loading...

* » » »

 Người yêu của ác ma

Người yêu của ác ma sv TienThinhPro(Admin)
* 02.06.2014 / 13:08
*Tên tác phẩm:Người yêu của Ác ma
* Category (thể loại)uồn cũng có,vui cũng có....tóm lại là hỗn hợp
* Rating (đánh giá truyện theo độ tuổi:15+ cho an toàn
* Status (tình trạng truyện: on-going hoặc finished)n-going
* Warning (cảnh báo về nội dung truyện):có một số chap nhạy cảm(ở mức độ nhẹ) trẻ em trong sáng mời click back
* Casting (phần giới thiệu nhân vật) đọc rồi sẽ biết,nói trước mất hay
Hãy quên tất cả những gì bạn đã từng đọc vì đây là câu chuyện hoàn toàn mới
Đừng mong đợi những phép màu vì đây không phải là chuyện cổ tích
Đừng đánh giá câu chuyện này quá khắt khe vì tất cả chỉ là hư cấu.
… Và bây giờ hãy cùng tôi bước vào một thế giới mới trong câu chuyện này…
"Thượng đế ơi,tình yêu là gì?
Tại sao người ta vì yêu mà hạnh phúc rồi cũng lại vì yêu mà đau khổ?
Phải chăng tình yêu là một phép màu hay một thứ bùa mê?..."
CHƯƠNG 1: ĐÊM KHÔNG YÊN TĨNH
"Tình yêu đến thật bất ngờ…không ai biết…chẳng ai hay… đến cùng với cơn mưa,thần Cupid bắn mũi tên tình yêu…nối số phận của hai kẻ xa lạ"
"Binh…bộp…chát"một chuỗi những âm thanh sặc mùi bạo lực vang lên giữa đêm khuya nhưng chẳng ai buồn để ý vì không phải việc của mình mà bây giờ cũng đã quá nửa đêm.Lúc sau,có 1 anh chàng từ trong ngõ tối đi ra,dáng đi lảo đảo,một tay vịn vào tường để giữ thăng bằng,một tay ôm ngang bụng nơi vết thương đang chảy máu.Cái áo sơ mi trắng của cậu loang lổ màu đỏ của cả máu tươi lẫn máu khô,màu nâu của bùn và đất.Máu chảy ra theo bước đi của cậu thành một đường dài trên mặt đất.Được một lúc,không chịu nổi nữa,cậu trượt người ngồi xuống trước một căn nhà.Cơn đau làm cậu kiệt sức,máu nhanh chóng chảy xuống thành vũng bên cạnh cậu,gương mặt cậu có phần tái đi,nhợt nhạt.Bỗng cậu có cảm giác có người đang nhìn mình,ngẩng lên cậu thấy một cô gái đang nhìn cậu chằm chằm,ánh mắt ngạc nhiên xen lẫn nghi hoặc,cô nàng bỗng lướt ánh nhìn qua chỗ vết thương của cậu,nhún vai theo kiểu kệ mi,không phải việc của ta rồi đi vể phía cánh cổng cậu dang dựa vào,mở ra và định đi vào trong.Cậu lên tiếng:
-Này,định thấy chết không cứu à?
-Cứu người là việc của thầy thuốc chứ đâu phải việc của tôi.-nó hờ hững
-Thế thì cũng nên gọi hộ cái xe cấp cứu chứ?
-Đợi xe cấp cứu tới nơi với cái vết thương thế kia thì cậu cũng chết lâu rồi,gọi làm gì cho tốn tiền điện thoại.
-Tãi thì sao?
-Cậu nghĩ giờ này có taxi chắc.-nó nói rồi đi vào mặc kệ cậu
Cậu tựa người vào cánh cổng,cười khổ "Chả lẽ mình phải chết ở đây thật,chết một cách lãng nhách ở ngoài đường,thật mỉa mai",ông trời như đồng tình với cậu,bắt đầu đổ mưa xối xả "Thế là đủ điều kiện của cái chết như một thằng ăn mày mẫu mực"-cậu tự châm biếm mình.Cơn mưa làm vết thương của cậu càng thêm tệ,mắt cậu mờ đi,mọi vật trước mắt nhòe hết cả,trong mơ hồ cậu thấy có người xốc cậu dậy,dìu đi và lẩm bẩm: "Đáng nhẽ cậu nên chết trước kho gặp tôi mới phải,đồ phiền phức"
Hơi lạnh từ chiếc khăn trên trán làm cậu phần nào tỉnh ra,thân nhiệt bắt đầu giảm,khi cậu phục hồi ý thức hoàn toàn thì ngay lập tức á khẩu mất mấy giây vì thấy cô nàng vừa nãy đang… cởi áo mình
-NÀY,cô làm cái gì đấy?-cậu hét lên
-Cậu có im mồm đi không,biết bây giờ là mấy giờ rồi không hả,sao bị thương mà vẫn có sức hét được to thế?-nó lập tức bịt mồm cậu lại
-Ư…Ư…ứ…
-Cậu muốn sống thì ngồi yên và ngậm mồm vào,nhưng nếu cậu muốn chết thì tôi cũng không cản đâu.
-…
Lúc sau,cậu thở phào vì cô nàng đơn giản là sát trùng và sơ cứu vết thương cho cậu
-Xong rồi đấy!-nó lên tiếng-Bây giờ cậu tự lết xác về nhà được không?
