loading...

* » » »

 Hương thơm băng đá như xưa

Hương thơm băng đá như xưa sv TienThinhPro(Admin)
* 18.03.2015 / 01:50
Chương 1
“Đầu heo, người ta lại nhớ anh rồi.”
Tôi mở điện thoại ra xem, sau đó hít vào một hơi lạnh, “Tiểu tam” “Vợ hai”
“Người tình” những từ này đồng thời xuất hiện trong đầu tôi.
Tôi nhìn kỹ lại lần nữa, không đúng, tên trên màn hình điện thoại di động
là “Triệu đại ca”, có phải Triệu đại ca này gửi nhầm tin nhắn không, gửi nhầm tin nhắn cho tình nhân đến số này, vị đại ca này cũng có cái kia
sao? Mở miệng ra là “người ta”, không sợ mọi người biết sao. Ngay sau
đó, tôi lại xem thường bản thân mình, chắc là coi quá nhiều tin tức về
tiểu tam trên web nên bị ảnh hưởng rồi.
Lúc này Thiếu Ngôn đang
ngâm nga một bài hát dân gian từ trong toilet đi ra, anh chỉ dùng khăn
tắm quấn quanh người, để lộ ra bắp thịt nửa người trên, thật là cường
tráng, tôi không nhịn được nuốt nước miếng rồi nói: “Thiếu Ngôn, vừa rồi điện thoại di động của anh mới reng chuông, là tin nhắn của Triệu đại
ca.”
Vẻ mặt của Thiếu Ngôn thay đổi. Tôi không hiểu là có chuyện
gì: “Thiếu Ngôn, anh làm sao vậy?” Vợ chồng tôi rất ân ái, yêu nhau bảy
năm kết hôn được hai năm, bình thường khi tôi đang tắm hay bận làm việc
gì đó, Thiếu Ngôn cũng giúp tôi nghe điện thoại, cho nên anh sẽ không
giận tôi vì đã xem tin nhắn của anh.
“Không có gì, anh ta nói gì?” Thiếu Ngôn đã khôi phục sự bình tĩnh, anh cười hỏi tôi.
Tôi thấy Thiếu Ngôn cười, cũng không suy nghĩ nhiều nữa.
“Anh ta gửi nhầm tin nhắn cho tình nhân sang cho anh”
“Người này thật sơ ý quá, anh xem một chút.” Thiếu Ngôn cầm điện thoại di động lên mở lại tin nhắn của Triệu đại ca.
“Thiếu Ngôn, chẳng lẽ anh lại học theo thói xấu của bọn họ sao?” Bây giờ chỉ
cần là đàn ông đã kết hôn thì sẽ có người tình bên ngoài, huống chi
Thiếu Ngôn còn là một người phong độ đẹp trai, mặc dù tình cảm của chúng tôi rất vững chắc nhưng tôi cũng không dám lơ là.
Thiếu Ngôn
thấy tôi tiến lại gần, sợ hãi quay ngược lại lùi về phía sau một bước.
Có thể là do anh quá chăm chú nhìn điện thoại nên khi tôi đột ngột lại
gần thì bị giật mình. Ngay sau đó anh tiến tới vuốt ve mái tóc dài của
tôi, nói: “Em nói gì vậy, anh là loại người như vậy sao?”
“Em
cũng biết anh không phải là loại người ấy.” Tôi vừa nói vừa thân mật ghé vào trong ngực anh. Hôm nay là Chủ nhật, gần đây có quá nhiều việc
khiến tôi phải làm thêm giờ nên ngày nào cũng mệt muốn chết, đã rất lâu
rồi tôi không có thân mật với Thiếu Ngôn, tay tôi vòng ôm lấy phần hông
rắn chắc của anh, hoàn toàn là cử chỉ gợi tình…
Thiếu Ngôn không
hề để ý tới ám hiệu của tôi, anh kéo tay tôi ra, nói: “Bảo bối, anh còn
có việc phải làm, anh đi trước, em xem tivi đi.” Anh nói xong xoay người đi vào phòng làm việc. Nói là phòng làm việc nhưng thật ra là phòng ngủ sát vách với phòng khách. Lúc chúng tôi kết hôn không có nhiều tiền nên chỉ mua hai phòng trọ nhỏ sát vách nhau. Trước kia máy vi tính để ở
phòng ngủ nhưng sau này Thiếu Ngôn nói nó chiếm chỗ quá lớn nên đem đến
phòng khách.
Nhìn bóng dáng Thiếu Ngôn đi vào phòng làm việc, tôi buồn bực trong lòng. Tôi nghĩ làm đàn ông cũng không phải chuyện dễ
dàng. Gần đây Thiếu Ngôn bận rộn đến mức tôi thật sự muốn đánh cái tên
viện trưởng kia. Tôi quyết định ngồi xem ti vi, bật từ kênh này đến kênh khác: Tạm biệt ảo mộng, Bắc Kinh mờ sương, Anh em Trung Quốc. Đây là
tên những bộ phim mà tôi thường xem. Nhưng hôm nay tôi lại không có tâm
trạng xem những thứ này. Tôi lại tiếp tục đổi kênh khác thì thấy Tương
Cần Cần đang phỏng vấn một gia đình ba người: “Lần đầu tiên khi mẹ…” “Có ai biết đây là lần thứ mấy không?”. Tôi nói thầm một tiếng rồi tắt TV,
