loading...

* » » »

 Lưng chừng yêu anh

Lưng chừng yêu anh sv TienThinhPro(Admin)
* 21.09.2014 / 22:37
Anh cười, xoa đầu nó. Mái tóc bông xù hơi rối, mắt nó cũng có những tia nhìn chững lại, bối rối trước cử chỉ của anh chủ biên.

1. Buổi chiều, trước khi tiết học đầu tiên bắt đầu, nó xuất hiện trên sân trường, mái tóc bông xù hình nấm của nó cứ quay ngang quay dọc tìm phòng học. Tệ thật, vào học kỳ mới đã được ngót hai tuần rồi mà nó vẫn còn chưa kịp thuộc thời khóa biểu của mình, đến việc giảng đường môn học nằm ở đâu nó còn không nhớ. Nó thở hắt, đi ra phía những chiếc ghế đá ngồi chờ đợi. Chắc chắn lũ bạn cùng lớp sẽ đi ngang qua đây, và nó sẽ chạy ù theo họ vào lớp. Hy vọng là không quá muộn.

- Em để tóc này nhìn ngố lắm!

- Ơ, kệ em.

- Ngố thật mà. Anh thấy kiểu cũ đẹp hơn.

- Xì. Xấu đẹp là việc của em, liên quan gì tới anh chứ!

Cô gái ngúng ngẩy, quay mặt đi, hai tay đan lại, xoay xoay một nhành lá phượng vừa rơi xuống. Chàng trai ngồi bên cạnh mỉm cười, đưa tay lên bắt lấy tay cô gái, một tay còn lại vuốt mái tóc mềm buông xõa trên vai.

- Anh đùa thôi. Nhìn ngố, nhưng đáng yêu.

Lần này cô gái mỉm cười, nhưng vẫn vờ giận dỗi, nhìn ra phía xa xa, môi tủm tỉm nụ cười xinh thật xinh.

Nó ngồi ở ghế đá bên cạnh, vô tình nghe thấy, cố ý nhìn thấy. Thế là cảnh của cặp đôi này lọt vào tâm trí nó.

Cũng vô tình, nó trở nên thần người dưới tiếng gọi của cô bạn cùng lớp.

- Này, vào lớp đi, ngồi đó làm gì?

Nó ớ người. Một lúc sau thì bất giác tỉnh và vội vã chạy ra phía cô bạn, cười hì hì một tiếng và cả hai cùng đi vào lớp. Ánh mắt nó vẫn còn muốn ngoái lại nhìn cảnh tượng đằng sau. Cặp đôi đó có phải là rất đẹp không? Ý nó là nụ cười của cô gái ấy, là giọng nói và cử chỉ của chàng trai ấy. À không, là khung cảnh sân trường lúc bấy giờ… Cũng không hẳn vậy, nhưng tóm lại là nó ý thức được rằng có cái gì đó rất đẹp, rất ấn tượng, khiến nó nhớ mãi khoảnh khắc ấy. Khoảnh khắc mà nó bắt gặp được niềm hạnh phúc từ đôi bạn trẻ. À, phải rồi, là hạnh phúc, là yêu thương…

2. Phố tan tầm đông đúc, tiếng người và tiếng còi xe láo nháo. Mọi người có vẻ ai nấy cũng bận rộn, ai nấy cũng nôn nóng để đi về nhà. Họ – những bà nội trợ, những đức ông chồng, sẽ về với tổ ấm cúc cu và cùng đàn con sum họp bữa cơm tối. Chẳng thế mà ai cũng có lý do riêng để bon chen từng cen – ti – mét đường đi đấy sao? Chỉ có nó là thảnh thơi, nó thấy mình thảnh thơi chán. Không gia đình, không hò hẹn, không vướng lịch học thêm buổi tối. Thế là cứ từ từ mà đi, không vội. Nếu bụi đường và tiếng ồn không quá khó chịu thì nó cũng chẳng muốn về nhà làm gì cho phí hoài cảm hứng lúc này.

“Em đang ở đâu thế? Tan học chưa? Ban biên tập đang họp, em vào thư viện một lúc được không?”

Tin nhắn báo hiệu rung bần bật bên đùi, nó hý hoáy mở điện thoại ra đọc. Giọng điệu anh chủ biên vẫn như thường lệ, hỏi ở đâu, có rảnh không nhưng dù câu trả lời thế nào thì chốt hạ vẫn là đến – chỗ – họp. Nó nhún vai, cất điện thoại và quay đầu xe. Dẫu sao thì con đường này cũng đang tắc, quay đầu lại, trở lại trường, chui vào thư viện và nhởn nhơ đợi cho đến khi họp xong cũng là khi đường được thông thoáng.

- Em có mặt ạ!!!

- Ừm. Ngồi đi em. Chúng ta tiếp tục.

Nó ngồi cạnh một chị cùng trong ban biên tập, chị này hơi nhướn mày nhìn nó, sau khi phát hiện ra ánh mắt của nó đang đung đưa qua lại và dừng ở đúng chỗ mình thì chị ấy quay đi, như kiểu chột dạ vì vụng trộm và bị phát hiện. Nó cười thầm.

- Linh, bài của em sao rồi?