-Cậu thấy tôi giống có thể lắm à?-cậu châm chọc
-Ừ-nó điềm nhiên
-Cậu…
Một cái Iphone được ném tới trước mặt cậu…
-Gọi người của cậu tới đón rồi biến nhanh khỏi đây cho tôi nhờ
-Cậu đang đuổi tôi đấy à?
-Ừ,thế cậu định ám ở đây đến bao giờ?
-HIếu khách ghê nhỉ?-hỏi xoáy
-Cậu đâu có phải là khách!-đáp xoay
Nó bỏ vào trong,cậu lắc đầu bất lực,lấy điện thoại,bấm số
-Tôi đây,tôi không sao,bây giờ tôi đang ở…Mau tới đón tôi
Chưa đầy 5’ sau một chiếc ô tô xuất hiện trong màn mưa,đỗ lại trước cửa nhà nó rồi lại nhanh chóng mất dạng trong bóng tối,nó ở trong nhà nhìn theo chiếc ô tô mất hút trong cơn mưa ánh mắt khó hiểu
…Cùng lúc tại 1 chỗ khác…
-Cậu không sao chứ?-một người đàn ông trung niên gương mặt nghiêm nghị nhưng trong giọng nói có chút lo lắng.
-Tôi không sao,ông điều tra xem là bọn nào rồi dọn dẹp luôn đi-cậu nói bình thản mà khiến người khác rợn người
-Tôi biết rồi
-À…tôi cần ông tìm hiểu cho tôi một người-nhớ đến cô nàng làm ánh mắt cậu thoáng sáng lên,khuông mặt phảng phất nét cười…
…Ngoài kia trời vẫn đang mưa tầm tã…
CHƯƠNG 2: CHỌC GIẬN ÁC MA
"Vị thần tình yêu từ trời cao trông xuống,ngẩn người và tự hỏi liệu có phải là sai lầm khi đưa hai kẻ đó đến với nhau"
…Sáng hôm sau,mặt trời ló dạng,trời quang mây,không khí trong lành như được rửa sạch nhờ trận mưa tối qua.Nó thức dậy,làm VSCN rồi đi học mà hoàn toàn quên mất vị khách không mời tối qua.Lát sau tại trường trung học Phương Đông
-Nghe tin gì chưa?
-Tin gì?
-Vương Bảo Quân bị người ta chém,đang ở trong bệnh viện đấy
-Thật à,tội nghiệp anh ấy.
Dù không cố ý,dù không muốn nghe nhưng mấy lời ấy lại cư ngang nhiên đập vào tai nó,khiến nó muốn yên ổn mà ngủ một lúc cũng không được.Sáng nay,cả cái trường này loạn lên như cào cào vì cái tin này,người người nói về chuyện này,nơi nơi nói về vụ này,như thể mọi hang cùng ngõ hẻm trong cái trường này đều biết chuyện làm nó không muốn quan tâm cũng phải quan tâm,mà cái đám học sinh trường này cũng có cần phải loạn lên như kiểu tự dưng người ta phát hiện ra Chúa là đàn bà như vậy không,làm như cái trường này có mỗi mình tên Vương Bảo Quân đó không bằng.Gì chứ,hắn cũng chỉ là học sinh bình thường thôi mà.À…vâng…nếu bình thường ở đây có nghĩa 1 tên như cái tên Vương!Bảo!Quân ấy –chủ sở hữu tương lai của nguyên 1 gia tài kếch xù của họ Vương Bảo,kèm theo một cái mặt đẹp miễn chê,không có gì để bình luận,nhưng đáng tiếc là đằng sau cái khuôn mặt thiên thần lại là một Ác ma thật sự.17 tuổi,hắn sở hữu một danh sách dài ngoằng những kẻ thù(đảm bảo dài hơn cái danh bạ điện thoại của hắn).từ lớn tới bé,bất kể già trẻ,gái trai,chỉ cần chống lại hắn thì đều không có kết quả tốt đẹp.nói tóm là đó là một tên không nên dây vaof nếu muốn sau này còn được sống cuộc đời tươi đẹp…nếu thế là bình thường thì chắc cả cái trái đất này là bất bình thường hết quá….
Cùng lúc tại bệnh viện…
-Đây là tài liệu cậu cần,cô ta là Hoàng Bảo Anh,học cùng trường với cậu nhưng dưới cậu 1 lớp,mẹ cô ta đã mất khi sinh cô ta,sau đó người cha đã tái hôn và đưa cô ta sang Anh nhưng 2 năm trước cô ta đột ngôt trở về…
-Tôi biết rồi,cảm ơn ông.À…đó là người đã cứu tôi hôm qua,chiều ông cho xe qua trường đón cô ta cho tôi
-Tôi hiểu rồi.
"Reng…reng..reng…"tiếng chuông hết giờ iu dấu vang lên,nó nhanh chóng đi ra thì liền bị 2 gã đen sì to đầu đến chân chặn lại,1 gã lên tiếng:
-Cô là Trần Bảo Anh?
-Không.Mấy người nhầm người rồi-kèm theo một nụ cười cực kì ngây thơ vô(số)tội,nó quay đầu và "36 kế chuồn là thượng sách" nhưng xui xẻo nó chưa kịp chuồn được bước nào thì đã bị 1 tên to
1 2 3...41 »

Lượt xem: 9179
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...