loading...

* » » »

 Khi Tất Cả Chỉ Còn Là Kỉ Niệm

Khi Tất Cả Chỉ Còn Là Kỉ Niệm sv TienThinhPro(Admin)
* 29.10.2014 / 16:41
Vừa tỉnh giấc, nó chồm dậy mở toang cánh cửa sổ để cho cơn gió mùa thu lùa vào căn phòng bé nhỏ, cuốn theo vài chiếc lá vàng khô đậu lên khung cửa gỗ. Nó cầm lấy một chiếc lá xoay xoay với vẻ thích thú, khẽ vươn vai hít một hơi thật sâu rồi bật ra khỏi giường "Vậy là sắp bắt đầu một năm học mới!"

Buổi học đầu tiên ở trường cấp Ba, một buổi sáng trời trong và nắng nhẹ. Nó có thói quen đến lớp sớm. Sân trường mới chỉ lác đác vài ba học sinh, cây cối vẫn như đang im lìm trong giấc ngủ. Rảo bước qua các dãy phòng học trống trơn, nó dừng lại trước ban công tầng hai, nơi từ đó có thể nhìn ra bao quát toàn bộ sân trường.

Bỗng nó thấy cách đấy không xa, một cậu con trai xem chừng trạc tuổi với nó cũng đang say sưa ngắm nhìn cảnh vật với đôi mắt đăm chiêu, tai đeo headphone, môi khẽ lẩm nhẩm theo từng nhịp điệu của bài hát. Đôi mắt cậu trông toát lên vẻ thông minh, lanh lợi nhưng hình như có chút gì đó gợn buồn. Chắc là cậu này vừa mới đến sau nó, hay đã đứng đây trước cả nó nhưng lúc nãy đi ngang nó không để ý nhỉ? Nó đoán cậu cũng có thói quen đi sớm để tận hưởng cảm giác riêng tư như nó.

Bất giác, cậu bạn quay đầu lại và nhìn thấy nó. Nó giật mình như ăn trộm bị bắt quả tang vậy, nãy giờ nó đứng nhìn lén và đã bị người ta phát hiện.

- Chào - cậu mỉm cười.

- Ơ... chào bạn - nó lí nhí.

Nói rồi nó liền cắm đầu mặt bỏ chạy thật nhanh, hy vọng sẽ không gặp lại hay ít ra là khi đó cậu không còn nhớ nổi mặt nó. Xấu hổ quá đi mất!
Nhưng điều ước đó chẳng bao giờ có thể thành hiện thực. Thì ra cậu ấy học lớp nó, lại còn được xếp ngồi cùng bàn với nó nữa chứ. Suốt buổi học hôm đó, nó đã ngượng chín cả mặt khi để ý thấy cậu cứ lắc đầu cười cười nhìn nó. Đến nỗi nó phải quát lên đầy giận giữ:

- Này, cậu có thôi ngay cái giọng cười đểu giả đó đi không hả?

- Ha ha, không thì làm sao nào? Ai bảo cậu thích đi nhìn lén người khác?

- Này! Tớ làm vậy khi nào chứ hả? Cái đồ...

Nó bậm môi, trừng mắt nhìn cậu. Không ngờ cái điệu bộ lúc đó của nó lại khiến cậu càng cười to hơn. Có gì đâu mà cười hoài vậy chứ, bị người khác trêu ngươi vậy làm nó thấy rất ấm ức.

Ngày hôm sau, nó cố tình dùng bút xóa vạch một đường chính giữa chia cái bàn ra làm hai, gọi là phân chia lãnh thổ và cấm cậu không được vi phạm lãnh thổ của nó.

Lúc đầu, cậu có vẻ hơi ngạc nhiên. Dẫu cho cậu có khăng khăng đòi nó dẹp ngay cái trò mà cậu cho là "trẻ con" đó, nó vẫn nhất quyết không chịu, lại còn dùng cây thước gạch dài ngoẵng gõ vào tay cậu mỗi khi thấy cậu thọc tay qua phần bàn của nó. Cãi nhau với cậu, nó vô cùng hả hê mỗi khi giành phần thắng. Thấy cậu phản kháng và tỏ ra khá bực mình, nó lấy làm tâm đắc lắm.

Một bữa, cậu để sách vở sang quá giới hạn cho phép, nó vào lớp trông thấy, bước lại hét lớn:

- Ê, có thấy sách vở của cậu lấn sang bàn tôi không hả?

Cậu không thèm ngước nhìn nó, điềm nhiên đáp:

- Ờ, tớ có thấy.

- Thế còn không mau dẹp cái đống này đi!

Nói rồi nó dùng tay hất mạnh sang chỗ cậu, nhưng có vẻ hơi mạnh tay quá làm mấy quyển sách bay thẳng xuống đất.

- Cậu quá đáng vừa phải thôi nhé! Tôi thật không thể chịu nổi loại con gái vừa đanh đá lại chua ngoa như cậu!

Cậu đứng dậy nhặt lấy sách vở rồi bỏ đi, bỏ mặc nó đứng sững đó không nói được câu gì. Nó chỉ là vô ý thôi mà, làm gì mà cáu lên với nó chứ. Đâu phải là tại nó, nếu lúc đầu cậu không cố tình cười để chọc tức nó, thì nó đã chẳng thèm đi chọc vào cậu làm gì.