chán vậy không bằng đi ngủ một giấc.
Tôi mới vào phòng thì thét
lên một tiếng, Thiếu Ngôn lập tức xuất hiện trước mặt tôi, so với tôi
còn lo lắng hơn, anh hỏi: “Ở đâu? Con gián ở đâu?”
Tôi lợi dụng việc này thuận tiện rúc vào trong ngực anh, chậm rãi đưa tay chỉ về phía cửa sổ: “Hồi nãy nó ở đó.”
“Đừng sợ, anh đuổi nó đi.” Thiếu Ngôn vừa nói vừa vỗ vỗ mặt tôi, anh dìu tôi
ngồi xuống trên mép giường, sau đó đến bàn trang điểm rút ra mấy tờ khăn giấy ở trong hộp rồi đến cửa sổ tìm con gián.
Tôi rất thích bộ dạng khi bắt gián của Thiếu Ngôn, cho nên tôi vừa hận vừa yêu loài gián này.
Sau khi bắt được con gián, Thiếu Ngôn sẽ tìm tôi đòi phần thưởng…
Sáng hôm sau tôi bị tiếng chuông điện thoại đánh thức, tôi lười biếng với
tay lấy rồi nhìn vào màn hình điện thoại, là Bí Đỏ. Bí Đỏ chết tiệt, lại phá hoại giấc mơ đẹp đẽ của tôi. Người bạn thân này có rất nhiều ưu
điểm, tôi chưa bao giờ đếm hết. Trước mắt chỉ thấy có một khuyết điểm đó là bất cứ lúc nào cô ấy cũng có thể gọi điện thoại quấy rầy bạn. Bí Đỏ
thường xuyên mắc phải khuyết điểm này, mặc kệ là chuyện lớn hay nhỏ, cô
ấy đều gọi điện tới kể lể với tôi.
Không đợi tôi càu nhàu, Bí Đỏ đã mở miệng trước: “Này, tại sao lâu vậy mới nghe điện thoại? Tớ còn
tưởng phải tới nhà cậu để nhặt xác rồi chứ.”
“Xí xí xí, miệng quạ đen!” Tôi không nhịn được khinh bỉ mấy tiếng với người bên kia.
“Lạc Băng, tớ muốn hỏi cậu một việc?” Đầu bên kia điện thoại truyền đến giọng nói nghiêm túc của Bí Đỏ.
“Hỏi đi. Đừng ngại, có phải lại có chuyện đó rồi không?” Tôi cười hì hì, cực kỳ mờ ám.
“À, Thiếu Ngôn có ở nhà không?”
“Thiếu Ngôn làm thêm giờ, nếu không thì cậu tới nhà tớ đi, tớ sẽ cho cậu câu trả lời.”
“Không được, tớ còn có chuyện, cúp trước đây.”
“Này, này, chờ một chút, rốt cuộc là có chuyện gì, cậu chưa hỏi mà.” Tôi ghét nhất là người khác nói chuyện chỉ nói một nửa, Bí Đỏ là người rất thẳng thắn, tại sao hôm nay lại nói có một nửa thế kia.
“Tớ hỏi rồi.” Bí Đỏ ngập ngừng như thế làm tôi không hiểu gì cả.
Không đợi tôi nói thêm gì, Bí Đỏ đã cúp điện thoại. Tôi lăn qua lăn lại trên
giường vẫn không ngủ được nên dứt khoát xuống giường, dù sao cũng đã sắp chín giờ rồi. Chuyện của Bí Đỏ kết thúc ở đây vậy.
Tôi nhìn vào
chiếc gương trong toilet, cẩn thận tìm xem có nếp nhăn nào gần khóe mắt
không, không tìm được, tôi không nhịn được tự kỷ một phen. Mặc dù năm
nay tôi đã hơn 27 tuổi nhưng da mặt còn chưa lão hóa. Tôi vừa đánh răng
vừa nghĩ tớilời Bí Đỏ vừa nói “Tớ hỏi rồi.” Tôi sơ ý nuốt phải bọt nước kem đánh răng, Bí Đỏ từ đầu tới cuối chỉ hỏi “Thiếu Ngôn có ở nhà
không?”
Bí Đỏ hỏi Thiếu Ngôn làm gì? Không được, tôi phải hỏi cô
ấy cho rõ ràng, không phải là Bí Đỏ bị gãy xương nên muốn tìm Thiếu Ngôn để chỉnh hình chứ? Ai bảo Thiếu Ngôn là bác sĩ ưu tú nhất của khoa
chỉnh hình, không tìm anh thì tìm ai.
Điện thoại kết nối được
rồi, nhạc chờ của Bí Đỏ là bài “Hãy quý trọng đêm nay” của Trần Tuệ
Nhàn, một ca sĩ kì cựu của giới âm nhạc, tôi không khỏi có chút buồn bã
trong lòng. Bí Đỏ từ trước đến nay chưa bao giờ cài nhạc chờ, cô ấy nói
là “Mình bỏ tiền ra cho người khác hưởng thụ sao, không có chuyện đó
đâu.” Hôm nay Bí Đỏ cài nhạc chờ cũng là “Tiền là của tôi, anh cứ ở đó
mà đau lòng đi.”
Rốt cuộc Bí Đỏ cũng nhận điện thoại, tôi vội vàng hỏi: “Bí Đỏ, cậu bị gãy xương hả?”
“Mới sáng sớm, đừng có trù ẻo tớ.” Bí Đỏ tức giận nói.
“Có phải là Thu Nguyệt bị gãy xương không?” Bí Đỏ ở chung với em họ cô ấy - Bạch Thu Nguyệt, không phải là cô
1 2 3...66 »

Lượt xem: 6634
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...