loading...

* » » »

 Nếu còn yêu em, xin anh đừng đau khổ

Nếu còn yêu em, xin anh đừng đau khổ sv TienThinhPro(Admin)
* 30.05.2014 / 22:32
Tại sao anh lại không tin em
Trong khi em yêu anh nhiều biết mấy
Tại sao anh lại trở nên như vậy
Để tim em đau đớn hơn từng ngày
Tại sao anh buông tay em nhanh
Đẫy em ra với trăm ngàn tăm tối
Tại sao anh lại trách em tội lỗi...?
Nổi đau tàn. Em hóa kiếp lang thang
- Anh! Đừng mà...
- Cô buông tôi ra!
Gia Phong hét, mặt anh đỏ gấc vì tức giận. Đôi mắt yêu thương ngày nào giờ bỗng nhiên chỉ còn thù hận.
- Anh! Phải tin em. Đó không phải là...
BỐPPPPPP!!!!
Một cái tát trời giáng bất ngờ quật thẳng vào mặt Vi Thuyên, cô ngã bậc ra phía sau. Máu chảy ra khỏi khoé môi, từng giọt nhỏ rơi xuống lòng đất. Không gian đang ồn ào bỗng im bặt.
Gia Phong bần thần, nhìn vào bàn tay của mình. Anh chưa bao giờ đánh Thuyên, cũng như chưa bao giờ đánh ai mạnh như vậy.
Anh đau khổ. Anh bỏ chạy.
Vi Thuyên vẫn ngồi đó, cho đến khi trời u ám, mây đổ mưa. Vi Thuyên vẫn ngồi đó, cho đến khi mưa hát vang,mua khóc thét, mưa dầm dề. Vi Thuyên vẫn chỉ ngồi đó....
Vừa tỉnh dậy, cô đã thấy mình yên vị trong phòng bệnh, bên cạnh là cha cô, ông đang nắm chặt lấy bàn tay con gái. Có lẽ ai đó đã tốt bụng đã đưa cô vào nơi này và liên lạc với gia đình cô.
- Con có sao không?
- Không ạ.
- Ba biết hết rồi.
- Họ gọi về à?
- Hiệu trưởng gọi về cho ba.
- Ba tin họ không?
- Dĩ nhiên là không. Ba tin con gái mình, con sẽ không bao giờ làm những trò ngu ngốc như thế.
- Tại sao ba lại tin con?
- Vì con là cuộc sống của ba. Con ngốc, con hãy...
- Thế tại sao anh ấy là không tin con? Anh ấy nói yêu con mà?
Vi Thuyên hỏi cha mình bằng một đôi mắt khó hiểu đến xé tâm can. Một cái nhìn như thể hỏi rằng "tại sao người ta không thể sống nếu không được thở". Cha cô đau lòng, ôm chặt cô, chẳng thể nói gì hơn. Ông không nghĩ cuộc đời lại đặt cô vào một trò chơi đốn mạt như thế. Và ai...ai đã nhẫn tâm đến vậy???
.
"Vì anh là đàn ông, anh có lòng tự trọng. Anh sẽ không thể chấp nhận chuyện người yêu phản bội mình. Em biết, anh đau. Em tin rằng, anh đang đau nhiều lắm.
Nhưng tại sao, anh lại không tin em?
Và không hiểu rằng, em cũng đang rất đau đớn?
Gia Phong, tình yêu của chúng ta trong ba năm không qua được một tâm ảnh sao?"
.
- Con nên ở nhà đến khi công an kết thúc vụ này, nhé con.
- Không cần ạ.
Vi Thuyên gấp nhẹ nhật kí khi cha cô vào phòng. Đã một tuần nay, cô chỉ có thể giam mình trong phòng, suy nghĩ và gọi điện cho Gia Phong - người yêu mình. Tay cô bấm nút đến đau nhức, gọi đến cháy máy nhưng chẳng có ai bắt máy. Ngay sau cả ngàn lần gọi như thế, cô đập điện thoại. Một cái đập mạnh bất chợt, chiếc điện thoại tan tành.
Cha cô chẳng thấy khi nào cô khóc, thật sự, ông chỉ thấy cô khóc lần duy nhất trong bệnh viện.
Ông thấy Vi Thuyên đang có một cái gì đó thay đổi, không rõ rệt, tuy mờ nhạt, nhưng nguy hiểm.
Ông đã giấu cô ngắt đi đường dây cáp điện thoại, vì không muốn cô phải nghe những cuộc điện khiếm nhã với lời lẽ của những kẻ vô học.
- Ba nghĩ là cần đó, bây giờ đến trường rất nguy hiểm với con. Bọn chúng sẽ hùa vào bắt nạt con.
- Không sao đâu. Con không cảm thấy sợ. Con cần gặp Gia Phong.
- Nếu nó yêu con, đã phải tin con.
- Nếu anh ấy không yêu con, anh ấy sẽ không tức giận...
Vi Thuyên lên giường, đắp chăn, có ý kết thúc câu chuyện ở đây. Cha cô thở dài:
- Vậy mai cha sẽ đưa con đi.
.
.
---------------------
Vi Thuyên ra khỏi nhà rất sớm, khi mà mọi vật vẫn chưa cựa mình thức giấc, khi mà tia nắng yếu ớt đầu tiên vẫn còn chưa xuất hiện.
