loading...

* » » »

 Kiếp này em từng có anh

Kiếp này em từng có anh sv TienThinhPro(Admin)
* 14.09.2015 / 22:39
Chương 1
ôi luôn muốn viết một câu chuyện liên quan đến chiếc áo ngực của người phụ nữ. Nhân vật chính trong câu chuyện ấy tôi muốn chỉ là chiếc áo ngực mà thôi. Khi ấy, đích thân nó sẽ kể lại cho chúng ta hiểu rõ hơn về lịch sử thăng trầm hàng trăm năm nay của mình.

Trước đây phụ nữ Trung Quốc chỉ dùng yếm, còn áo ngực chỉ là một “sản vật” của phụ nữ phương Tây. Vào thế kỷ 19, những thiếu nữ con nhà giàu dùng vải bạt, vải bố, xương cá voi, dây thép và ren để tạo thành một khung áo ngực. Loại áo ngực này biến cơ thể người phụ nữ trở thành một cái đồng hồ cát, nếu mặc nó một thời gian dài, nội tạng sẽ bị tổn thương. Năm 1889, một hãng sản xuất áo ngực ở Paris – bà Hermine Cadolle đã phát minh ra chiếc áo ngực đầu tiên của thế giới – đó là một loại áo ngực chỉ bó chịt phần ngực chứ không bó chịt cả vùng thân trên như trước nữa.

Chiếc áo ngực thời đó tuy không cần phải bó chịt từ ngực tới eo, nhưng nó vẫn là một “vật khủng”. Năm 1913, con gái cưng của Caresses Crosbyl[1] bảo người giúp việc thắt nút hai chiếc khăn tay lại với nhau, rồi dùng hai dải lụa hồng tạo thành hai dây quai trên vai và biến nó thành một chiếc áo ngực đầy quyến rũ. Chiếc áo ngực đó đã được hãng sản xuất áo ngực Warner Brothers mua lại bản quyền với giá 1.500 đô-la và thu được một khoản lợi nhuận khổng lồ từ việc sản xuất và bán chiếc áo ngực hoàn chỉnh đầu tiên của thế giới. Năm 1935, công ty này đã phát minh ra cúp ngực, từ cúp A đến cúp D, mà trong đó cúp A nhỏ nhất, cúp D to nhất. Năm 1960 là năm xảy ra cuộc đại cách mạng của áo ngực với phong trào “đốt áo ngực nơi công cộng” vì quan điểm giải thoát phụ nữ khỏi “vẻ đẹp giả dối”. Đến những thập niên 90, nhà thiết kế thời trang đã thiết kế cho phụ nữ mặc áo ngực ra bên ngoài, trào lưu áo ngực lại quay trở lại, tỷ lệ người đi phẫu thuật thẩm mỹ ngực đứng thứ hai trong các ca phẫu thuật thẩm mỹ. Và từ đây, phụ nữ và áo ngực cùng tồn tại với nhau.

[1] Người đầu tiên nhận bằng sáng chế ra chiếc áo ngực.

Nếu nói giai đoạn lịch sử này có điểm nào đó giống với lịch sử của Trung Quốc, như vậy há chẳng phải nói Trung Quốc là một chiếc áo ngực sao? Nhưng thật sự chiếc áo ngực rất giống với Trung Quốc, trải qua một cuộc đại cách mạng văn hóa rồi cuối cùng cũng vững mạnh hẳn lên.

Chiếc áo ngực đầu tiên tôi mặc là của mẹ. Một hôm, mẹ bảo. “Châu Nhị à, con đến tuổi phải mặc áo ngực rồi đấy!” Bởi tôi không đủ dũng khí tự mình đi mua, nên đã lén trộm một cái của mẹ để mặc. Cái áo đó màu da, giữa hai quả áo là một bông hồng nhỏ xinh xắn. Còn lần đầu tiên tôi dũng cảm mua một chiếc áo cho chính mình là từ một chiếc xe đấy rong, người bán là đàn ông, ông ta đấy xe đến khu chợ sầm uất để bày bán, mấy chục chiếc áo ngực xếp thành từng hàng, từng đống to to nhỏ nhỏ chất như núi, trông vô cùng choáng ngợp.

Còn giờ đây, tôi đã là giám đốc một showroom ở khu Trung Hoàn của một tập đoàn bán lẻ đồ lót, showroom này chuyên kinh doanh những sản phẩm đồ lót cao cấp có tiếng của Pháp và Ý. Hàng loạt những câu chuyện xảy ra với tôi gần đây đã nhắc nhở tôi rằng: hóa ra tình yêu và áo ngực của phụ nữ không thể tách rời nhau được!

