trong bang ko ai gặp wa diện mạo thật của bọn họ, bởi họ đều dịch dụng! Lái xe tới đến trước của phân bộ.
"Đứng lại, đây là địa bàn của Hồn Tế, cô là người tới từ nơi nào?"
Lấy ra tín vật ( Đại đương gia là chiếc nhẫn màu tím. Nhị đương gia là màu đỏ, Tam đương gia là màu lam) Vì vậy, tên bảo vệ nhìn vào, lập tức kêu lên "Chào Bang chủ"
Những người khác vội vàng mở cửa để cho cô đi vào, bởi vì lúc cô ở ngoài cửa, tên bảo vệ đã báo cho những người khác, cho nên, vừa tiến vào những người cấp cao ở đây đều đã chờ ở đại sảnh
Mọi người đều ra đón cô, quần áo chỉnh tề sếp thành 2 hàng " Chào Bang chủ"
"Ngồi đi"
"Báo cáo tình hình hiện nay ở các bang khác"
"Bang chủ" - người đang nói chính là Đường chủ - chịu trách nhiệm tình báo " Mới vừa nhận đc tin tức, Lang Bang - môt bang chống đối vs chúng ta đã liên hiệp vs những bang nhỏ khác để đối phó chúng ta"
" Cụ thể "
END CHAP 1
“Nga, nói cụ thể đi”
*****************
An bài tốt mọi việc ở phân, khi vềnhà đã là mười giờ rồi. Về nhà sao!
“Tiểu thư, cô đã về rồi”
“Lão gia bảo rằng khi nào cô về thì vào thư phòng gặp ông ấy”. Ông ta tìm cô có chuyện gì?
“Vào đi”. Một giọng nói uy nghiêm phát ra từ bên trong cửatruyền đến, mở cửa, ngẩng đầu nhìn cô một cái, lai tiếp tục vùi đầu làm việc, trước bàn làm việc là một người đàn ông trung niên,nhìn trông rất uy nghiêm, năm tháng ở trên người ông để lại quá nhiều dấu vết. Vốn là trên khuôn mặt đã có vài nếp nhăn, ở hai bên thái dương cũng đã điểm vài hạt tóc trắng, mái tóc đen đã được cắt tỉa gọn gàng, cho dù ở nhà cũng mặc tây trangcà vạt cẩn thận tỉ mỉ, không có chút nào xốc xếch! Đây chính là cha của cô, người quen thuộc nhất cũng là người xa lạ nhất.
“Ngồi đi “
“Có việc gì?”. Bọn họ tựa như người ngoài, nói chuyện khách khí với nhau.
“Con muốn đợi bao
1 2 3...55 »

Lượt xem: 31501
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...