Cô đi trên con đường quen thuộc của mình, con đường cô đã đi suốt biết bao nhiêu ngày tháng, con đường đã theo cô suốt cả tuổi thơ tươi đẹp, rồi khi cô lớn lên dần…nó vẫn vậy. Và giờ đây, khi mọi thứ bên cô đã thay đổi, thì con đường vẫn nằm im như thế, không một chút thở dài, không một chút đớn đau.
Trời trong đêm, lạnh đến cắt da cắt thịt, hơi thở Vi Thuyên đã không còn đều đặn.
Cô khẽ hát một vài bài gì đó để quên đi cái lạnh tạm thời. Nhưng mọi thứ cứ lu mờ, từng hàng chữ, từng bài hát quen thuộc giờ cứ như ảo ảnh… Ảo ảnh như mảnh gương bằng nước, tan rất nhanh.
Chân Vi Thuyên khựng lại trước cổng trường ĐH phía trước, tim đập nhanh, nhói, đau…
Cô nhớ lại, trước đây mình đã cố gắng nhiều như thế nào để bước vào trường ĐH này, đã cùng Gia Phong học đến lao lực, đã cùng nhau cố gắng đến đuối sức.
Cuối cùng, cả hai cũng đạt được mong ước, được học chung một ngôi trường mơ ước…với nhau.
Vậy mà, giờ đây, cả ngôi trường và Gia Phong, cả hai đã hoàn toàn cách biệt khỏi cô.
Vì gì?
Vì ai?
Vì hiểu lầm? Hay không yêu thương đủ để tin tưởng?
- Nó kìa.
- Tao tưởng nó không dám đến trường nữa.
- Con này ghê thật.
Có một đám học sinh nào đó chỉ trỏ khi cô bước vào trường, Vi Thuyên nhìn họ, cô không quen. Người không quen đã có quyền phán xét cô đến vậy thì những kẻ quen biết sẽ nghĩ cô ra sao? Rồi cô hình dung ra được sự tức giận của Gia Phong.
"Ra vậy"
Đám đông ngày một dày hơn, những vẫn giữ khoảng cách với Vi Thuyên, cứ như xung quanh cô có một dòng sông nhơ nhuốc, họ sợ đến gần sẽ bị vấy bẩn.
Có một con người quen thuộc, cô thấy đằng sau những khuôn mặt xa lạ kia. Cô có thể nhận ra ngay, nhận ra ngay. Cô vùng chạy đến, ánh mắt sáng rỡ lên. Cô muốn chen qua đám người này.
Uỵtttttt
Ai đó đã đẫy cô ngã, tay rất mạnh, ngã rất đau. Cô nhìn đằng sau hàng trăm đôi chân đáng sợ đang vây lấy cô, có một đôi chân đằng xa đã dừng lại. Cô nhen nhóm một chút hy vọng.
Đôi chân ấy lại tiếp tục bước đi….
Họ thấy cô khóc, họ cười vang lên, dè bỉu, có ai đó phun nước bọt vào người cô. Cha cô đến, dạt họ ra, và dắt cô đi.
----
- Cha à?
- Ừm…
- Con vẫn không hiểu được..
- …
- Anh ấy đã đứng đó. Anh ấy thấy con….anh ấy bước đi.
- …
- Con nhìn thấy…và con biết, anh ấy hoàn toàn không tin con…
- Thuyên à..
- Anh ấy…chỉ tin điều anh ấy thấy dù con không làm…cũng như những người ấy…chỉ xem con là một đứa chẳng ra gì….là rác rưởi…
- Không đâu, con gái, nhìn cha đi…
Người cha ấy, kìm nén hết tất cả nổi niềm của mình, xoay khuôn mặt của đứa con gái yếu ớt về phía mình để khẳng định một điều mà ông sẽ làm.
- Cha sẽ tìm ra thủ phạm, con hãy tin điều đó, rồi mọi chuyện sẽ trở lại lúc ban đầu.
- Con biết,cha sẽ làm được... nhưng, có gì đó đã mất rồi.
.
Ngày thứ 2 đến trường cách một tuần sau đó, cha cô đã đi cùng cô, theo đó là một vài người cảnh sát, họ yêu cầu mọi người không được làm gì cô và sẽ tiếp tục theo dỏi và điều tra.
Lần này, mọi chuyện có vẻ êm ả hơn, chẳng còn là những cú đẫy ngã, chẳng còn là những tiếng chửi rủa in ỏi, chỉ còn đó những lời xầm xì to nhỏ, chỉ có ánh mắt họ dành cho cô là không khác trước. Kinh tởm.
Vi Thuyên nhìn thấy Mai Lan, người bạn thân của mình. Cô gái ấy đang ở dãy hành lang phía bên kia, khuôn mặt đượm buồn và lo lắng. Đã gần một tháng nay, khi mọi chuyện xảy ra, cô không gặp Mai Lan, cô thoáng nghĩ, có lẽ cô ấy cũng như những người khác, cũng khinh thường cô một cách…bình thường như vậy. Đến Gia Phong cũng không ngoại lệ, thì một "người bạn thân" như Mai Lan như thế cũng là chuyện thường tình thôi, phải không?
Gia Phong xuất hiện, cũng bên dãy hành lang kia, ngay bên cạnh Mai Lan. Cô
1 2 3 »

Lượt xem: 1571
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...