loading...

* » » »

 Mẹ kế 9x

Mẹ kế 9x sv TienThinhPro(Admin)
* 24.05.2014 / 23:56
- vân, con dậy đi, xuống dưới phòng khách mẹ có chuyện muốn nói.
- từ đã mẹ, cho con ngủ một chút, hôm nay là chủ nhật mà.
- Không lôi thôi, không thì hôm nay không đi shoping $ spa là được chứ gì.
- Ôi mom của tôi, thôi con xuống liền. nó phụng phịu mắt nhắm mắt mở bước xuống nhà. Còn mặc nguyên đồ ngủ.
- Ôi trời em gái dễ thương của tôi, sao lại ăn mặc+ mặt mũi gớm thế, trời ơi còn nước dãi kìa. Xuân vừa chỉ trỏ, vừa trêu ghẹo em gái, thì ra anh ta đang ngồi ở phòng khách với một đống người lạ.
- Á……………nó chạy lên lầu ngay. "trời ạ, nhà có khách mà mẹ không nói làm mình mất hình tượng quá, còn cái ông anh chết tiệt kia dám bôi rối mình, để xem mình làm gì anh ta" nó nghĩ thầm. hêhê, nó nở nụ cười nham hiểm, không biết có âm mưu gì đây.
- Á……………. chuột…….. chuột mẹ ơi…. Anh ơi chuột……hức hức….. nó vừa khóc to vừa rải những vỏ chuối ra sàn
- Xuân lên coi em sao đi,bà quay sang 3 người khách lạ mặt cười, con bé nhà ôi còn con nít lắm, mong gia đình chị thông cảm, kìa chị uống nước đi.
Xuân chạy lên lầu mở cửa chạy vào, hỏi to:
- đâu chuột đâu, mới sáng sớm………. ẦM
- haha đáng đời. hêhê.nó chạy từ trong tủ ra, nhìn lại cái cảnh ông anh hai tiếp đất thật hoành tráng, thủ phạm là nó chứ còn ai nữa (hêhê)
- Con kia đứng lại cho tao, mày muốn chết à. Xuân đứng dậy rượt theo đứa em của mình.
- Lêu lêu nó chạy xuống lầu. hai anh em rượt nhau tới phòng khách thì: kít hai anh em thắng kịp chân lại.
- Hai đứa làm cái trò gì thế hả? mẹ của nó nạt hai đứa
- Con xin lỗi. hai anh em lí rí xin lỗi mẹ, đầu cúi xuống như hối lỗi
- chị à! bớt nóng đi, bà phụ nữ có tuổi ngồi đối diện khuyên ngăn
- Thôi hôm nay có chuyện, hai đứa ngồi đi. Bà bỗng nhiên hạ hỏa
- dạ. hai anh em vô ngồi còn tị nạnh.
- Đây là bà bạn của mẹ, đây là con trai của bác ấy……………….. mẹ nó nói gì nó cũng không nghe rõ vì hai anh em đang **** nhau nhỏ mà
- " do cô đấy, sáng sớm mà làm tôi bị chửi" xuân làu bàu.
- " do anh thì có, ai bảo dám bêu rối em" nó vừa nói vừa nhéo ông anh một cái ngang eo.
- Á cô cô….
- Xuân bị sao thế. mẹ anh hỏi
- Con bị kiến cắn mẹ ạ. Anh xoa xoa cái eo bị vân nhéo và liếc cô em "nhìn cái bộ mặt của nó muốn đấn quá, tí nữa biết tay tao" xuân nghĩ thầm.
- chết thật, nhà mình có kiến àh? Không sao mai mẹ mua thuốc diệt kiến về xịt là chết hết.
- con kiến này to lắm mẹ, cứng đầu nữa, chỉ có nước gả quách cho nhà nào là xong đó mà mẹ.
- con kiến nào mà…. Hai đứa có thôi không? dường như bà đã hiểu chiện liền quát hai anh em.
- Con thấy sao Vân?
- Sao là sao hả mẹ? nó ngơ ngác? (nãy giờ ngồi **** nhau với anh hai có để ý nghe đây mà không ngơ ngác)
- chuyện gả chồng cho con đó. mẹ nó nhìn vân nghiêm nghị.
- chồng con gì hả mẹ, con đâu có quen thằng con trai nào.nó cúi mặt vuốt mái tóc dài của mình.
- trước mặt con đây còn gì.
- mẹ cứ đùa………hả cái gì đâu đâu.nó giật mình nhìn quanh chả có ai ngoài cái ông ‘chú’, bác gái, và một con nhóc ngồi trước mặt mình.
- Đây là anh Tiến Đạt con của bác Hoa bạn thân của mẹ. mẹ nó giới thiệu chồng tương lai của Vân
- Cái gì…….. con phải lấy cái chú này hả? già hơn cả anh hai con luôn.
- VÂn…. mẹ nó quát.
Đạt thì ngồi nghe câu nó nói mà đầu bốc khói vì tức "con nhỏ này thật quá đáng, mình đẹp trai như vầy mà. Haizzzzzzzz, thiêú gái hay sao mà mẹ bắt mình đi xem mặt con nhỏ nhí nhố này"
- con không chịu đâu, đây đâu phải là cái thời phong kiến, cha mẹ đặt đâu con ngồi đó, mẹ mà đặt con ngồi ở đó không đi được con cũng bò đi đó. nó giãy nãy.
- Con hãy nghe lời mẹ đi, mẹ có con mắt nhìn người mà. mẹ nó bỗng nhiên hạ giọng.