Mấy ngày sau đó, cậu không nói chuyện hay cãi nhau với nó nữa. Nó bắt chuyện cậu cũng lơ đi, thậm chí không nhìn mặt nó. Hức, cậu ta thì có gì mà lên mặt vậy chứ? Nói vậy thôi, chứ nó biết thừa là có hàng tá cô gái ngoài kia đang chết mê chết mệt vì cậu. Cậu đang là hot boy sáng giá nhất của trường. Cậu học giỏi, chơi thể thao cực giỏi đặc biệt là bóng chuyền, lại được nhận xét là có khuôn mặt siêu đẹp trai nên suốt ngày nhận được quà với thư tình như cơm bữa. Vậy thì việc gì phải bận tâm đến nó? Một đứa con gái có ngoại hình và học lực tầm trung, nếu không muốn nói là quá bình thường, chẳng mấy nổi bật. Nó ít khi chịu trưng diện, chăm chút cho bản thân, tính cách cũng hơi có phần quái dị. Nó nghĩ không nói chuyện với cậu nữa cũng tốt, ít ra là cũng tránh được khối cái nhìn không mấy thiện cảm của đám con gái suốt ngày bu quanh cậu dành cho nó.

Một hôm bị điểm kém môn Văn, nó buồn lắm. Lúc ra về, trời mưa lớn, nó lại không mang áo mưa nên cứ ngồi ở bậc cầu thang, gió thổi hơi nước phả vào mặt nó lạnh ngắt. Mưa khiến nỗi buồn trong nó như trĩu nặng thêm, cộng thêm nỗi lo sợ điểm kém về nhà bị mẹ mắng đã khiến nó cứ ngồi lì đó và khóc nức nở, khóc mãi đến khi ngước mắt lên vẫn chỉ là một màn mưa trắng toát bao phủ xung quanh.
Bỗng nó nghe một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai:

- Sao không về nhà, ngồi đây khóc mãi sao?

Ngạc nhiên, nó quay phắt lại. Là cậu, cậu đang đứng ngay sau lưng nhìn nó bằng một ánh mắt thông cảm.

- Mặc kệ tớ! Chờ tạnh mưa rồi về.

Cậu bước đến, rút khăn giấy đưa cho nó và nói:

- Con gái mà khóc là xấu lắm đó! Thôi nín đi rồi tớ cho kẹo.

Cậu lấy trong túi ra hai cây kẹo mút cho nó. Nó chưa kịp nhận lấy, há hốc mồm lên bất ngờ:

- Cậu... không ghét tớ nữa hả?

Cậu cười:

- Tớ ghét cậu hồi nào? Tớ chỉ muốn cậu bớt đanh đá và dịu dàng hơn thôi. Mà cũng muộn rồi, tớ có 2 cái áo mưa này, cậu mau mặc vào rồi đi về cùng tớ. Tớ sẽ đưa cậu về.

Và chiều mưa hôm ấy, cậu và nó cùng đạp xe dưới mưa, vừa ăn kẹo vừa nói cười vui vẻ.

Ngày hôm sau, không biết thế nào mà tụi con gái trong lớp biết chuyện. Cậu nổi tiếng mà, chắc ai đó trong trường đã tình cờ trông thấy nó đi với cậu. Vừa bước vào lớp đã nghe cả đám bàn tán xì xào không hay về nó:

- Coi nó kìa! Cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga!

- Cái mặt đúng là không biết xấu hổ...

Nó không nói gì, bỏ ngoài tai tất cả và lẳng lặng vào chỗ ngồi. Nó chả quan tâm. Cậu quay sang nó, cười thật tươi:

- Từ giờ chúng mình sẽ là bạn nhé!

Nó khẽ gật đầu vì thực lòng cũng muốn làm bạn với cậu. Từ hôm qua nó đã biết cậu không ghét nó và cũng không đáng ghét như nó nghĩ.

Ngay hôm đó, cái vạch ngăn cách giữa nó và cậu lập tức bị xóa, nó nói chuyện với cậu nhiều hơn, nhiều khi còn chụm đầu nói say sưa cứ bị giáo viên nhắc hoài. Nó nhận thấy cậu cũng vui tính, nói chuyện rất cởi mở. Cậu giỏi toán lắm, nó hay nhờ cậu chỉ toán nhưng bù lại, nó cũng thường chỉ Anh văn cho cậu. Đôi khi cậu rủ nó sang nhà học nhóm, hôm nào sau buổi học cả hai lại cười váng khắp nhà.

Cậu hay rủ nó đi ăn kem vào mùa đông, nó thích kem sô-cô-la, cậu thích kem sữa. Hầu như chuyện gì cậu và nó cũng kể hết cho nhau nghe. Những lúc buồn, nó lại rủ cậu ra biển lặng im nghe tiếng sóng vỗ rì rào cuốn trôi đi bao phiền muộn đến những miền xa thẳm. Sinh nhật nó, cậu còn tặng cả một chậu hoa nhỏ xíu xinh xinh để nó chăm sóc vì biết nó rất thích hoa. Nó cảm thấy vui vì chưa ai hiểu được nó bằng cậu.

Thấm thoắt cả hai đã lên lớp 11. Cậu bất ngờ có bạn gái, là cô lớp trưởng năng động, xinh xắn lớp sát bên. Cậu vẫn dành nhiều thời gian cho nó, nó cần thì cậu luôn đến bên nó,
1 2 3 »

Lượt xem: 1458
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...