loading...

* » » »

 Này anh! Tôi không phải là ôsin

Này anh! Tôi không phải là ôsin sv TienThinhPro(Admin)
* 30.05.2014 / 22:28
Giới thiệu nhân vật:

+ Nó - Filbert Amelia Alissa: một đứa con gái luôn hồn nhiên, chưa biết yêu lần nào. Là đại tiểu thư của một thương gia nổi tiếng, giàu có. Luôn xuất sắc trong mọi lĩnh vực. Hiện nay nó đang làm nhiếp ảnh gia cho một tòa soạn.
+ Hắn - Bradley Bruce Steven: một anh chàng đào hoa, giám đốc của một công ty lớn.
+ Filbert Keith Steven: bố nó, một người đàn ông luôn nghiêm khắc đối với con cái.
+ Cùng nhiều nhân vật khác.

Tóm tắt nội dung:

Trong một lần đi thử việc tại công ty của hắn, khi nghe đến cái tên Steven là giám đốc công ty, nó cứ nghĩ là bố mình nên vội vàng tìm đường thoát thân. Chẳng may đụng phải hắn ở cầu thang, khiến hắn bị thương nên nó phải bồi thương cho hắn bằng cách đến làm ôsin cho hắn trong vòng hai tháng. Liệu tình yêu có đến được với họ không...


Chương 1: Encounter


- Alissa, Laura, Andrew, xuống hết đây – bố nó đứng ở dưới gọi vọng lên.

Trong giọng nói có pha chút tức giận. Cả ba anh chị em cùng đi xuống, mà lạ là lúc nào cũng đi theo đúng thứ tự từ thấp lên trên – Alissa, Laura, Andrew. Cả ba đứng xếp hàng trước mặt ông Steven. Bố nó chắp hai tay sau lưng, đi đi lại lại trước mặt cả ba.

- Đứa nào?

- Đứa nào gì hả bố? – Laura hỏi.

- Còn định giả ngơ, đứa nào chọc tức dì giúp việc để dì ấy phải bỏ đi? – ông Steven quát.

Cả ba giật mình im thin thít. Nó rón rén giơ tay lên. Ông Steven trừng mắt nhìn cô con gái út quý hóa.

- Lại là con à? Hừ, đây là lần thứ mấy rồi? – ông Steven đẩy gọng kính lên.

Nó im lặng, đứng co ro cạnh Laura.

- Là lần thứ mấy? – ông Steven lại quát lên.

Nó giật mình.

- Dạ…… là….. lần thứ 10……. – nó rụt rè đáp.

- Hừ, lần thứ 10, lần này là lần thứ 10 con đuổi người làm. Đến bao giờ con mới hết quậy phá đây hả – bố nó gắt lên.

Nó lại im lặng.

- Ta sẽ cho con ra ngoài sống tự lập một thời gian, để con bớt quậy phá, Laura và Andrew sẽ đi cùng – các con chuẩn bị hành lí đi, hôm nay ta sẽ đưa các con đi luôn.

Nghe đến hai chữ “tự lập” trong lòng nó như mở cờ. Quay xuống chỗ hai anh chị, cả hai dường như cũng vui như nó.

- Bố sẽ mua cho các con một ngôi nhà, tháng đầu bố sẽ chu cấp tiền, tháng sau các con tự kiếm sống mà nuôi bản thân – bố nó vẫn cái giọng đều đều đó lên tiếng.

Vừa mới có một chút niềm vui nhen nhói bây giờ lại bị ba từ “tự kiếm sống” làm dập tắt. Gì chứ, bố nó định làm vậy thật sao. Tiền nhiếp ảnh gia của nó cũng chỉ đủ để ăn chơi hằng tháng, bây giờ bảo nó tự kiếm sống, làm sao nó làm cho được. Chỉ kịp nghĩ có thế, nó vội vàng phản đối.

- Không được, con làm sao có thể tự kiếm sống được chứ. Bố tha cho con lần này đi mà, con hứa lần sau con sẽ không tái phạm nữa, nha bố.

Laura và Andrew thấy tình hình không được khả quan cho lắm, vội vàng kéo nó lại.

- Em im đi, bây giờ được bố tha cho là tốt lắm rồi, còn đòi hỏi gì nữa. Định để bố cấm ra ngoài một tháng à – Laura nói khẽ vào tai nó.

- Nhưng mà……

- Không nhưng nhị gì nữa, mau lên sắp xếp đồ đạc đi, nhìn bố có vẻ tức giận lắm rồi đấy – Andrew cấu nhẹ ra hiệu cho nó.

Nghe lời Andrew nó ngoan ngoãn đi lên phòng, trong lòng vẫn không khỏi ấm ức.

+++++

Ngồi trong xe đi đến nhà mới, nó liên tục lẩm bẩm chửi rủa.

- Em ngồi yên một lúc hộ anh được không? – Andrew cuối cùng không chịu được phải lên tiếng.

- Nhưng mà em tức lắm – nó vớ cái áo lót trong túi ném vào mặt Andrew.

Anh tóm lấy cái thứ nó vừa ném cho mình. Nhướng mày lên kinh ngạc.