- Con phản đối. xuân bật dậy
- Con có quyền phát ngôn à? Trong khi con chưa chịu ra mắt nàng dâu cho mẹ. mẹ nó nghiêm nghị.
- dạ con con………….Xuân sợ hãi trước ánh mắt của mẹ.
- sao Vân. Bà lại chuyển hướng sang Vân làm Xuân thở phào nhẹ nhõm.
- Con con…nó ấp úng ngước nhìn ‘chú’ trước mặt nghĩ thầm chú ấy cũng đẹp trai nhưng mỗi tội già quá.
- Sao? mẹ nó hỏi vặn
- chắc chị ấy không có bản lĩnh để làm mẹ kế của cháu đâu bà nội à, thôi mình về đi. Con nhóc ngồi cạnh người phụ nữ kia lên tiếng.
- An không được hỗn. bà ta lên tiếng.
- Nhưng đó chỉ là sự thật. nhìn cô ta như con nít ấy, thà con giới thiệu mấy bà chị con quen cho bố còn hơn là để bố lấy bà ta. An đanh đá trả lời bà nội.
- An, muốn bà phạt không. Bà ấy chỉ cần nói nhỏ là An im liền công nhận có uy thật
- Thôi bác gái ạ! Em nó không chịu thì đừng miễn cưỡng, cô ấy còn ngây thơ và con nít quá. Cháu thiết nghĩ không đủ bản lĩnh làm vợ cháu.
- đạt con nói linh tinh gì thế hả? mẹ của anh ta lên tiếng.
- thôi đủ rồi, như vậy cũng được, con tôi còn non nớt quá không…
- cháu đồng ý cưới chú này. nó ngắt lời mẹ và nói những lời ấy trong sự ngỡ ngàng của mọi người.
- con nói gì. mẹ nó ngạc nhiên hỏi lại
- con đồng ý. Nó suy nghĩ rất đơn giản, chỉ nghĩ rằng lấy ông ta về rồi trả thù con gái ông ta + ông ta thì sẽ xong. Li dị là chấm hết.
- ta rất hài lòng về con, con dâu àh. mẹ đạt mừng rỡ, còn đạt và con gái thì vừa tức vừa buồn.mai mẹ sẽ kêu đạt qua chở con đi sắm áo cưới, mua vài thứ mà con cho là cần thiết.
- dạ, cháu cám ơn bác. nó cúi đầu lễ phép.
- Con gái, kêu bằng mẹ đi cho quen, sắp về làm dâu rồi mà còn khách sáo thế. mẹ đạt dịu dàng thật.
- dạ. Vân cúi đầu xuống vì ngại.
- thôi nhé chị thông gia, tôi đi về để chuẩn bị đám cưới, con dâu con chuẩn bị đi nha, 7 ngày nữa là tổ chức đám cưới rồi đó, bà đứng lên cúi đầu chào, mẹ nó, nó, Xuân bước ra tiễn. gia đình họ bước lên chiếc audi TT màu đen và vút đi. còn nó thì đứng ngây ra nhìn những vệt khói trên đường.
- em đã suy nghĩ cẩn thận chưa. lấy chồng là chuyện quan trọng lắm đấy.
- hứ. thế lúc nãy ai bảo là gả quách em đi cho xong. Nó liếc ông anh một cái cháy cổ, xong bỏ vô nhà.
- ừ thì anh nói, nhưng mà chỉ nói đùa mà thôi, sao em thù vặt thế, Xuân lẽo đẽo theo em gái,
- anh đừng theo em nữa, nó đẩy xuân ra khỏi phòng và đóng cửa phòng lại. "đứa em của mình thơ ngây quá".Xuân lắc đầu đi về phòng của mình. Nó vào phòng gọi điện ngay cho con Thảo bạn thân của nó:
- thảo hả, vân nè, tui sắp lấy chồng rồi. nó gãi gãi đầu.
- (Ầm..)
- Sao có chiện gì thế bà?
- ( không sao, mới té ghế vì nghe bà nó đó, đùa vừa thôi)
- Ai đùa bà, thật đấy có gì mai gặp nha, mai tui đi sắm mấy thứ lặt vặt để chuẩn bị cho ngày cưới.
- ( sao đột ngôt thế?)
- Thôi có gì tí nữa gặp rồi nói, bà qua nhà tui đi.
- ( ok, chờ tui chút, tui xin mẹ tui đã)
- Nhanh nha
- ( 15’ nữa)
- ừ thui nha, tí gặp. nó cúp máy, nó nghĩ về anh chồng tương lai của mình. "hơi già, không sao mình sẽ tút lại, nhưng mà tính khí thì quá nghiêm túc, không biết là mình có sống nổi trong cái nhà tẻ nhạt đó không nữa, thôi không nghĩ tới nữa, mà là vân mà, phải lạc quan lên" nó lắc lắc cái đầu.
- vân, xuống mẹ nói cái này.
- dạ, mẹ gọi con. Nó chạy lẹ xuống lầu.
- ngồi đi. mẹ nó chỉ nó ngồi bên cạnh
- mẹ làm gì mà nghiêm túc thế?
- Con sao quyết định nhanh vậy?
- dạ thì là như vậy đó mẹ.
- như vậy đó là sao?
- Con không muốn làm mẹ buồn. một câu nói khiến bà mẹ của nó khá hài lòng.
- mẹ cần dặn những điều này trước
1 2 3...24 »

Lượt xem: 12647
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...