loading...

* » » »

 Nhật Ký Của Anh

Nhật Ký Của Anh sv TienThinhPro(Admin)
* 23.06.2015 / 10:12
Ngày… tháng…năm

Tôi gặp cô gái ấy trong một ngày trời mưa tầm tã, trên đường đi đến trường đại học. Tôi không hiểu sao ông trời cứ ban mưa xuống cả mấy ngày nay không biết mệt mỏi. Thành phố khoác lên người chiếc áo bàng bạc buồn não nề. Tôi dừng xe lại trú mưa, cả người lúc này ướt như chuột lột.

Tôi vẫn nhớ dáng người của cô gái trú cùng với mình ở mái hiên cửa hàng tạp hóa. Cô ấy đeo tai phone, khuôn mặt nhìn nghiêng mang nét đẹp cổ điển. Mái tóc xoăn hơi gợn sóng, đôi mắt nhìn chăm chú vào màn mưa, không hề tỏ vẻ vội vã.

Hôm đó, tôi trú mưa mà không hề cảm thấy quá cô đơn, bực tức. Giá như, tôi có một chút niềm yêu đời của cô ấy thì tốt quá?

***

Ngày…tháng….năm

Cô ấy học cùng trường với tôi, dưới một khóa! Trong giấc mơ đẹp nhất của mình, tôi cũng không dám tin cô ấy lại là bạn thân của một đứa bạn tôi!

Lam Khiết, cái tên khiến người ta luôn có cảm giác thanh thản khi nói đến, chính là tên của cô!

Tôi đã phải mời chầu cà phê tối không dưới 5 lần để tìm hiểu thông tin về Lam Khiết. Bạn thân tôi được dịp lên đời, tất cả những chầu nhậu nhẹt đều là tôi móc ví chi trả, còn nó chỉ thao thao bất tuyệt kể lể. Lam Khiết .

Đôi khi, tôi cảm thấy cuộc đời thật kì lạ. Trong ngày mưa hôm ấy, tôi tình cờ gặp Lam Khiết, cô ấy chưa hề nói chuyện với tôi một câu nào. Nhưng tôi cảm thấy mình và Lam Khiết có một sự tương đồng nào đó không lí giải nổi. Yêu từ cái nhìn đầu tiên, chuyện này chỉ diễn ra trong tiểu thuyết, vậy mà giờ đây nó lại đến với tôi!

Và, tôi biết ơn ông trời đã đem Lam Khiết bước vào đời mình.

Latest-Love

***

Ngày…tháng….năm…

Đã hơn 2 tháng kể từ khi tôi biết về Lam Khiết, 2 tháng cho những cuộc điều tra lí lịch lấy thông tin từ đứa bạn thân. Sau mỗi chầu cà phê, nó lại bông đùa tôi rằng : “ Mày chủ động đi,sao mà ngại ngùng quá vậy. Mày cũng đâu có tệ, đẹp trai sáng sủa”.

Trước sức ép của đứa bạn thân, tôi bấm bụng đánh liều, đứng trước cửa giảng đường đợi Lam Khiết ra khỏi.

Cô ấy đang nói chuyện rôm rả cùng đám bạn, từ từ tiến đến chỗ tôi….Bỗng nhiên, nhuệ khí tiêu tan quá nửa trong người tôi, cảm giác tim trong khoảnh khắc nào vội rớt ra ngoài…..

- Chào bạn….- Giọng tôi run lên vì hồi hộp – Mình có thể làm quen với bạn, được chứ?

Vì run quá, tôi không dám nhìn kĩ vẻ mặt ngạc nhiên tột cùng của Lam Khiết. Đám bạn thân bắt đầu rộ lên, vội đẩy đẩy vai cô ấy.

Ngày hôm nay thật tệ, tệ không còn gì có thể tệ hơn. Lam Khiết không mở lời, tôi sốt ruột dúi vào tay cô ấy một bức thư, xong rồi lùi dần, lùi dần….như một kẻ ngố!

***

Ngày…tháng…năm

Bức thư hồi âm của Lam Khiết được gửi đến sau 2 ngày. Tôi mở ra đọc, nội dung trong thư chỉ vỏn vẹn vài chữ, nhưng lại khiến tâm trạng tôi lên mây cả ngày.

Lam Khiết đã chấp nhận lời đề nghị làm bạn của tôi. Chúng tôi đi chơi riêng với hội bạn thân, tại đây Lam Khiết dễ dàng mở lòng mình hơn. Tôi nhớ lại câu chuyện đứa bạn thân kể về cuộc đời long đong của Lam Khiết. Cô ấy phải đi làm từ rất sớm, chủ yếu là làm ảo thuật ngoài đường, cho nên rất thích góp vui trong những dịp đi chơi như vậy.

Lam Khiết có thể biến chiếc túi rỗng thành chiếc túi có chứa con chim bồ câu. Khi màn ảo thuật hoàn thành, cô ấy mỉm cười rạng rỡ, khuôn mặt ánh lên sắc hồng từ đôi gò má, khiến tôi không thể rời mắt.

Đám đông vỗ tay tán thưởng. Kết thúc tiết mục, tôi vẫn nán lại, chờ đợi Lam Khiết thu dọn đồ đạc hành nghề.

