loading...

* » » »

 Người Tình Bá Đạo

Người Tình Bá Đạo sv TienThinhPro(Admin)
* 19.09.2015 / 11:58
Văn án
Cô, vì muốn mẹ mình được điều trị bằng các phương pháp y học tiên tiến nhất,đã đồng ý làm người tình của anh.
Anh, luôn giận dữ và tàn nhẫn,nhưng lại nói với cô rằng hãy vì anh mà sinh con.
Cô không muốn,lặng lẽ uống thuốc tránh thai.
Cô nói: “Tin tưởng anh là một chuyện, phản bội lại là một chuyện khác.”
Anh bá đạo:”Không được ở trên giường của tôi nghĩ về thằng đàn ông khác.”
Khi anh cởi hết quần áo cô, chỉ dùng một câu đẩy cô xuống tận cùng địa ngục:” Phụ nữ đã bị kẻ khác chạm vào, tôi không cần.”
Cứ tưởng rằng anh yêu cô thật lòng, lại không biết rằng anh chỉ coi cô là thế thân của người khác.
Anh yêu cô, lại tổn thương cô vô cùng sâu sắc.
Cô yêu anh, lại vì anh mà bị thương tích đầy mình.
Ngày hôm đó, anh kết hôn với một người phụ nữ khác.
Đêm hôm đó, cô nằm trên giường của một người đàn ông khác.
Từ một mối tình ngầm dẫn tới bao mối rắc rối, sóng gió dần hiện lên, cô không thể không bình tĩnh đối mặt.
Anh có vị hôn thê, lại tình cờ gặp được cô, từ đó khó có thể dứt bỏ.
Anh, đối mặt với sự lựa chọn giữa tương lai và tình yêu, cuối cùng vì cô mà buông tha tất cả.
Dây dưa không rõ, ân oán không ngừng, là đúng hay là sai, cuối cùng ai là người có lỗi?
CHƯƠNG 01: Sấm sét ngày nắng.
Thời gian: ngày 19 tháng 3.
Thành phố: Thẩm Phong.
Địa điểm: Bệnh viện.
Mùi cồn xộc thẳng vào mũi,hăng hăng khó chịu.Bất lực ngồi trên chiếc ghế dài,chờ bác sĩ cho tôi một câu trả lời.
Một vị bác sĩ mặc áo trắng nghiêm mặt nói với tôi:”Mẹ em bị mắc bệnh bạch cầu cấp tính,lượng tiểu cầu trong máu suy giảm rất nhanh,cho dù có phẫu thuật sớm thì nhiều nhất chỉ có thể sống được sáu tháng.”
Lời của bác sĩ như dội một gáo nước lạnh vào người tôi, phải mất một lúc lâu sau tôi mới có thể phản ứng lại.
Từ trước đến nay chỉ có hai mẹ con đùm bọc nhau sống.Bà qua đời,tôi biết phải làm sao đây?
Hai bên đầu gối nặng trĩu quỳ trên nền đất lạnh,tôi nghẹn ngào nói:” Bác sĩ, cầu xin mọi người hãy cứu mẹ em.”
Bác sĩ lắc đầu,nhìn tôi,thở dài:” Thân làm Bác sĩ, chúng tôi mỗi người bệnh đều muốn cứu,đều tận tâm tận lực chữa trị, bệnh của mẹ em phải được phẫu thuật càng sớm càng tốt, mới có thể trì hoãn được.”
Lời của bác sĩ đánh mạnh vào tâm trí tôi.Chỉ cần phẫu thuật,mẹ tôi có thể sống.
“Bác sĩ, phẫu thuật hết bao nhiêu tiền?”
“Năm mươi vạn.”
Trước mắt tối sầm lại,ngã khuỵu xuống đất. Năm mươi vạn đối với gia đình tôi mà nói là một số tiền nằm mơ cũng không có được.Tôi chỉ là một học sinh cấp ba, cho dù làm việc như điên cũng không thể trong vài tháng ngắn ngủi mà kiếm được năm mươi vạn.Nguồn thu nhập duy nhất trong gia đình là đồng lương ít ỏi của mẹ.Bây giờ bà đang nằm trong phòng bệnh, đừng nói là năm mươi vạn mà ngay cuộc sống bình thường cũng là cả một vấn đề.
Tất cả tài khoản tiết kiệm cũng chỉ được khoảng bốn vạn.Phí phẫu thuật là rất cao, bốn vạn chắc chắn không đủ.Căn phòng của nhà cô có bốn mươi mét vuông,lại rất cũ, có bán cũng không được giá.
Năm mươi vạn, nhất định không thể vì năm mươi vạn mà mất mẹ.
Dựa vào tường, đứng lên, cố gắng chạy xuống cầu thang, tôi muốn có một công việc càng sớm càng tốt, tôi không thể đứng yên nhìn mẹ tôi rời đi được.
Đi xuống cầu thang mới phát hiện ra trời đã tối, bất luận chuyện gì xảy ra, chỉ có một suy nghĩ trong tâm trí, tôi muốn tìm một công việc để có thể kiếm tiền càng sớm càng tốt.
Tìm được một vài quán bar, nhưng những người quản lý ở đó nói tôi chưa đủ tuổi,không thích hợp làm việc tại đây .
Tôi biết tôi không hợp để làm ở đây, nhưng ngoài câu lạc bộ đêm ra tôi thật không biết nơi nào có thể kiếm được tiền nhanh hơn.
