loading...

* » » »

 Lời hứa 5 năm

Lời hứa 5 năm sv TienThinhPro(Admin)
* 25.06.2016 / 10:13
Năm 198x. Tại một bệnh viện ở tỉnh miền tây, một cậu bé ra đời do sinh thiếu tháng nên nặng 2kg2. Cậu bé đc đặt tên là Nguyễn Hoàng Sơn ( nhân vật chính của chúng ta đấy các bạn). Do sinh thiếu tháng nên cơ thể Sơn rất yếu hay bệnh hay đau, cha mẹ đã cố gắng chạy chữa nhưng vẫn k có gì khả quan. Những ngày tháng đầu đời Sơn lun gắn mình vs giường bệnh. Hầu như tháng nào Sơn cũg phải vào đây đóng góp cho BV xây dựng và nuôi các Bs y tá ở đây (hehe)
Năm lên 6 tuổi cơ thể Sơn nhỏ bé như đứa bé 4 tuổi. Vào lớp 1 các bạn Sơn thấy vậy nên thường bắt nạt, hắt hủi, cô lập.... làm cho Sơn mắc phải bệnh trầm cảm ( hay còn gọi là tự kỉ, K biết may mắn hay sao mà từ lúc đó Sơn đã có thể trí nhớ khá tốt) ba mẹ lại phải chạy khắp nơi nghe nói ở đâu có thầy chữa bệnh hay cũng đến xjn chữa trị nhưng vẫn tốn công. Thế rồi việc học của Sơn bị gián đoạn 1 năm ( đúp lv 1)
Một hôm. Nghe ở huyện MX ( gần cầu Mỹ thanh 1 ) có 1 ông thầy thuốc ng Hoa có tiếng "mát tay" nên mẹ Sơn xuống tìm xin thầy chữa trị, ông thầy này rất cổ hủ chỉ chữa bệnh cho ng Hoa. Mai mắn mẹ Sơn cũng là ng Hoa nên 2 mẹ con mạo muội tới tìm.
Đến nơi Sơn thấy đây là 1 ngôi nhà cổ kính kiểu như 1 ngôi chùa nhỏ, mái ngói đỏ lót gạch tào. Có khu vườn khá rộng. Đón chúng tôi là 1 Bà lão( BL) rất phúc hậu và hiền từ.
Mẹ S: chào chị. Xin cho hỏi thầy Hai có nhà k ạh?
BL: Có. Ổng đang ngoài vườn có việc. Chị tới đây có chuyện gì k?
Mẹ S: Dạ, k giấu gì chị cháu nhà tôi bệnh đau từ nhỏ nay mắc thêm bệnh trầm cảm chữa trị nhìu nơi nhưng đều k khỏi. Nay tôi tìm tới đây mong dc thầy Hai chữa dùm. Tôi đội ơn Ông bà nhìu lắm.
BL: Uhm, tôi hiểu. Mà t cũng k bít ổng chữa k nữa. Nhìn đứa bé trong sáng dạ nhỉ?
BL nhìn Sơn và nói. Một lúc Sơn chạy ra vườn tìm j chơi thì thấy 1 ông lão (ÔL) cao lớn, da dẻ hồng hào đang đi 1 bài quyền gì đó mà Sơn cứ chăm chú nhìn theo k rời mắt. Khi hết bài quyền ÔL liền nhìn nó và nói.
ÔL: cháu là ai? Đến đây có v gì?
Sơn : Dạ, cháu theo mẹ tới đây để chữa bệnh ạh.
ÔL : cháu là người Hoa àh? Chỉ là ng Hoa ta mới chữa thôi. Còn lại thì về đi.
Sơn : Dạ ông ngoại cháu là ng Hoa gốc ạh.
ÔL: Vậy ạh. Thế cháu thấy bài quyền ta đi thế nào?
Sơn : Dạ. Cháu k bít nó thế nào nhưng cháu có thể đi lại những gì thấy dc ạh.
ÔL: đâu, đi thử lại ta coi nào.
Sơn liền múa lại bài quyền khi nãy mà nó thấy và ông lão cũng ngạc nhiên quan sát. Kết thúc bài quyền ông lão liền hỏi nó.
ÔL: cháu thực sự chỉ nhìn 1 lần ah?
Sơn : Dạ. Đây là lần đầu tiên cháu đến đây ạh.
ÔL: khà khà. Tốt lắm. Vào nhà đi cháu.
Nói xong 2 ng đi vào trong nhà. ÔL thay đồ ra và bắt mạch cho Sơn ( năm 199x mà làm j y học tiên tiến dc chứ). Bắt mạch xong ÔL liền nói.
ÔL : Thể trạng cháu rất kém vì mắc bệnh đã lâu nên việc chữa trị phải lâu dài. Có lẽ phải ở đây lâu đó nhưng ta sẽ cố gắng chữa cho cháu. Yên tâm đi.
Mẹ Sơn nghe thế cám ơn rối rít rồi từ biệt gđ ÔL về quê bán hết nhà cửa rồi về gần nhà ÔL mua đất cất nhà để tiện chữa trị cho Sơn. Thế mới bít cha mẹ thương con như thế nào.
------------
Từ đó Sơn dc ÔL chữa trị bằng phương pháp chăm cứu ( kiếm hiệp gọi là Đả thông kinh mạch) và những thang thuốc bắc đen và đắng. Mẹ Sơn thì phải wa nhà ÔL phụ việc những lúc rãnh rỗi, cha thì aj thuê gì làm nấy vì mới dọn đến đây. Dc cái cha mẹ Sơn hiền lành nên rất dc lòng mọi người. Sơn thì ngoan ngoãn lễ phép vs mọi ng lắm. Dần dần nó k còn mặc cảm vs mọi ng xung quanh nữa đó cũng là nhờ Bà Lão khuyên bảo nó.