Trước đây, tôi không dễ gì thân thiết với Lam Khiết như lúc này. Cô ấy nhìn tôi bước đi song song, khuôn mặt tỏa rạng nụ cười ấm áp:

- Cậu biết vì sao mình tên là Lam Khiết không?

Tôi đáp không ngay tắt lự.

- Lam Khiết giống như một bầu trời xanh lam trong vắt.Mẹ mình trước khi qua đời rất mong muốn mình mãi thuần khiết như vậy, cho nên đặt ra cái tên đó.

- Cậu có muốn ngắm một bầu trời rộng lớn, không bị gãy khúc bởi nhà cao tầng không? – Tôi bèn nảy ra ý tưởng.

Lam Khiết hoang mang không hiểu gì, tôi đã nháy mắt, ném chiếc mũ bảo hiểm về phía cô ấy. Đêm đó, chúng tôi đi xe máy ra đến ngoại thành trong cái lạnh rét căm căm. Rời xa cuộc sống mệt mỏi trong thành phố, xa cả những tòa nhà cao tầng đẹp huy hoàng, chúng tôi đơn giản tìm về với thiên nhiên.

Bầu trời hoang sơ nhất, rộng lớn nhất đã ở ngay trước mắt tôi và Lam Khiết.

Lam Khiết, bầu trời của cậu ở đây! Còn cậu, cậu có thể trở thành bầu trời của tớ chứ?

***

Ngày….tháng…năm

Tôi nắm lấy tay Lam Khiết, đi dạo quanh phố phường trong ngày trung thu.

Đã gần 3 năm kể từ khi chúng tôi chính thức quen nhau.

Lam Khiết từng hỏi: “Anh thích em từ khi nào thế?”

Tôi mỉm cười, vội kể lại câu chuyện về một chàng sinh viên đi trú mưa, gặp một cô gái đang đeo tai phone, khuôn mặt nhìn nghiêng mang nét đẹp cổ điển. Mái tóc xoăn hơi gợn sóng, đôi mắt nhìn chăm chú vào màn mưa, không hề tỏ vẻ vội vã.

Trong khoảnh khắc đó, chàng trai đã biết cô ấy chính là định mệnh của đời mình.

Lam Khiết gục đầu vào vai của tôi, em vẫn thích nhõng nhẽo như con mèo nhỏ: “Em thích anh từ lúc anh rủ em đi ngắm bầu trời hôm đó!”

Tôi nhắm mắt lại, bình yên ngồi bên Lam Khiết. Tôi biết, mình không thể chờ đợi thêm được nữa, ước muốn kết hôn với em ngày một cháy bỏng trong lồng ngực.

Giống như…khi bạn biết được định mệnh ngay ở trước mặt mình, bạn chỉ muốn giữ người ấy suốt bên cạnh mình, để thời gian yên bình thế này biến thành mãi mãi….

***
Ngày…tháng…năm

Tôi kết hôn với Lam Khiết, cũng là vào một ngày trời mưa tầm tã.

Em cũng không thể nào biết,ngày cưới cũng chính là ngày tôi gặp em đầu tiên. Trong tiếng chúc tụng của quan khách, khuôn mặt Lam Khiết rạng rỡ nắm chặt tay tôi, đôi mắt em sáng ngời những tia hy vọng tương lai hạnh phúc.

Tổ ấm nhỏ của gia đình chúng tôi, chắc chắn sẽ thật hạnh phúc.

Hạnh phúc….

Tôi đánh vần từ đó suốt bao nhiêu năm liền.

Đến khi nghe tin Lam Khiết bị tai nạn giao thông trên đường từ chỗ làm, tôi gần như ngã quỵ.

***

Ngày…tháng….năm

Bác sĩ nói, Lam Khiết bị chấn thương vùng não, có thể hồi tỉnh, nhưng không biết lúc nào sẽ đột ngột xuất huyết mà ra đi.

Ngồi trong phòng chờ, tôi khóc hết nước mắt. Giống như trút cạn mọi nước mắt của cuộc đời mình.

Lam Khiết chẳng có mấy khi được vui vẻ trong đời. Tôi biết, cô ấy mưu sinh từ lúc nhỏ, nhưng niềm lạc quan luôn luôn an ủi những lúc mềm yếu nhất. Tôi quyết tâm nuốt nước mắt, vội vào phòng hồi sức thăm Lam Khiết.

Đầu em băng trắng, ánh mắt như muốn nói điều gì đó khi nhìn thấy tôi.

“Lam Khiết, bầu trời xanh lam, anh hát cho em nghe bài gì nhé!” – Tôi cố tỏ vẻ bình tĩnh, nhưng giọng lại bị lạc đi.

Em nhẹ nhàng gật đầu. Tôi bắt đầu cất giọng, cảm thấy bản thân nhẹ nhõm đi đôi chút. Có em ở cạnh tôi bây giờ, tôi không còn phải bận tâm, buồn phiền bất cứ điều gì nữa.

***

Ngày…tháng….năm

Trí nhớ của Lam Khiết ngày càng giảm sút. Đó chính là biểu hiện thường thấy của những bệnh nhân bị chấn thương não.

Em dần quên đi những trò ảo thuật mình đã từng biểu diễn nhiều năm liền.

Em dần quên đi những kỉ niệm về tôi và em. Ngay cả ý nghĩa cái tên của mình, em phải mất một lúc
1 2 »

Lượt xem: 1018
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook

loading...