loading...

* » » »

 Này em! Làm cô dâu của anh nhé!

Này em! Làm cô dâu của anh nhé! sv TienThinhPro(Admin)
* 03.09.2014 / 23:24
nói, thế mà nói được lại không nói, chịu sao thấu?
Gương mặt càng vô hồn.
Vợ tôi muốn tuyệt thực mà chết sao?
Mấy hôm nay gió mùa, trời mưa rả rích, có hôm xối xả, đã cuối mùa đông rồi, còn nửa tháng nữa là đến tết.
Nhìn chén cơm đầy ắp, đĩa thức ăn còn nguyên vẹn, tôi bỗng thấy tức giận đến nghẹn ngào. Mưa đập vào kính lộp bộp nghe càng buồn da diết trong lòng.
Bố mẹ tôi đã cố gắng để làm em vui, mẹ tôi đã cố gắng nấu những món thức ăn ngon nhất, lạ mắt nhất để mong em có thể ăn được một chút nhưng em không hề để tâm đến điều đó.

Sống trong cùng một gia đình nhưng một người cứ như hồn ma đang tồn tại trong người, thực sự ức chế, không thoải mái lấy được một chút nào hết. Ngày ngày nhìn gương mặt u ám của em, tôi nghĩ là cả gia đình đang sống trong địa ngục chứ không phải là một gia đình.
Tôi bưng khay cơm trên tay, giận đến tím tái. Dỗ dành nhẹ nhàng, yêu chiều hết mực. Giới hạn nào cho sức chịu đựng của con người? Con người chứ đâu phải là cái máy mà hư hỏng thì có thể sữa chữa, thay mới được? Vì con người có cảm xúc, có suy nghĩ, nên giới hạn chịu đựng cũng không phải là tuyệt đối.
Tức giận. Tôi ném mạnh khay cơm vào tấm gương lớn treo trên tường, sự va chạm với lực ném mạnh, bao nhiêu dồn nén uất ức, bao nhiêu chịu đưng, bao nhiêu căm hận trong lòng tôi đều dồn sức vào cú ném đó, nó gây ra một tiếng động chói tai, mảnh gương vỡ vụn, hòa cùng mảnh vỡ của chén bát, cơm, thức ăn vương vãi khắp nền nhà.
Em giật mình ngước mắt lên nhìn tôi. Tôi cầm một mảnh vỡ của gương đang mắc trên khung nắm chặt trong lòng bàn tay, cảm giác tê dại cả bàn tay, máu đang chảy nhưng tôi không cảm thấy đau đớn.
- Em muốn sao nữa đây? Hả Vy?_tôi hét lên_Trả lời anh đi chứ? Anh chết đi liệu em có vui, có hạnh phúc không? Nếu anh chết em hạnh phúc, ngay bây giờ anh sẽ chết cho em xem.
Em lắc đầu.
Tôi kéo mạnh tay em chạy ra khỏi phòng, chạy xuống nhà, chạy ra đường. Tôi thấy mình bây giờ giống như một con thú dại đang lên cơn khát máu. Dữ dằn và hung tợn. Tôi cứ dẫn em đi dưới mưa như thế, em lặng lẽ bước dồn dập theo tôi. Mưa từ từ ngấm qua quần áo và da thịt, lạnh buốt, tê tái. Mọi cảm xúc vỡ vụn. Mọi người đều nhìn chúng tôi khó hiểu.
Tôi buông tay em ra, hét lên:
- Mưa đấy, mưa kìa, chả phải em bảo em thích mưa, chả phải em bảo em yêu mưa, đi trong mưa không ai biết mình đang khóc, mưa gột rửa được tất cả. Vậy em khóc đi, khóc đi, không ai biết em khóc cả. Gửi nổi buồn, gửi thù hận, đau khổ vào mưa đi…làm đi…để cho nó rửa trôi đi…làm đi…_tôi nắm lấy hai bờ vai đang run lên vì lạnh của em lắc điên cuồng
- Anh làm nên tội, tất cả là do anh, vì anh nên em mới ra nông nổi như thế, vì quá khứ bẩn thỉu của anh nên chúng nó tìm đến em trả thù để khiến anh phải đau đớn. Đúng, anh không phải là người đầu tiên của em, nhưng điều đó có nghĩa lý gì khi anh yêu em? Đúng, đứa bé không phải con anh nhưng điều đó đã làm sao khi anh chấp nhận yêu thương vô điều kiện. Em đòi hỏi điều gì nữa? Em không cảm nhận được tình yêu của anh dành cho em nó lớn đến như thế nào sao? Em nói đi, em cần gì?
- Em muốn hạnh phúc sao? Anh làm gì để em hạnh phúc? Em nói đi chứ? Em im lặng làm cái gì?
- Em không mỏi mệt sao? Em không mệt nhưng anh, bố mẹ anh, và cả bố mẹ em, những người yêu thương em, thực sự mệt lắm rồi…em ích kỷ lắm…ích kỷ…lúc nào em cũng chỉ nghĩ tới bản thân mình, em không nghĩ đến cảm nhận của ai nữa.