"Nói sơ về ÔL và BL nhé. 2 ông bà thời điểm đó cũng 59 60 tủi rồi nhưng nhìn rất trẻ. ÔL thì người khỏe khoắn cao ráo, mắt sáng tinh anh ( dân tập võ mà), BL thì da trắng, gương mặc phúc hậu như bồ tát vậy, bà hiền và rất tâm lý nhé, sức khỏe thì bà hơi yếu (do bệnh lâu năm) làm công việc chút phải nghĩ ngơi nên mẹ Sơn pải wa phụ. 2 Ông bà sống hạnh phúc lắm, con cái thì chưa bjo nghe nhắc j cả"
Sơn bắt đầu được ÔL cho tập luyện thể lực để nâng cao sức khỏe. Khoảng 3 4 tháng thì có tiến triển ngay. Sơn k còn đau ốm vặt nữa, có da có thịt hơn trc và cũng cao hơn. Đầu năm nhập học lại nhờ tiếng ÔL mà Sơn dc nhận vào trường cấp 1 gần đó. Buổi sáng đi học, buổi chìu wa nhà ông lão phụ việc và điều trị. Cha mẹ sơn cũng dành dụm dc 1 ít tiền mua 1mãnh ruộng nhỏ để canh tác. Nên cha Sơn cũng k còn làm thuê làm mướn nữa.
Khj thể trạng Sơn tốt hơn thì ÔL bắt đầu tập võ cho Sơn.
ÔL: tập võ là để rèn luyện sức khỏe, để nâng cao thể lực chứ k phải để đánh nhau ( câu này wen wen nhỉ). Nên ch j tránh dc con hay tránh chỉ dùng vũ lực khi mà k còn tránh dc nữa thôi. Nếu con sử dụng võ vào mục đích đen tối thì nó sẽ đưa con đến kết cuộc bi thảm mà thôi. Ta sẽ truyền cho con tất cả võ học mà ta bít hy vọng con sẽ dùng nó có ích cho đời (mình chỉ đoán thế thôi nên có lẽ k đúng nguyên văn mà thường thì Sự phụ nào cũng nói vậy cả)
Do có trí nhớ tốt và được ÔL " đả thông kinh mạch" nên Sơn học rất nhanh và tiến bộ rõ rệt, Sơn có phản xạ thần kinh rất tốt, chính đến Ông còn bất ngờ nữa. Sơn có hỏi ÔL đây là võ j thì Ông chỉ nói là do ÔL tự tìm hiểu và kinh nghiệm của mình thôi nên k môn k phái. (Trong nhà ông có 1 tấm hình ông mặc 1 bộ đồng trắng tay cầm 1 cây cờ có chữ Hoa nên Sơn k bít đó là j)
Cứ thế thời gian trôi dần Sơn đã lên lớp 9 rồi. ÔL gọi Sơn và nói:
ÔL : Con đã ở đây vs ta được 9 năm ta đã truyền dạy hết cho con Võ học của ta. Bây giờ còn 1 tuyệt kỉ nữa ta sẽ cho con thấy, sát chiêu này có thể gây chết một con gấu trưởng thành đấy, Sát chiêu này mạnh nhất khi con sử dụng còn tùy vào.... à mà thôi đến lúc thì sẽ tự hiểu. Con còn nhỏ chưa bít ch đó làm j.
Nói xong ÔL tới gần 1 thân cây to, ông múa 1 đường quyền tập trung vận "khí" ông thu hết "nội công" vào nắm đấm, ông phát quyền vào thân cây. Lúc này phía sau thân cây vỏ cây bung ra vỡ tung nhưng mặt trc thì k sao cả ( chiêu này giốg Thông Bội Quyền trong chuyện Hoàng Phi Hồng đấy chỉ khác là 1 dùng chưởng 1 dùng đấm). Sơn thấy thích lắm
ÔL : Đòn này đánh thẳng vào bên trong của mục tiêu nên gây sát thương nặng nếu k vào lúc nguy cấp thì k được sử dụng nhé.
Sơn : Dạ. Thưa thầy con sẽ ghi nhớ điều này ạh.
ÔL : Mai con quay lại đánh thử vs ta 1 trận để xem 9 năm wa con học dc những gì có phụ lòng của ta k.
Sơn : Dạ k dc đâu. Con k dám đâu ạh.
ÔL : Vài ngày nữa ta phải về quê hương giải quyết một số chuyện nên k còn ở đây nữa. Con hỉu k?
Sơn : Dạ con hỉu rồi thưa thầy.
Ngày hôm sau. Sơn trở lại nhà ÔL và đánh vs ông một trận, và bất ngờ hơn là Sơn thắng.
ÔL : Con chính là 1 kì tài võ học hahaha
----------------
Ông bà đi rồi nhưng Sơn vẫn wa đó tập luyện và chăm sóc vườn cây của ông. Bạn bè cùng xóm rủ Sơn đi chơi đá banh, câu cá, tắm sông.... và k thíu những trận đánh nhau vs các trẻ trâu sớm khác. Tất nhiên Sơn là đại ca tụi nhóc rồi. Mỗi lần đánh nhau bị mắng vốn Cha mẹ Sơn cũng phạt Sơn và khuyên bảo này nọ nhưng vẫn thế. Có lẻ vì tâm lý còn trẻ nên ngang bướng lắm nên cha mẹ cũng k làm j dc. ( sửu nhi chính cmn hiệu)
Sắp vào năm lớp 10, do thíu sách nên Sơn phải đi lên Tỉnh mua ( sách Sơn học là
1 2 3...60 »

Lượt xem: 73243
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...