Showroom của tôi nằm ở khu vành đai trung tâm, tầng hai của một trung tâm thương mại Trung Hoàn[2], nơi đây là địa điểm đóng đô của rất nhiều hãng thời trang cao cấp nổi tiếng nên tiền thuê showroom rất đắt đỏ. Trong showroom, ngoài tôi ra còn có hai nhân viên nữa: Anna – 26 tuổi và Jenny – 38 tuổi. Anna là một cô gái rất chăm chỉ, chịu khó, mỗi nhược điểm là lắm bệnh lắm tật, mỗi khi đến kỳ là lại đau đớn đến khổ sở, mặt mũi tái xanh tái xám. Còn Jenny là bà mẹ của hai cậu con trai, giao tiếp rất giỏi, giữ được mối quan hệ với khách hàng rất tốt, sức khỏe thì khỏi phải bàn. Hai người họ kết hợp với nhau thì đúng là mười phân vẹn mười, ở họ còn có một đặc điểm rất thú vị, đó là Anna chỉ nặng 41 cân, còn Jenny lại nặng những 68 cân, cứ nhìn thân hình của hai người thì quả thật không một khách hàng nào bước chân vào showroom phải tự ti, xấu hổ cả.

[2] Còn gọi là quận Trung tâm (Central), là trung tâm chính trị và khu mua sắm cao cấp ở Hồng Kông.

Nói về những chiếc áo lót cao cấp, nó mang trong mình cả một mệnh đề triết học, đó chính là càng ít vải lại càng đắt. Càng ít vải sẽ càng quyến rũ, mà sự quyến rũ ấy lại không dung tục, đó chính là một kiểu nghệ thuật. Một phụ nữ có thể khiến mọi đàn ông khác cảm thấy mình quyến rũ, hấp dẫn mà lại không cho rằng cô ấy dung tục, rẻ tiền, đó chính là thành công.

Đàn bà thông minh đều hiểu phải biết đầu tư cho vấn đề quyến rũ và hấp dẫn phái mạnh đó, vì vậy mà cho dù các sản phẩm áo ngực của hãng chúng tôi có giá cả không hề rẻ, nhưng chưa bao giờ chúng tôi đau đầu về chuyện không có khách hàng.

Khách hàng chủ yếu của chúng tôi đa phần là những công chức cao cấp có thu nhập cao, còn mấy quý bà lắm tiền chưa chắc đã nỡ bỏ tiền ra mua đâu nhé. Tôi từng gặp một quý bà, khi bà ta cởi chiếc áo ngực ra, nó đã được mặc đến vàng ố lên rồi, đến nỗi cả gọng thép ở ngực cũng đã bị lòi ra. Khi lập gia đình, phụ nữ thường có tâm niệm: mọi sự vậy là đã an bài nên không còn để ý mấy đến đồ lót của mình nữa. Kẻ thù lớn nhất của ngành nghề kinh doanh đồ lót không phải tình hình kinh tế khó khăn, mà chính là “hôn nhân”. Còn nhân tố kích thích việc kinh doanh đồ lót phát triển, lại chính là “ngoại tình”.

Hôm nay, khi chuẩn bị đóng cửa showroom, Từ Ngọc bỗng đến tìm tôi. Tôi có thế thấy những anh chàng ngoài phố đang hau háu đổ dồn ánh mắt vào cô ấy. Cô ấy là một cô gái đẹp sở hữu cúp ngực A36.

“Châu Nhị, cậu có bút chì không?” Vừa bước vào Từ Ngọc đã hỏi tôi.

“Bút bi được không?” Tôi đưa cho cô ấy chiếc bút bi.

“Không, phải là bút chì mới được.” Từ Ngọc lắc đầu.

Tôi vừa lục trong ngăn kéo thấy một chiếc bút chì vừa hỏi. “Cậu muốn viết gì vậy?”

“Tớ vừa chụp xong một bộ sưu tập áo tắm, tay đạo diễn nói rằng phải đặt một chiếc bút chì dưới ngực, nếu ngực đè xuống giữ chặt chiếc bút đó thì có nghĩa ngực đã bị chảy xệ.”

Tôi quen biết Từ Ngọc cũng được khoảng ba năm, lúc đó tôi đang làm việc tại bộ phận thiết kế, còn Từ Ngọc đến ứng tuyển làm người mẫu đồ lót. Cơ thể của cô ấy rất đẹp, cao 1 mét 65, ba vòng lần lượt 91-61-91, nước da trắng ngần, đôi chân thẳng tắp. Khi mặc đồ lót trông vô cùng quyến rũ, nên tôi tuyển dụng ngay. Từ đó, chúng tôi thường chuyện trò thân mật với nhau, trở thành cặp bạn bè thân thiết không còn gì để giấu giếm. Tôi từng bỏ công sức thiết kế vài mẫu áo lót, tự tiến cử lên tay cấp trên có quốc tịch Pháp, hy vọng ông ta sẽ tiến cử những mẫu đó với Tổng công ty. Nhưng ông ta đã từ chối. Từ Ngọc biết chuyện này liền hẹn tay cấp trên quốc tịch Pháp đó đi ăn cơm, giả lả nói cười, rượu rót tràn môi, cố gắng tiến cử những mẫu đồ lót của tôi. Cuối cùng ông ta cũng phải đồng ý sẽ đưa những mẫu ấy của tôi ra trước Tổng công ty. Chuyện này sau đấy khá lâu tôi mới được biết. Chỉ tiếc thay phía Tổng công ty cho đến tận bây giờ vẫn chưa có tin tức gì phản hồi cả.

“Sao nào? Ngực của cậu có bị chảy xệ không?” Tôi hỏi cô ấy.

“May quá không chảy.” Cô ấy nói một cách hài
1 2 3...45 »

Lượt xem: 4023
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...