- Wow, đúng là em gái anh lớn thật rồi. Mới lớp 12 mà vẫn còn như cái TV màn hình phẳng mà bây giờ đã thế này rồi cơ à.

Nó hằn học giằng lấy cái áo từ tay Andrew bỏ vào túi. Chợt nhận ra bị bỏ quên cái headphone ở nhà, nó vội bảo tài xế quay lại một lát. Nó lục tung cả nhà lên mà vẫn không thấy cái headphone đâu. Nó định bỏ đi mua cái khác. Lúc ra phòng khách nó thấy có người trong bếp. Hóa ra là

dì giúp việc, chắc bố nó thuê lại.

- Dì, dì thấy cái headphone của tôi đâu không?

- À, tôi thấy nó trong phòng ông chủ á.

- Ừm, cảm ơn.

Nó bước về phía phòng ông Steven. Nó nghe có một âm thanh lạ phát ra từ bên trong. Đầu tiên là tiếng rên ư ử, tiếp theo nó nghe có tiếng đàn bà. Mở hé cửa, một cảnh tượng đậm chất “Sock” hiện ra trước mắt. Không ngờ, bố nó đuổi ba anh em nó đi là để ở nhà hú hí với một con đàn bà khác. Với tính cách của nó tất nhiên nó sẽ đẩy cửa xông vào.

- Hai người…… hai người đang làm gì vậy? – nó hét lên.

Nhìn thấy nó, bố nó vội vã mặc quần áo.

- Con….. con sao con về đây?

- Con không về chắc đã bị bố qua mặt rồi. Bố đuổi bọn con đi để hú hí với một mụ đàn bà.

- Hỗn xược – bố nó giang tay tát nó một cái đau điếng.

Nó ôm bên má bị bố nó tát.

- Bố….. – giọng nó nghẹn lại.

- Nhân tiện đây, bố cũng nói luôn. Đây là cô Elena, từ bây giờ cô ấy sẽ là thư kí của bố cũng là mẹ kế của các con. Con bảo Laura từ bây giờ sẽ có thư kí mới, nó không phải đến công ty nữa……..

————

- Bây giờ chúng ta phải làm gì đây? – Laura kêu gào.

- Khổ quá, tiền không, việc làm cũng không, thế kiếm đâu ra tiền mà ăn với tiêu. Tao đã bảo mày rồi, ngay từ đầu bố bảo làm thư kí thì đừng có vào làm – Andrew nói, chỉ mặt Laura.

- Thôi, cho em xin. Bây giờ quan trọng là phải đuổi được con mẹ mụ kia ra khỏi nhà kìa – nó đi đi lại lại.

Rồi chợt nghĩ ra cái gì đó, nó reo lên.

- A, nghĩ ra rồi. Chị Laura, chị hay đi đánh ghen đúng không. Bây giờ chị gọi bạn bè chị đến nhà đập chết con mụ đấy đi.

- Mày bị điên à, bố đánh tao chết, mày chịu trận một mình chưa đủ hay sao mà lôi cả tao vào. Thôi thôi thôi, không được đâu – Laura xua xua tay.

- Thế bây giờ…… làm thế nào bây giờ. Chẳng nhẽ tự kiếm việc làm thêm – nó khoanh tay ngồi phịch xuống cái ghế sa lông.

- Thôi, trong vòng một tháng, khẩn trương kiếm việc làm thêm, ông già chỉ chu cấp tiền một tháng thôi đấy. Anh sẽ đi hỏi bạn bè xem có thể vay được vốn mở công ty không, còn bây giờ bỏ qua việc con mụ kia đi, đi ngủ, mai bàn tiếp – Andrew ra lệnh rồi đi lên phòng.

++++++

Sáng hôm sau, nó đi ra đường để thay đổi không khí. Đi mãi đi mãi mà vẫn không biết đi đâu, cuối cùng nhận ra là bị lạc đường lúc nào không biết. Nó vò đầu bứt tai, mấy hôm nay nó lơ đãng quá, lúc nào cũng nghĩ đi đâu đâu. Chợt nhớ ra nó có cầm hồ sơ theo. Thôi thì đã lạc rồi, tiện thể đi xin việc luôn cũng được. Đi được một đoạn nữa, nó va phải một người, quay lại định xin lỗi thì chả thấy người đấy đâu. Thấy hình như, cái người nó vừa va phải có làm rơi cái gì đó. Hóa ra đó là một cái card visit kèm theo một tờ giấy. Mở ra, cái chữ đầu tiên đập vào mắt nó “Tuyển Nhân Viên”. Nó chết đuối như vớ được cọc, lần theo chỉ dẫn trong tờ giấy nó tìm đến công ty đang tuyển nhân viên.

Nộp hồ sơ xong xuôi, nó nhớ ra tên công ty là Steven. Vội hỏi cô tiếp tân.

- À, cô cho tôi hỏi, giám đốc công ty tên gì ạ?

- Steven.

Nó hơi giật mình khi nghe đến cái tên Steven. Chẳng nhẽ bố nó mở công ty làm ăn riêng mà không cho 3 anh em nó biết? Chết rồi, thế thì không thể xin việc ở đây được. Nó vội vàng rút lại hồ sơ và ra đứng chờ thang máy. Trời đất, thang
1 2 3...40 »

Lượt xem: 7919
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...