loading...

* » » »

 Người Yêu Hai Mặt Của Tổng Giám Đốc

Người Yêu Hai Mặt Của Tổng Giám Đốc sv TienThinhPro(Admin)
* 14.09.2015 / 22:44
Chương 1: Chương 1.1
Chị, em nói với chị cái này, em vừa quen bạn trai mới đó.

Anh ta là người có tiền! Khi anh ta lái xe đến công ty để đón em, chị có biết em rất vui hay không..ha..ha…

Lệnh Vũ Tiệp vào phòng của người chị sinh đôi của mình, liền đặt mông ngồi ở trên giường.

“Uk!”

Đối với lời nói của Vũ Tiệp, Lệnh Vũ Viên không có mấy phản ứng, vẫn ngồi sửa đống bài thi đặt ở trên bàn.

Từ nhỏ, cô đã quen với việc Vũ Tiệp khoe khoang rằng mình có rất nhiều bạn trai ở trước mặt mình, trong đó không thiếu những công tử thuộc gia đình giàu có.

Nhưng em ấy có một thói quen xấu đó là “Cưỡi lừa tìm ngựa”, em ấy cũng có thể kết giao với nhiều người con trai cùng một lúc, rồi lựa chọn một người tốt nhất ở trong đám đó.

Mặc dù Vũ Tiệp làm như vậy, cô nhìn không quen, cô cố gắng khuyên nhủ nhưng không có hiệu quả, cô cũng chỉ còn cách giơ cờ đầu hàng. Nếu như em ấy có thể ứng phó qua lại với nhiều người như vậy, cô chỉ có thể cho rằng em ấy là người có năng lực tốt…. Vì vậy, người chị như cô có thể nói gì được đây?

“Aiz da, sửa bài thi gì đó?”

Thấy Vũ Viên phản ứng lạnh nhạt, Vũ Tiệp tới giành chiếc bút hồng của cô vứt sang một bên rồi kéo cô ngồi lên trên giường.

“Làm giáo viên cái gì? Làm giáo viên tốt được bao nhiêu? Thời điểm gặp phải người không biết phân biệt phải trái thì chẳng phải mình là người chịu uất ức sao? Em bảo chị đừng học ngành giáo viên…hừ..?”

Vũ Tiệp nhăn cái mũi nhỏ tiếp tục nói:

“Con gái nha… Phải thừa lúc mình còn trẻ, tướng mạo đẹp, vội vàng tìm một người có tiền mà gả, cả đời không lo ăn, không lo mặc, buổi sáng chỉ cần mặc quần áo đẹp, sau đó đi dạo phố, buổi chiều nhàm chán thì lại đi đến khách sạn lớn uống trà,… đây mới gọi là hưởng thụ cuộc sống chứ..?”

“Vũ Tiệp, ngày mai chị muốn phát những bài thi này?”

Vũ Viên đỡ mắt kính cận ba, bốn độ thật tương xứng với tròng mắt kính thật dày của cô.

Cá tính của cô hoàn toàn khác biệt với người chị em sinh đôi này. Vũ Tiệp là người hoạt bát, hướng ngoại, thích kết giao với nhiều bạn bè. Còn cá tính của cô hướng nội hay xấu hổ, trầm mặc ít nói, thích nhốt mình ở trong phòng đọc sách, nghe nhạc. Hai cá tính khác nhau như vậy lại là chị em sinh đôi với nhau. Giống nhau về khuôn mặt, giống về tư thái nhưng điểm không giống duy nhất đó chính là về cách ăn mặc.

Vũ Tiệp là người luôn thích làm đẹp, mặc quần áo luôn phải là hàng hiệu, ra ngoài đều phải ngồi xe, miệng của em ấy luôn nói nhất định sau này mình phải làm một quý phu nhân, trải qua cuộc sống của người giàu có.

“Quan tâm anh ta làm cái gì?”

Lệnh Vũ Tiệp hoàn toàn khác biệt với người chị chăm chỉ làm việc.

“Chị đấy, chính là vì thích đọc sách nên mới có thể biến mình thành bộ dạng như thế này, bộ dạng “Tứ nhãn điền kê”, …. Chúng ta cùng nhau đi ra ngoài, có người nào tin chị là chị của em chứ?”

“Chị chính là chị của em mà …..”

“Không cần chị nói em cũng biết vậy rồi”, Vũ Tiệp nói cho có lệ. “Chị! Chị mau qua đây đi, rất lâu rồi chị em chúng ta không tâm sự với nhau”

“Em muốn nói chuyện gì?”, Lệnh Vũ Viên thở dài.

Từ nhỏ, Vũ Tiệp luôn kiêu căng, hơn nữa cá tính của cô không thích tranh chấp với người khác, cho nên cô là người luôn nhường Vũ Tiệp. Nhìn lại đống bài thi đang chồng chất ở trên bàn, cô biết tối nay không thể không làm đêm.

“Ừm hừm, chị không cần như vậy nhá!” Bộ dạng của Vũ Viên khiến cho Vũ Tiệp vô cùng tức giận. “Trừ sách ra, thỉnh thoảng chị cũng nên hứng thú với những chuyện khác có được không? Ví dụ như đàn ông, chúng ta phải nghiên cứu đủ loại thói hư tật xấu của đàn ông mới có thể dễ dàng khống chế bọn họ.”