- Em biết em đang đẩy anh rơi vào tuyệt vọng không? Anh chỉ muốn chết quách đi, không cần phải suy nghĩ điều gì cả, nhưng vì em, tất cả vì em khiến anh không thể nào làm khác đi được. Tỉnh lại đi, có nghe anh nói không? Nghe anh không?
Tôi hét len trong bấn loạn, bao nhiêu tôi cũng cứ nói hết. Nói xong lại hụt hẫng, lại đau đớn hơn bội phần. Tôi quỳ gối xuống bật khóc. Bao nhiêu áp lực đè nén đang được nước mắt tôi gột rửa. Như một lời thú tội! Cầu xin chúa ban phước lành, con đã hết sức chịu đựng được nữa rồi! Mưa đang hòa cùng máu nơi bàn tay tôi đang nhỏ giọt. Tôi muốn vắt kiệt hết sức lực của mình.
Tôi nghe bên cạnh tôi có tiếng khóc nức nở hơn. Tôi ngước mắt lên nhìn em…xa lạ mà gần gũi. Em đang ôm mặt khóc…khóc rồi! Khóc được là tốt rồi…thà cứ khóc, cứ gào thét cho thỏa thê, sẽ thấy nhẹ nhõm trong lòng, cớ sao phải chịu đựng cuộc đời? Không nên chịu đựng điều gì hết…đạp lên đau khổ, đạp lên nhục nhã, đạp lên dư luận, đạp lên cuộc đời mà sống. Tôi ôm em vào lòng, siết rất chặt vòng tay.
- Vy ơi…anh yêu em…anh rất cần có em…đừng như vậy nữa được không? Anh không thể chịu đựng thêm được một phút giây nào nữa đâu, anh tuyệt vọng lắm, đỡ anh dậy với, anh đứng không nổi nữa rồi…
Vợ tôi đưa tay vuốt nhẹ mái tóc tôi và ôm tôi vào lòng. Hơi ấm đã bao nhiêu lâu rồi tôi không cảm nhận được.
Em thì thầm khe khẽ:
- Chồng ơi! Em xin lỗi…em sai rồi…em yêu anh.
Em ngã gục trên bờ vai của tôi.
Em nằm mê man suốt cả đêm ở trên giường, gương mặt nhợt nhạt nhưng lại yên bình và không còn cảm thấy khắc khổ nữa. Có lẽ em đã tìm được lối thoát cho bản thân! Làm tốt lắm vợ của anh, anh biết em mạnh mẽ và có thể vượt qua được mọi chuyện mà!
Và anh cũng xin lỗi…
Tôi nằm ôm em cả đêm, người em nóng hầm hập. Em cảm lạnh và do kiệt sức vì bỏ ăn.
Chỉ là kiệt sức thôi. Mọi chuyện đã ổn rồi…qua rồi…
Buổi sáng trong lành hơn…cơn mưa đêm qua đã tạnh hẳn, sáng nay bình minh đang le lói một chút ánh nắng mặt trời. Đã sắp sang mùa xuân, khí trời ấm áp hơn rất nhiều!
Em trở mình thức giấc. Mỉm cười với tôi.
Hôn nhẹ lên trán em tôi lại vùi đầu vào tóc và hít hà.
- Vợ ơi, anh yêu em!
Em vuốt ve má tôi, và đặt lên đấy một nụ hôn nhẹ nhàng…
- Nếu cho em được lựa chọn lại, em vẫn xin được chọn anh là người cùng em mãi mãi!
Chào ngày mới, chào hiện tại…tương lai. Quá khứ là một giấc mơ, một nổi đau để ta có nghị lực sống tốt hơn vào ngày mai.
Tôi tin rằng khi con người bước qua được một nỗi đau lớn thì tất cả sẽ trở nên rất nhỏ bé. Những trắc trở trong cuộc sống nó chỉ là một vật cản tầm thường và chỉ cần nâng cao đôi chân sẽ bước được qua tất cả.
Hãy sống và sống mạnh mẽ, đừng mất niềm tin vì hãy luôn tin rằng mình làm được thì mọi chuyện sẽ tốt đẹp!
Và đừng bao giờ buông tay nhau ra khi cuộc sống này ta thực sự cần tới nhau.
Tôi cắn nhẹ vào tai em và thì thầm:
- Xuân đang đến đấy vợ ạ, sang năm, mình sinh em bé nhé!
Em gật đầu và nép chặt vào lòng tôi hơn. Tôi không biết liệu sóng gió có ập đến nữa hay không? Không biết tương lai thành công hay thất bại. Tôi chỉ biết bây giờ tôi đang sống và tôi cần phải sống tốt. Chỉ thế thôi! Muốn sống tốt ngày hôm nay mà không phải lo lắng về ngày mai! Thế nên tôi sẽ không thể tưởng tưởng về một ngày mai ngập tràn ánh sáng, hãy cứ cho rằng nó có một kết thúc tốt đẹp! Với tôi thì nó là như vậy!

——- THE END ——-
« 1... 72 73 74

Lượt xem: 100347
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...