Trước mắt là biển hiệu nhấp nháy ánh đèn neon, không có thời gian suy nghĩ nhiều, tôi bắt đầu tiến vào.
Có thể vẫn còn sớm, nhạc chơi với nhịp điệu chậm, không có nhiều người trên sàn nhảy.
Chọn một chỗ ngồi xuống, lập tức có một người phục vụ đến và hỏi:” Tiểu thư, cô muốn dùng gì?”
“ Tôi muốn gặp giám đốc của các anh.”
Người phục vụ lịch sự nói:” Xin cô đợi một lát.”
Chưa đầy một phút, một người đàn ông trẻ tuổi xuất hiên trước mặt cô, cao lớn anh tuấn, mỉm cười nói :” Tôi chính là giám đốc của quán bar này, cô tìm tôi có việc gì?”
Hít thở thật sâu, chân thành nói:” Tôi đến đây tìm việc, cho hỏi chỗ này có tuyển người không?”
Đôi lông mày thanh tú nhướn lên, ánh mắt nhìn tôi đánh giá, đút hai tay vào túi, hỏi:” Cô vẫn là học sinh đúng không? Chỗ chúng tôi không cần học sinh.”
Tôi vội vàng đứng dậy, nghiêm túc nói:” Từ ngày mai, tôi không còn là học sinh nữa.”
Hắn nở một nụ cười tà mị:” Thế cô muốn làm việc gì?”
“ Công việc nào có lương cao?”
Ánh mắt hắn lơ đãng nói:” Trước mắt chỗ chúng tôi còn thiếu hai DS*, hai ngàn năm trăm thử việc, hai tháng sau bốn ngàn.”
Hai tháng bốn ngàn, mấy tháng cũng không thể kiếm nổi năm mươi vạn, hơn nữa tôi còn không biết nhảy.
“ Không còn công việc nào khác có thể trả lương cao sao?”
Hắn lắc đầu:” Làm DS cô chê tiền lương không cao, bồi rượu cô làm không được, tôi cũng không còn cách nào khác.”
Bồi rượu,tôi quay người lại.Nhìn những tiếp viên nam nữ đều đang mỉm cươì phục vụ rất chuyên ngiệp, dù bị bàn tay của bất kì ai chạm vào người, cũng không được phép run sợ.
Hắn cười thành tiếng:” Vừa nhìn đã thấy sợ, mà vẫn còn muốn tìm việc lương cao sao, hay là cô quay về nhà làm đại tiểu thư vậy.”
Hừ một tiếng, hắn lạnh lùng quay đi.
Nguồn:
Cơ hội kiếm tiền
Chỉ cần lương cao, tiếp rượu có là gì?
Tôi giữ anh ta lại, nói ghằn từng tiếng: Tiếp rượu thôi chứ gì, tôi làm được, anh đừng có coi thường tôi.
Tôi lùi lại một bước, mở cửa căn phòng gần nhất, bên trong có hai người đàn ông mặc áo vest giày da rất lịch lãm đang ngồi.
“Xin hỏi, hai vị có cần người tiếp rượu không ạ?”
Chẳng đợi hai người họ trả lời, tôi lập tức cầm lấy cốc rượu trên bàn, uống liền một hơi, uống xong ho ra hai tiếng.
Quay đầu lại tôi thấy người quản lý đang đứng ngay sau mình, cặp lông mày nhíu lại.
Tôi đặt cốc rượu lên bàn, dõng dạc nói với hắn: “Tôi thật sự có thể tiếp rượu, xin ngài hãy cho tôi một cơ hội”.
Lông mày ông ta càng nhíu lại: “Cô vừa rồi không phải tiếp rượu, mà là nốc rượu”.
Tôi nhớ rằng những cô tiếp viên quầy ba trong những bộ phim đều dùng miệng kề miệng cùng đối phương trao những ngụm rượu… Tôi không thể bỏ lỡ cơ hội này. Không bận tâm đến ánh mắt hai người đàn ông đang dành cho tôi. Tôi ngồi xuống, tự rót cho mình một cốc rượu, tôi ngậm đầy rượu trong mồm, chàng trai áo vest giày da lịch lãm ngồi cạnh chỉ biết ngơ ngác nhìn tôi, tôi vòng tay ôm lấy cổ anh ta, trút tất cả ngụm rượu vào họng anh ta qua cái hôn cháy bỏng.
Tôi không đếm xỉu đến thái độ của người con trai ấy, mắt không ngừng hướng về phía viên quản lý, khẩn cầu: “Xin ngài đừng từ chối tôi, tôi thật sự rất cần một công việc”.
Người quản lý vẫn nhìn tôi lắc đầu.
Rôt cuộc, tôi cũng đã tìm thấy một quán rượu không nghi ngờ về việc tôi chưa đủ tuổi đi làm, tuy nhiên tôi vẫn bị từ chối.
“Xin lỗi đã làm phiền”-Tôi tự cười vào mặt mình, rồi đứng dậy quay về.
Dò dẫm trên con đường, lần đầu tiên tôi hiểu thế nào là cùng đường, trước đấy bất kể chuyện gì cũng một tay mẹ lo liệu, giờ mẹ thành ra thế
1 2 3...127 »

Lượt xem: 9116
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...