“Chị không muốn nghiên cứu những thứ kia….” Đầu của cô rất đau.

“Được rồi đó!” Vũ Tiệp khoát khoát đầu ngón tay.

“Chị cho rằng Lỗ, Mạnh, Lão, Trương, Lý Hạ, Đỗ Phủ, Lý Bạch, Lý Thanh Chiếu,…. Những người đó có thể cùng chị vượt qua nỗi cô đơn, tĩnh mịch của nửa đời sau sao? Nói cho chị biết, không thể nào có chuyện này, bọn họ đều đã qua đời rồi. Chị à, chị tỉnh táo một chút có được không?”

“Bọn họ là người có học vấn “Bác đại tinh thâm”*, rất đáng cho chúng ta đi nghiên cứu…”

“Được rồi, đã như vậy, cổ phiếu đâu?” Vũ Tiệp nhìn về phía máy tính đang mở của Vũ Viên “Vì sao chị chơi cổ phiếu?”

*Bác đại tinh thâm: tức chỉ những người tài cao học rộng, tư tưởng và kiến thức uyên bác.

“Này…..” Cô nói có chút cà lăm, “Quan tâm đến nhịp đập kinh tế, chị không muốn tách rời với xã hội.”

“Chị kiếm được bao nhiêu?”

“Cái này…..” Vũ Viên có một chút giấu giếm. “Rất ít thôi.”

Trời sinh cô có tính tiết kiệm, trừ đồ dùng hằng ngày, cô không tốn tiền gì cho nên cô đem tiền đi gửi ngân hàng một nửa, còn một nửa cô đầu tư vào cổ phiếu.
Chương 2: Chương 1.2
“Thật vô dụng!”

Đột nhiên, Vũ Tiệp nhìn thấy trên máy tính của Vũ Viên tin nhắn MSN đang không ngừng lóe sáng, vì vậy rất tò mò từ trên giường đứng dậy đi đến trước bàn máy vi tính nhấn con chuột, đánh ra một hàng chữ.

“Vũ Tiệp!” Vũ Viên muốn ngăn cản nhưng không kịp nữa rồi, chỉ thấy có tin nhắn của đối phương đáp lại.

“Hello! Jessica, lần trước bạn nói với mình về cổ phiếu Lăng Dương, mình đã cẩn thận nghiên cứu, có thể đầu tư được, sau khi dò la đều được. Nhưng mà có những công nhân viên chức như bọn họ lại phân chia cổ phiếu, buông lỏng mọi thứ một cách quá đáng sẽ ảnh hưởng đến giá cổ phiếu đấy.”

Vũ Viên thấy đối phương đáp lại liền nhắn lại hàng chữ.

“Nếu bạn cảm thấy có vấn đề, có thể suy tính lại.”

“Bạn nói không sai…. Mình đang nghiên cứu lại cổ phiếu. Đúng rồi! Chúng mình quen nhau lâu rồi đúng không?”

“Uk! Mới đó mà hai năm rồi.”

“Bạn có muốn trao đổi hình không?”. Vốn chỉ muốn trò chuyện đến đây thôi, ai ngờ Vũ Tiệp đánh thêm hàng chữ

“Được. Bạn gửi hình của bạn ình xem trước đi, sau đó mình gửi lại hình cho bạn.”

Đánh xong hàng chữ Vũ Tiệp quay lại nhìn Vũ Viên.

“Thì ra chị có người bạn thân này nha! Cũng không nghe chị nói qua về người này, người ta nói trong sách giống như có Nhan Như Ngọc, em đang suy nghĩ, trong máy vi tính có phải có rất nhiều anh hay không?” Vũ Tiệp hài hước nói.

“Vũ Tiệp, chị và anh ta chỉ là bạn bè bình thường mà thôi, em không nên nghĩ như vậy .” Cô có chút tức giận nói.

“Chị không muốn trao đổi hình gì với Kaven.” Vũ Viên rất ít khi tức giận nên khiến Vũ Tiệp có chút kinh sợ.

“Chị, em chỉ đùa một chút thôi mà, chị không cần nghiêm túc như vậy chứ!”

“Nghiêm túc cái gì?”

“A! Không kịp rồi, anh ta trả lời lại………”

“Điều này không giống lời bạn sẽ nói, nhưng mà cũng không sao, mình cũng không giống như trong tưởng tượng của bạn là dân tộc Đài Loan hoặc là “Cự tinh kiêu dương”, tớ rất tin tưởng vẻ bề ngoài của mình, cũng coi như thông qua đi.”

Vũ Viên đi tới, muốn giành lại con chuột từ tay của Vũ Tiệp, thế là cũng không làm được.

“Chị, người bạn này của chị nói chuyện rất tự kiêu, thật tò mò không biết anh ta trông như thế nào?”

“Tắt nó.” Cô dùng giọng điệu ra lệnh để nói với Vũ Tiệp.

“Đừng như vậy, chị… Hình của người ta cũng gửi tới rồi, không xem mới lạ đấy!”

Cô đè xuống phím chấp nhận, lập tức
1 2 3...27 »

Lượt xem: 2780
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...