- Dạ? À, mục truyện ngắn ấy ạ? Em đang thử nghiệm với một seri truyện dài kỳ. Thật ra, cũng chỉ khoảng năm đến sáu kỳ thôi ạ. Không dài quá đâu.

- …

- Hì hì. Nhưng em chưa hoàn thành xong, mới viết được đến kỳ thứ hai.

Mặt nó biến dạng, méo xệch. Tuy trên má vẫn còn vương nụ cười nhí nhảnh nhưng mắt hơi cụp xuống, lộ rõ vẻ sợ sệt.

- Ừm. Vậy thì em cứ tiếp tục đi. Nhưng từ giờ cho đến khi em hoàn thành, phải có truyện ngắn thay thế.

- Vâng.

Tiếng nó lí nhí. Mọi người đổ dồn ánh mắt về phía nó, hơi ái ngại. Có vẻ như họ đang ái ngại thay cho nó thì phải. Nhưng nó có cảm thấy vấn đề gì đâu? Ai làm việc mà chẳng bị sai sót, có ai là không bị nhắc nhở đâu? Huống hồ nó chỉ mới đảm nhiệm vị trí này một tháng. Một tháng đấy nhé, chẳng phải siêu nhân nên nó không thể gánh vác được việc vực chuyên mục Truyện Ngắn lên được. Dù sao, nó cũng đang cố gắng cơ mà.

Buổi họp kết thúc khi anh chủ biên nói thêm vài lời gì đó dặn dò các chủ mục. Tất nhiên, trong đó có chủ mục

Truyện Ngắn là nó, nhưng tai nó ù đi, chẳng nghe thấy gì hết cả. Lúc anh chủ biên lại gần, đập đập vai nó, nó mới trở nên ú ớ.

- Về thôi! Mọi người về hết rồi!

- Ơ… dạ?

- Hôm nay em sao thế Linh? Ngồi họp mà em như trên mây ấy.

Anh ấy hơi chau mày. Nó muốn ngay lập tức hét lên với anh ấy là:

“ĐỪNG CÓ CHAU MÀY NHƯ THẾ! NHÌN KHÓ COI LẮM ANH BIẾT KHÔNG?”

Nhưng tất nhiên, nó không thể!

Nó lặp lại cái điệu bộ thường ngày của mình, nhún vai và thở dài.

- Em không sao. Chỉ hơi choáng thôi.

- Em mệt à?

- À… không hẳn ạ. Nhưng mà…

- Đã ăn gì chưa? Hay là anh em mình đi ăn nhé?

- Anh mời?

- Tất nhiên là anh mời rồi!

- Yeah!!!

Nó sáng bừng mắt, tỉnh cả người. Này, hiếm hoi lắm mới được anh chủ biên mời đi ăn tối đấy nhé! Tất nhiên, nó biết, cái phạm trù “anh mời” ở đây sẽ chỉ được tính từ nhà ăn kí túc xá đến một vài hàng quán bình dân gần khu vực trường thôi, nhưng nó chỉ cần thế là đủ. Hehe, vừa hay, tối nay bạn cùng phòng của nó không có nhà, nhỏ qua chỗ bạn của nhỏ chơi rồi nên nếu về nhà nó lại phải ăn một mình. Mà không, thường thì khi có một mình nó sẽ chỉ nhịn mà không ăn. Thế đấy, chẳng phải anh chủ biên quý hóa đã cứu đói cho nó một bàn rồi đấy sao?

3.

- Em đang viết truyện dài kỳ về gì vậy?

- Anh tò mò à?

- Ừ. Anh tò mò.

- Tò mò là không tốt đâu đấy nhé! Đợi khi nào em viết xong, nộp bài cho anh là anh biết ngay thôi mà.

Nó vừa gắp thức ăn, vừa ngẩng lên nhìn anh nháy mắt rồi lại toe toét cười. Có vẻ như anh chủ biên mà nó biết khảnh ăn lắm thì phải. Cả buổi chỉ thấy anh ấy ngồi đặt tay lên bàn, xoay xoay cốc trà sữa, dõi mắt nhìn nó ăn một cách chăm chú và hỏi han một vài chuyện. Không mấy khi thấy anh ấy động đũa gì cả.

- Ơ, anh không định ăn gì à?

- Ừ. Nhìn em ăn là anh no rồi.

- Hả? Ý anh là em tham ăn lắm à?

- Đâu có.

Anh ấy lại cười. Nó hình dung ra bộ dạng của mình đang phồng má trợn mắt lên cũng rất buồn cười nên cố nuốt nhanh một cái, cúi đầu xuống hỏi khẽ.

- Thế sao anh không ăn gì đi? Em đâu có ăn hết được chỗ này.

- Em cứ ăn đi. Không phải ngại. Anh không đói thật mà.

Cuối cùng hai anh em kết thúc buổi tối bằng việc rong ruổi các con phố gần trường. Nó nghe anh chủ biên tâm sự nhiều điều, bỗng nhiên thấy khoảng cách giữa hai người như gần lại. Bình thường, ở trường, nó tham gia cùng câu lạc bộ, lúc nào gặp cũng
1 2 3...5 »

Lượt xem: 2558
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...